முதல் 200 வரிகள்.
Nhìn thấy chị đúng là mát mắt hẳn nhỉ?
Ai còn nói thế nữa chứ?
Mà mát mắt thật ra nghĩa là gì?
Cậu thật sự nghĩ tôi muốn nói chuyện đó bây giờ à?
Em chỉ nghĩ là, xét chung mọi thứ, nó khá nhẹ nhàng.
Cậu cố tỏ ra hài hước đấy à?
Chắc thế.
Danny.
Chị đã thấy hoàng hôn chưa?
Bầu trời đầy rẫy những màu sắc.
Chúa ơi. Ở đây cậu có thấy được đâu.
Em có thể tưởng tượng.
Hóa ra, em làm điều đó khá giỏi.
Danny, ở lại với tôi đi. Để tôi giúp.
Không sao. Em lo được.
Không đâu.
Cậu cần giúp. Hãy để tôi giúp.
Giờ em chặn được chị rồi.
Tuyệt lắm. Hoan hô trị liệu.
Danny, dậy đi.
Danny, cho tôi vào đi mà.
Sao cơ?
Yên tĩnh quá.
Chưa yên tĩnh bao giờ.
Danny.
Danny, tỉnh dậy đi.
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH TỘI PHẠM ĐA NHÂN CÁCH
CỦA DANIEL KEYES
CĂN PHÒNG CHẬT CHỘI
Cho bọn trẻ vào túi.
Nghe này. Cho bọn trẻ vào túi.
Buộc chặt vào. Để thấy khi chúng ngừng thở.
Tiếp theo. Bước lên đi.
- Chào Stan. - Chào Russ.
Tôi phải xin thêm thuốc này.
Anh vừa xin hai tuần trước mà.
- Thì sao? - Stan.
Tôi phải trụ qua phiên tòa này, rồi không cần nữa nhé?
Tôi xin lỗi.
- Thôi nào Russ. - Stan.
Anh làm cả hàng phải chờ đấy. Nhanh lên.
- Anh biết thế là nhảm nhí nhỉ? - Tôi đâu đề ra luật.
Tôi đã phục vụ đất nước, mà đến đây như ăn xin...
- Được... Stan, tôi hiểu... Dừng lại! - ...mà vẫn không được gì.
- Tôi bị thiệt. - Bình tĩnh. Họ sẽ đuổi cổ anh ra đấy.
- Đó là cái họ nợ tôi! - Được rồi. Lại đây!
Tôi cần anh đặt lịch hẹn với bác sĩ. Được chứ?
Bình tĩnh.
Cảm ơn.
Vâng?
Thưa tòa...
Cô đã để quá hạn chót trong đề cương. Cô bỏ dạy một số tiết.
Tức là không ổn để vào biên chế hả?
Rya, cô đã ra làm chứng rồi. Cô đã làm những gì có thể cho cậu bé này.
Đã đến lúc ngừng tham gia vụ án này.
Tốt lắm.
Đừng để cảm xúc xen vào công việc ta làm.
- Sao lại không? - Xin lỗi?
Chẳng phải cảm xúc là lý do chính cho việc ta làm sao?
- Rya. - Còn nếu không, chẳng phải nên thế?
Tôi bị muộn bữa tối rồi. Hẹn gặp cô trên lớp.
Cảm ơn.
Stan?
Ta phải nói chuyện.
Nảy ra ý nghĩ tự tử là rất thường gặp. Sao tôi không lường trước được chứ?
Đừng làm thế.
Cậu ấy được tôi điều trị, Stan.
Có một danh sách dài những người đã phụ niềm tin của cậu nhóc này.
Đừng đổ lỗi cho bản thân.
Anh là bác sĩ tâm lý rồi à?
Tôi chỉ nói thế thôi.
Ta chỉ biết nếu họ không nghe thấy cậu ấy rơi xuống đất, cậu ấy đã chết rồi.
Giờ ta chỉ có thể hy vọng cậu ấy qua được đêm nay.
THÀNH PHỐ NEW YORK SỞ CẢI HUẤN
ĐẢO RIKERS
- Đã tỉnh? Họ chỉ nói thế? - À há.
Ai đó phải dạy họ học thêm từ mới.
- Không chỉ có thế đâu. - Còn gì nữa?
Họ đã cho phép cậu ấy quay lại tòa vào cuối tuần.
Cái gì? Đùa nhau à?
Xét trên quan điểm của tòa,
cậu ấy chỉ cần nghe hai lời kết luận và phán quyết.
Nên cậu ấy đủ sức khỏe để làm việc đó.
Anh đi nhanh thế.
- Anh đi nhanh quá. - Chân dài mà.
Còn bồi thẩm đoàn?
Thẩm phán đang tạm hoãn vì lý do y tế, thế là tốt cho chúng ta.
Bồi thẩm đoàn có xu hướng cho rằng tự tử là dấu hiệu của cắn rứt.
Con người lúc nào cũng nhìn thấy mặt xấu nhất của nhau nhỉ?
Đúng thế. Nhưng cô thì khác, hả?
Tôi thì khác. Tôi cả tin lắm.
- Nói gì tôi cũng tin. - Ừ.
Danny. Chào.
Ơn Chúa.
Nhìn kìa. Cậu nhóc này khỏe như vâm rồi nhỉ?
Cậu ổn chứ? Cậu thấy thế nào?
Giờ cậu có bị đau không?
Tôi có thể đem gì đến cho cậu không?
Danny?
Danny an toàn.
Nhưng cậu ấy không có ở đây và cũng không xuất hiện đâu.
Cô chỉ có thể tự trách mình vì điều đó.
Jack, để tôi nói chuyện với cậu ấy.
Tôi nghĩ ta đều biết lần trước kết quả ra sao.
Thế là bất công.
Tôi chỉ muốn giúp đỡ.
Hãy hình dung chỉ vài ngày nữa, Danny phải đi tù.
Và có vẻ như đó là điều không thể tránh khỏi.
Cô thấy đúng không?
Nên hãy tự hỏi bản thân, cậu bé cần sự trợ giúp của ai nhất?
Của cô hay của tôi?
Không. Tôi nghĩ chúng tôi đã để cô giúp quá đủ rồi,
nên hãy đi tìm một ca cùng đường khác đi.
Từ đây để tôi lo.
Y tá, tôi rất mệt và giờ tôi muốn nghỉ ngơi.
Nhưng cảm ơn hai người...
...rất nhiều vì đến thăm tôi. Bác sĩ. Luật sư.
- Thật sự... - ...quá tử tế. Hẹn gặp lại nhé.
Được.
Lại lôi tôi vào một mớ rắc rối nữa rồi, Stanley.
Laurel và Hardy. Không biết à? Chắc là không rồi.
Phổ cập một chút văn hóa bình dân chắc cũng chẳng hại gì đâu.
Tôi đã bảo sẽ có chuyện này mà.
Thế giới ngoài kia không dành cho cậu.
Chưa bao giờ dành cho cậu.
Nó quá khắc nghiệt.
Hãy ngoan ngoãn ở yên một chỗ nhé?
Đừng bắt tôi đổ nước vào đây đấy.
Ta hiểu nhau chứ?
Cô nên ăn đi.
Tôi không đói.
Cậu ấy đã đạt tiến bộ đến mức có thể kiểm soát tương đối các nhân cách.
Jack chắc đã đòi lại quyền kiểm soát.
Có lẽ cậu ấy không muốn ra ngoài.
Sau những gì cậu ấy thấy, ai mà trách được?
Làm gì bây giờ, Stan?
Thua cuộc, Rya.
Phải có cách gì đó. Cậu ấy...
Không có lời nhắn để lại à?
Không. Nhưng cái này...
Không, đợi đã. Có bức vẽ này trên giường cậu ấy.
- Adam. - Adam.
Vậy anh nốc Klonopin liên tục để chữa cái gì?
Di chứng từ chiến tranh.
"Di chứng từ chiến tranh"?
Nghĩa là sao? Anh nói rõ hơn được không?
Rối loạn căng thẳng sau sang chấn.
Lúc đó tôi còn trẻ, sĩ quan dự bị các kiểu.
Tôi còn quá trẻ để làm chỉ huy, và kết cục không tốt đẹp lắm.
Nghĩa là sao? Anh để mất người à?
Ừ. Tôi để mất rất nhiều người. Và tôi nhận trách nhiệm cho việc đó.
Tôi không hiểu ý anh.
Tôi vừa nói rồi đấy. Tôi là sĩ quan dự bị.
Tức là anh tình nguyện. Thế nên chuyện xảy ra là lỗi của anh?
- Có thể coi là như thế. Ừ. - Được.
Hoặc anh tham chiến, và anh chưa trưởng thành.
- Dừng lại. - Nhỉ?
Khuôn mặt này có nét nào nói: "Hãy phân tích đi" không?
Vấn đề là ở chỗ đó, Stan.
Bất cứ ai từng bị tổn thương đều có câu chuyện để kể với bản thân.
"Lẽ ra không nên đi một mình tối đó".
- "Lẽ ra không nên mặc váy ngắn". - Đúng, không nên.
"Lẽ ra không nên nổi giận" "Lẽ ra không nên đáp trả".
Ta đổ lỗi cho mình vì những điều tồi tệ ta gặp phải.
Để tưởng tượng ta có chút kiểm soát, nhưng không phải,
vì điều tồi tệ vẫn xảy ra.
Nên đến khi nào ta chấp nhận đó không hoàn toàn là lỗi của ta,
thì ta mới bắt đầu chữa lành được.
Cô ổn chứ? Ngửi thấy mùi bánh mì cháy không?
Chúa ơi. Đúng rồi.
Mang đi ăn tiếp. Vừa đi tôi vừa giải thích.
- Anh có xe không? Để gần không? - Tôi có một cái xe ở gần.
Rồi. Trời sắp mưa. Ta phải đi. Anh thanh toán nhé?
Cho tôi hai hộp mang về nhé?
Lý do ta thua...
Đúng ra là ta chưa thua.
Đúng, nhưng giả sử thế đi. Vì sao?
Vì ta cần chứng minh sự lạm dụng theo cách thuyết phục được bổi thẩm đoàn.
Và ta làm điều ngược lại.
Ừ, cảm ơn Candy vì điều đó.
Và tôi không đáng tin vì Danny không biết bị lạm dụng...
- Phải. Tôi hiểu. - ...chỉ Adam biết.
Gì đây, tổng hợp những lời khai bất thành hay nhất à?
Nên có lẽ ta đã chọn nhầm nhân chứng.
Chuyện xảy ra với Danny, với Adam,
không hề có lỗi của Danny.
Nhưng cậu ấy không biết điều đó.
Sự cắn rứt, hổ thẹn
chính là thứ không cho cậu ấy thấy chuyện đã thật sự xảy ra.
Nên ta phải cho cậu ấy thấy.
Cách đó có tác dụng với Danny.
Đó là cái hay ở cậu ấy.
Cậu ấy phản kháng, nhưng khi cho cậu ấy thấy sự thật, dần dần cậu ấy sẽ tin.
Và cậu ấy sẽ thấy chuyện thật sự xảy ra, và bồi thẩm đoàn cũng thế.
- Lối ra kế tiếp. Gần hai cây nữa. - Được rồi.
KHOA TÂM LÝ HỌC
Chào. Tôi tưởng cô có tiết.
- Đó là chuyện xưa rồi. - Cô nói thế là sao?
Tôi bảo chủ nhiệm khoa tôi cần thêm ngày phép, ông ấy nói tôi cần lựa chọn.
- Tôi rất tiếc. - Mà ai muốn làm giáo sư cơ chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.