முதல் 200 வரிகள்.
Thế giới đầu tư...
có thể là một khu rừng.
Bò. Gấu.
Nguy hiểm ở từng hướng rẽ.
Đó là lý do mà Stratton Oakmont chúng tôi tự hào mình là công ty tuyệt nhất.
Cái chuyên gia được đào tạo bài bản sẽ hướng dẫn anh bước qua vùng đất tài chính hoang dã.
Stratton Oakmont.
Ổn định.
Liêm chính.
Kiêu hãnh.
1!
2! 3!
25 ngàn đô cho thằng đồng tính nào ghim được vào mắt bò!
Nào! Làm mau!
1!
2!
3! Tên tôi là Jordan Belfort.
Không phải nó, tôi kìa. Đúng rồi.
Tôi là thành viên lâu năm thuộc khu trung lưu...
do 2 kế toán viên lập nên tại một văn phòng bé xíu ở Bayside, Queens.
Năm tôi 26 tuổi, tôi gia nhập vào một công ty môi giới,
và kiếm được 49 triệu đô.
Điều đó làm tôi cũng hơi phiền vì mỗi tuần tôi liệng cả 3 triệu đô ra cửa sổ.
Không! Không! Con Ferrari của tôi màu trắng. Giống con của Don Johnson trong phim Miami Vice.
Không phải đỏ.
Thấy khu điền trang khổng lồ đó không?
Nhà tôi đó.
Vợ tôi, Naomi, một Công tước xứ Bay Ridge, Brooklyn.
Một cữu siêu mẫu, một đại diện hãng Miller Litee.
Đúng, cô ấy là người ngậm "cái ấy" của tôi lúc trên xe Ferrari đó.
Vậy nên vứt cái "gậy" của anh vào trong quần lẹ đi!
Ngoài Naomi và 2 đứa con tuyệt vời,
tôi còn sở hữu 1 khu biệt thự, 1 máy bay riêng, 6 xe hơi và 3 con ngựa.
2 nhà nghỉ dưỡng và du thuyền 170 foot.
Tôi cũng tiêu hoang như một thằng biến chất, nốc rượu như cá nốc nước.
Tôi yêu đương với bọn gái điếm mỗi tuần 5, 6 lần.
Tôi có tới 3 đặc vụ liên bang luôn dòm dõ kết tội tôi.
Tôi yêu ma túy.
Kéo cần! Kéo cần!
Đâm xuống mất! Vì Chúa! Kéo đi!
Bình tĩnh nào.
- Anh ổn chứ? - Ừ, ổn.
Làm tốt lắm.
Anh lái khá an toàn nhỉ?
Lần tới ha người anh em.
Lần tới.
Mỗi ngày, tôi xài một lượng ma túy...
đủ để chiêu đãi Manhattan, Long Island...
và Queens...
- suốt cả tháng. - Chào anh, Jordan.
Tôi uống Quaaludes mỗi ngày 10 đến 15 lần vì chứng đau lưng.
Adderall để tập trung.
Xanax để vượt qua giới hạn, Pot để thư giãn.
Cocaine để thức dậy và Morphoine để khỏe mạnh.
Vì thế thật tuyệt! Chào buổi sáng Blake.
Nhưng trong số mọi loại ma túy dưới gầm trời xanh của Chúa,
có một loại tôi cực kỳ yêu thích.
Nhìn xem.
Hít đủ thứ này sẽ khiến anh bất bại.
Có khả năng chinh phục thế giới và moi ruột kẻ thù.
Tôi không nói về thứ này.
Mà là thứ này nè.
Đấy, tiền không chỉ đem lại cuộc sống tốt hơn,
thức ăn ngon hơn, xe đẹp hơn, gái bốc hơn...
mà còn biến anh thành một người đỉnh hơn.
Anh có thể quyên góp cho nhà thờ, hoặc đập phá tiệc tùng với chọn lựa của mình.
Anh có thể cứu một con cú đốm bằng tiền.
Tôi luôn muốn giàu có.
Vậy nên hồi tưởng lại tí nhé.
Năm 22 tuổi, tôi vừa mới kết hôn và cuồng tiền khủng khiếp.
Tôi làm gì?
Tôi tới một nơi phù hợp với tham vọng tột cùng của mình trên Trái đất này.
Jerry Fogel: Lão còn tệ hơn lớp bọt ao!
Anh có vấn đề với việc đó à?
Jordan?
Không.
- Chẳng vấn đề gì. - Tốt, vì đấy chính là anh đó.
Bọt ao. Công việc của anh là "kết nối", nghĩa là...
anh sẽ quay số điện thoại hơn 500 lần mỗi ngày,
cố kết nối tôi với các chủ sở hữu doanh nghiệp giàu có.
Khi tôi đi qua Series 7, đó là khi anh sẽ bắt đầu.
Ngồi. Ngồi!
Như anh đã biết, năm ngoái tôi kiếm hơn 300 ngàn đô.
Một người anh làm việc cho còn kiếm được hơn 1 triệu.
1 triệu đô?
Tôi chỉ có thể tưởng tượng: Cái thằng nào mà kinh thế?!
- Jordan Belfort? - Vâng, thưa ông.
- Mark Hanna. - Hân hạnh được gặp ông.
Tôi cũng vậy. Nhìn mặt là thấy mới gặp một thằng khốn ha.
Cười rồi quay số đi.
Cấm có ngửng cái đầu chết tiệt lên lần nào.
Này, kệ hắn đi.
Tôi là người môi giới giàu thâm niên ở đây, hắn chỉ là gã keo kiệt vô giá trị thôi.
Sao không hôn gió tôi đi Hannah.
Này, anh có thực sự chơi cổ phiếu...
như nói trong buổi phỏng vấn không?
Tôi đã làm nhiều thứ để luôn kiên trì, đúng không?
Tôi khoái đấy.
- Lát ăn trưa nhé. - Vâng.
Ta không bắt đầu quay số trước 9 giờ 30.
Vì khách hàng đang trả lời điện thoại rồi.
3! 2!
1! Bắt đầu!
Anh muốn biết tiếng tiền nó thế nào sao?
Thử tới tầng giao dịch tại phố Wall đi.
Ở đây chết tiệt! Ở kia chết toi! "Cái ấy", "gậy", mông...
Không thể tin cách mấy người này nói chuyện với nhau.
Tôi bị đơ mất vài giây.
Y như tôi hấp thụ quá nhiều adrenaline vậy.
- 40... Nhấc cái điện thoại chết tiệt đó lên! - Xin lỗi...
- Anh là thằng chó, Hanna. - Chúng tôi không quan tâm con mẹ gì về việc...
công nghệ hoạt động thế nào.
Vì mọi thứ chúng tôi quan tâm là giàu có!
- Jordan Belfort... - Liên tục! 2 ngàn!
Xong! Tới lúc tô màu băng điện tín rồi!
2 ngày! Microsoft! Xuống lỗ đi!
Nhanh lên!
Sống rồi! Sống rồi! Giữ chắc nhé! Nóng đấy!
Đóng cái đó lại đi! Đóng lại! Đóng lại!
Bán!
Tootski không?
Không, cám ơn.
Ông Hanna, tôi có thể mang gì cho ông trong buổi chiều tuyệt đẹp này?
Hector à, kế hoạch chơi là đây nhé.
Anh mang cho chúng tôi 2 con Absolut Martinis. Anh biết tôi thích thế nào mà, nhanh nhé.
Sau đó đúng 7 phút rưỡi,
anh mang cho chúng tôi thêm 2 con nữa, sau đó...
tiếp 2 con sau mỗi 5 phút cho tới khi một trong hai chúng tôi biến.
Chiến lược tuyệt hảo phải không?
Tôi uống nươc được rồi, cám ơn ông.
Ngày đầu của anh ta ở phố Wall đấy. Cho anh ta tí thời gian.
Cám ơn.
Anh Hanna này.
Anh có thể...
hít ma túy trong ngày mà vẫn sáng suốt để làm việc sao?
Thế anh làm công việc này thế mẹ nào?
Cocaine và gái điếm, anh bạn ạ.
Phải rồi.
Tôi phải nói là mình rất phấn khích khi trở thành một phần trong công ty anh.
- Các khách hàng anh có thật là... - Dẹp bọn khách hàng đi.
Trách nhiệm duy nhất của anh là đưa ra sự cân bằng.
- Có bạn gái không? - Tôi kết hôn rồi.
Vợ tôi tên là Teresa. Cô ấy là thợ cắt tóc.
- Chúc mừng ha. - Cám ơn.
Nghĩ về Teresa.
Tên trò chơi à? Chuyển tiền từ túi khách hàng...
- sang túi mình. - Đúng.
Nhưng nếu anh vừa có thể kiếm tiền cho khách,
thì cùng có lợi cho cả hai đúng không?
Không.
Quy tắc hàng đầu của phố Wall,
là không ai...
Vậy ha, nếu anh là Warren Buffet hoặc Jimmy Buffet,
cũng chẳng ai biết phải né sang bên hay đi vòng vòng khi cổ phiếu nhảy nhót hoài.
Chí ít là tất cả các tay môi giới cố phiếu.
Kiểu như Fughazi ấy. Biết fughazi không?
Fugazi là một...
Ừ, Fugazi, Fughazi. Nó là một...
nàng bụi tiên. Chẳng tồn tại. Không bao giờ đáp cánh.
Chẳng quan trọng. Không có mặt trong bảng nguyên tố.
Đâu có tồn tại mẹ gì đâu!
Làm với tôi đi.
Ta chẳng tạo ra cái gì hết. Chẳng xây cái gì hết.
Anh có khách hàng, kẻ mua cổ phiếu với giá 8 đô.
Rồi lại đi rêu rao giá 16 đô.
Hắn quá vui. Hắn muốn tiền, thanh khoản.
Lấy tiền của hắn rồi chạy về nhà. Đừng để hắn làm thế.
- Vì anh làm nó trở thành thật. - Phải.
Anh sẽ làm gì?
Có một ý tưởng thật đỉnh khác. Một ý tưởng đặc biệt.
Một tình huống khác. Một cổ phiếu khác...
để tái đầu tư thu nhập của hắn và sau đó...
hắn đồng ý. Mỗi lần luôn. Vì bọn đó bị nghiện mà.
Rồi anh cứ tiếp tục như thế.
Như thế, như thế mãi.
Trong khi đó,
hắn nghĩ hắn đang giàu lên. Sự thật thì chỉ trên giấy tờ.
Nhưng anh và tôi, bọn môi giới.
Lại đang vác về nhà hàng cục tiền cáu cạnh. Nhiệm vụ đấy! Mẹ kiếp!
Phải ha.
Rất tuyệt, thưa ngài.
- Không thể mô tả nổi tôi phấn khích thế nào. - Đương nhiên.
Có 2 chìa khóa...
để thành công trong nghề môi giới.
Trước hết,
là phải thật bình tĩnh.
Có thủ dâm không?
Thủ dâm? Ờ thì... Có.
Tuần mấy lần?
Ờ thì 3 hay 4 gì đó.
Thêm số lần lên đi. Con số đó chẳng giống ai trong mớ trác táng này đâu.
Tôi thủ dâm tối thiểu...
- 2 lần một ngày. - Wow!
1 buổi sáng, sau khi làm việc.
- 1 sau bữa trưa. - Thật à?
Tôi muốn. Vấn đề không phải lý do.
Tôi làm thế vì tôi cần thế.
Suy nghĩ đi.
Anh đang xử lý với mấy con số. Suốt ngày.
Các điểm thập phân. Tần số cao. Ầm ầm ầm.
No comments yet. Be the first to leave one.