Cake

Cake

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

Cake 2014 LIMITED 720p BluRay x264-GECKOS
கருத்துரை வழங்கியவர் ngquangt

குறிச்சொற்கள்

BluRay
x264
720p
720
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2015-05-10
பதிவிறக்கங்கள்: 61
காது கேளாதோருக்கானது: No

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

- Chào. - Chào.

- Cố gắng lên. - Rất mừng là cô tới.

- Đúng thế. - Đúng là khó khăn thật.

- Bị đau kinh niên là thế đấy. - Đúng thế, rồi cô...

.:BÁNH:. Dịch & chỉnh sửa: ngquangt

Được rồi, tôi nghĩ ta cần đặt dấu chấm hết...

cho những gì xảy ra với Nina tháng trước...

vì tất cả đều quan tâm cô ấy rất nhiều.

Sẽ khó khăn,

nhưng tôi sẽ ngồi đây và giả bộ là Nina.

Và khi các bạn muốn thổ lộ,

tôi muốn các bạn phát biểu với tôi...

với Nina...

vụ tự sát của cô ấy đã ảnh hưởng ra sao tới bạn.

- Được không? - Vâng. - Ừ.

Được rồi.

Vâng.

Tôi chỉ muốn nói...

với cô, Nina,

rằng tôi không hiểu sao cô lại từ bỏ.

Tôi xin lỗi, Gail.

Cô tha thứ cho tôi chứ?

Còn con trai cô thì sao?

Cậu bé không còn mẹ nữa.

Sao cô không nhờ ai giúp đỡ?

Cô có thể gọi bất cứ ai mà. Chúng tôi sẽ ở bên cạnh cô.

Cô sẽ tha thứ cho tôi chứ?

Còn cô thì sao, Claire?

Tôi thì sao?

Cô muốn nói gì với Nina không?

Không.

Cô biết đấy, có thể cô sẽ nhẹ nhõm hơn...

khi thổ lộ hết cõi lòng.

Cô đã nói thế thì, có, tôi có câu hỏi này đây.

Nói đi.

Cô ấy nhảy xuống từ cầu vượt bắc ngang xa lộ, phải không?

Chính xác là giao lộ đường 110 và 105?

Phải, nhưng...

Và có đúng là cô ấy bị tông bởi một chiếc xe tải...

chở đầy hàng nội thất đã qua sử dụng đang trên đường tới Mexico?

Claire, hãy tập trung vào cảm nhận của mình ấy.

Và rằng thi thể không bị phát hiện cho tới khi nó đến Acapulco?

Phải tầm, hơn 2,000 dặm ấy nhỉ?

Rồi họ gửi trả thi thể cô ấy trong một thùng lạnh Rubbermaid,

và nó lại kẹt ở hải quan tầm, thêm, một tuần nữa...

trước khi chồng Nina tới xác nhận?

Làm tốt lắm, Nina.

Cá nhân tôi thì ghét mấy người tự tử tạo điều kiện thuận lợi cho những người ở lại.

Nhưng làm ơn, tiếp tục đi.

Được rồi.

Của ông đây. Cám ơn.

- Giữ hết đi. - Cám ơn.

Chị còn làm gì ở đây thế?

Tôi làm bữa tối.

Tôi không muốn ăn. Tôi không đói.

Cô phải ăn. Lệnh bác sĩ đấy. Bánh Quesadilla không?

- Sao cũng được. Dĩ nhiên. - Ừ.

Chào, Claire. Annette đây.

Nghe này, bọn tôi đã ở lại họp sau khi cô về.

Dù sao thì, không phải vì coi nhẹ cảm xúc của cô đâu,

nhưng chúng tôi đều đồng ý là tốt nhất cô nên tìm một nhóm khác.

Một nhóm chuyên hỗ trợ những người nóng nảy chẳng hạn?

Chúng tôi nghĩ chuyển chỗ khác sẽ tốt hơn cho cô.

Vậy thôi.

Chúc may mắn.

Này, anh đây.

Em nghĩ anh ghé qua để lấy chỗ đồ còn lại được không?

Vào lúc em không có mặt ấy?

Anh nghĩ ta không gặp nhau sẽ... khôn ngoan hơn.

- Vẫn chưa được. - "Khôn ngoan."

Anh ấy học đâu ra thế nhỉ.

- Sẵn sàng chưa? - Rồi mà.

Tí nữa tôi sẽ ăn, nhé? Tôi cần yên tĩnh một chút.

- Hứa nhé? - Hứa.

- Thề trên mộ mẹ tôi luôn. - Nhưng mẹ cô còn sống mà.

- Đây. Tiền tăng ca của chị. - Không, không, không.

- Silvana, thôi nào. - Tôi không thích thế.

Về với cả nhà đi.

Được rồi. Cám ơn cô nhiều.

Đừng có quên...

Đừng đặt chuông báo động nhé.

Phải rồi, tôi xin lỗi. tôi quên mất.

Không sao mà. Chỉ là... nó ồn quá.

Rồi. Ngủ ngon nhé.

Ngủ ngon.

Bà nó.

Khốn nạn đời tôi.

Chúa ơi.

Đêm đẹp trời đấy, nhỉ?

Chào buổi sáng.

Chào buổi sáng. Chào buổi sáng.

Cô Bennett.

Mấy giờ rồi?

Người cô lạnh quá.

Thế à?

Ừ, tội nghiệp cô. Đi nào.

Nào, nào.

Được rồi.

- Xin lỗi. - Ừm.

Nào. Đây.

Không. Không ăn thua đâu.

- Có mà. Cô phải bôi lên. - Mm-mmm.

- Chị tôi xoá sẹo nhờ nó đấy. - Chả quan trọng.

- Cô phải chứng tỏ điều đó chứ. - Mm-mmm.

Nó tốt cho cô mà.

Được rồi, mặc đồ xong, tôi muốn tới phòng khám.

- Sao? - Không gì cả.

Đừng đi đường Crescent Heights.

Sao cô biết được?

- Vì tôi cảm thấy được. - Ô.

Đi đường Crescent Heights như thể cô bị tống vào bao tải,

chất lên xe rồi để ngựa kéo cô chạy dọc bình nguyên vậy.

Tôi không hiểu.

Cứ...

Rẽ trái chỗ đèn giao thông vào đường Fairfax, nhé.

- Được rồi. - Tôi xin lỗi. Cám ơn.

Số 47.

Số 47.

- Là cô đấy. - À.

Lần tới gọi tên tôi hộ cái.

Tin tôi đi. Đếch ai quan tâm đâu.

Mọi chuyện sao rồi?

Rất ổn.

Nhóm hỗ trợ đó đúng là làm nên khác biệt đấy.

Tốt. Tôi đã nghĩ thế.

Chỉ có phụ nữ. Hỗ trợ lẫn nhau. Cả có gì phải sợ.

- Chính xác. - Tuyệt.

Trời ạ.

Tôi chả thấy giấy uỷ quyền từ viện trước của cô đâu cả.

Tôi... Văn phòng BS. Shipman nói đã gửi rồi mà.

Chắc chắn họ gửi rồi.

Tôi thề là nếu đầu tôi mà không gắn với thân thì nó cũng mất rồi.

Ừ, tôi hiểu. Tôi cũng kiểu đó.

Ý tôi là, tôi viết giấy ghi chú về cái giấy ghi chú nữa.

- Vâng. - Này, con gái cô sao rồi?

Nó sắp lên năm cuối rồi. Không thể nào tin được.

Cám ơn cô đã hỏi.

Con bé vẫn thích tới UCLA chứ?

Chả biết thư đề cử của cựu sinh viên có ăn thua gì không,

nhưng khi nào nộp đơn cứ báo tôi, tôi sẵn sàng viết cho con bé.

Chắc chắn bọn tôi sẽ nhờ cô.

Cô tốt quá.

Tôi không muốn làm mất thời gian của cô.

Tôi sẽ kê đơn Percocets và OxyContin để cô bớt đau đớn.

- Nhưng đừng nói ai biết đấy. - Tôi sẽ gọi văn phòng bảo họ gửi fax lại.

- Tuyệt. - Vâng.

- Cám ơn cô. - Không, cám ơn cô.

- Cứ tiếp tục thế nhé. - Ừ. Tôi sẽ.

Cô đang làm rất tốt.

Không, không.

Đặt nó... Chị về đi, Silvana.

- Còn sớm mà. - Không hẳn.

Thật ra là muộn rồi.

Tôi sẽ đi chùi sân trong, hay...

Silvana, về đi mà.

- Thật à? - Ừ.

Được rồi.

Đừng làm thế.

Em rất xinh đẹp.

Em hiểu không?

Xinh đẹp.

Nói gì nhảm quá.

Cởi quần anh ra.

Không, không.

Không.

Đây.

Tôi thấy nó trong gara.

Cho con anh.

Cám ơn.

- Con em lớn rồi à? - Ngủ ngon.

Này, này, này. Đợi cái đã.

Sao cậu có cái hộp đó?

Chủ bà cho tôi.

Cô chủ cho cậu là sao?

- Hỏi cô ấy đi. Cô ấy đưa tôi mà! - Không được.

Đi hỏi...

Thấy cậu làm gì chưa, đồ ngốc! Cậu không thể lấy chúng được.

Nếu cậu cầm bất cứ thứ gì, tôi thề...

Tôi sẽ nguyền rủa cậu, con cậu và cháu cậu.

- Mụ già điên. - Biến đi!

Mẹ về rồi.

Mẹ về muộn.

Nói gì mới đi, cưng à.

Có gì trong hộp thế?

Đồ chơi.

Cho Felipe à?

Không, mẹ giữ hộ cho cô chủ.

Con điên đó bảo mẹ làm thế à?

Đừng nói thế chứ cưng.

Silvana, đưa tôi tới chỗ mấy thằng bán thuốc đi.

Mẹ bảo thôi đi mà.

Nó có trả đủ để mẹ giữ đống rác hộ nó đâu.

Con mà là mẹ thì con bỏ lâu rồi.

Nhưng con không phải mẹ, được chưa?

Con làm ít gì cho mẹ ăn nhé?

Không, bụng mẹ làm sao ấy. Mẹ thấy không khoẻ.

Là tại con điên đó.

Mẹ bảo thôi đi cơ mà!

Người thì đẹp mà sao xấu miệng thế.

Nói thật thôi mà.

More Vietnamese subtitles for Cake

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left