முதல் 200 வரிகள்.
Đừng có nói gở.
Anh ta có mệnh hệ gì là Đại ca đánh chết ta đấy.
Anh ta còn sống. - Thế thì tốt.
Sao Đại ca bảo vệ anh ta? - Chịu.
Ông ấy nói: "Tới Tomba, không tìm được hắn thì đừng về".
Anh ta còn không tới nổi İzmit, huống gì Istanbul.
Là "Tosya", đồ ngu. "Tosya" cơ.
Ta đang ở đâu đây? - Chỗ nào đó tên là Karaağaç.
Trời đất!
Hüso! Anh làm anh ta ngã nhào rồi kìa!
Tôi sợ hết cả hồn.
Anh ta vừa hét lên! Tôi tưởng anh ta sống dậy!
Anh ta đã chết đâu mà sống dậy chứ hả?
Đồng hương, anh ổn chứ?
Dậy đi. Ra ngoài nào. Xuống xe.
Đóng lại. Để anh ta tựa vào.
Có chuyện gì?
Tôi đang đi tiểu. - Hả?
Trời đất.
Cũng phải thôi. Anh đã uống nhiều nước mà!
Hüso, lấy quần thể thao của anh đi. Nếu có đồ lót sạch thì lấy luôn.
Ta phải cho anh ta thay đồ.
Phải rồi! Sao lại lấy đồ tôi mà không phải đồ anh?
Nói lắm thế, lẹ tay lẹ chân lên.
Đồng chí này? - Sao?
Cái này tính sao? - Vứt đi.
Thuốc đâu!
Lục túi quần anh ta đi. Chắc cất thuốc trong đó.
Đây.
Thuốc của anh đây này.
Hamlet.
Nói gì vậy? - Chắc nói tới cuốn sách.
Cuốn sách trên xe.
"Ôi, thịt da rắn chắc, quá rắn chắc này"…
"Hãy chảy ra đi"…
"Tan ra đi, biến thành một giọt sương".
NGÀY 1
Ồ.
Thật vinh dự khi được gặp anh, Sadık.
Tôi đổi tên rồi. Giờ tôi tên Adil.
Tôi không thích Adil.
Dù sao thì…
15 ngày trước người ở Tosya gọi tôi
báo có một chiếc xe bị hư hại toàn bộ đăng ký tên tôi
và một tay vô công rồi nghề tên Sadık.
Anh làm gì ở Tosya? Tôi tưởng anh ở Eskişehir chứ.
Tôi đưa người tới đó.
Ngồi đi. - Không. Tôi không ngồi được.
Bị rạn xương cùng. Đau lắm.
Hai năm trước tôi đã xong việc với anh,
nhưng giờ ta sẽ bắt tay lại.
Thứ nhất: trả tiền cho chiếc xe.
Thứ hai: viện phí.
Đền bù cho bố vợ và anh vợ anh.
Giấy tờ của cô vợ. Việc quyên góp trên TV cho cảnh sát.
Nói tóm lại anh đã khiến chúng tôi tổn thất nhiều, Sadık Adil.
Đúng không, Hayati?
Đúng vậy.
Nói sao biết vậy thôi.
Anh định trả nợ thế nào đây?
Làm tí việc thì sao?
Tất nhiên trong phạm vi chuyên môn của anh.
Chuyên môn…
Anh sẽ tìm thấy tay sát gái này ở mấy khu sang chảnh.
Như cách anh tìm thấy Tevfik.
Hắn tên Ferhat Gönen.
Khỏi nhìn họ. Tới đó là họ nổi bần bật.
Hayati sẽ đưa thông tin Ferhat cho anh.
Anh có điện thoại không?
Rõ là không.
Màu đen phục vụ công việc.
Có cùng mật khẩu.
Năm Istanbul bị xâm chiếm. Nhớ lấy.
Có sẵn số của tôi, cả số của Hayati, Zeynel và Hüso.
Màu trắng để dùng cá nhân.
Hiểu rồi. Đen là sinh, trắng là tử. Đen là cho mấy người, trắng là cho tôi.
Zeynel. Lấy tiền và thẻ từ Hayati.
Mua quần áo cho anh ta. - Dạ, Đại ca.
Còn chim? - Ai cơ? Chim… chim của tôi á?
Cô ấy tên gì? - Maria.
"Maria".
Nhờ cô ấy lựa đồ.
Tuy là gái điếm nhưng cô ấy rất có gu.
Cầm đi. Không chết đâu.
Anh sẽ cần đến khi làm công việc này.
Giữ cho chắc vào.
Thôi được rồi.
Tay anh đỡ thì hẵng lấy.
Việc của anh đó là tìm Ferhat và báo địa điểm của hắn cho tôi.
Tôi có một điều kiện. - Mày…
Tôi đang đau nhức khắp người: đầu, vai, mông…
Đau lắm.
Tôi cần thuốc giảm đau liều mạnh, loại không phải muốn mua là có.
Giờ anh dùng thuốc nhiều dữ?
Anh uống mấy viên rồi?
Dạ Đại ca, nay anh ta uống một viên rồi. Chỗ còn lại trong túi anh ta.
Mỗi ngày cho anh ta hai viên cử sáng và tối.
Không. - Được không?
Hai viên không được. - Đã nói là hai!
Cứ để mắt tới anh ta
đến khi tìm ra tên Ferhat.
Mỗi ngày anh sẽ báo cáo cho Hayati.
Cho anh ta ăn ngủ ở đâu? - Căn nhà đã sẵn sàng ạ.
Ăn ở đàng hoàng vào. Tôi mới cho dọn dẹp xong đấy.
Sadık, Adil, hay anh tên là cái quỷ gì đi nữa,
hãy tìm thằng đó…
Tìm cho ra hắn rồi báo tôi.
Được chứ?
Làm sao tai nạn xảy ra vậy?
Đường thì thẳng tắp, trời thì không mưa.
Anh đã ngủ gật hả?
Chắc là bị thủng lốp xe.
Vẫn còn sống sót ra khỏi chiếc xe đó… Tôi chịu.
Tức là còn chuyện anh phải làm trong đời này.
Đồng hương, tôi nhờ anh được không?
Người yêu tôi, Maria.
Tôi bảo cô ấy tối nay tôi sẽ về và chúng tôi sẽ gặp nhau.
Tôi bảo cô ấy sang nhé?
Dù gì mai chúng tôi cũng sẽ đi mua sắm.
Được chứ, không sao.
Tôi cũng muốn nhờ một chuyện. Cho tôi viên thuốc nữa đi.
Không được.
Anh báo Đại ca nay tôi uống một viên rồi.
Nếu tôi làm viên nữa thì phải chờ tới thứ Ba mới uống tiếp.
Vì Chúa, anh hãy thôi đi. - Phòng hờ thôi.
Maria tới thì tối hai người sẽ lên giường,
tôi mà xông vào xin thuốc thì kỳ lắm.
Đi mà.
Lo mà bịt tai từ giờ đi.
Tụi tôi sẽ hành sự cả đêm đấy.
Chả sao.
Tôi cũng sẽ có khách tới thăm mà. Một hồn ma.
Đây. - Cảm ơn.
Cái tay Hayati ấy. Anh ta là ai? Tính cách ra sao?
Anh ta gặp Đại ca sáu tháng trước rồi trở thành cánh tay phải luôn.
Bọn tôi không biết gì.
Hüso nói anh ta là cựu cảnh sát. Một điệp viên bị đuổi khỏi ngành.
Anh ta là một tay mộ đạo,
nhưng tôi không ưa. Tôi thấy anh ta ám muội.
Cảm ơn nhé.
Vụ gì đấy?
Maria đúng không?
Tôi là Adil.
Tôi đi lấy nước uống.
Vào trong đi.
Nghỉ ngơi cho khỏe nhé.
Anh cũng vậy.
Hồn ma ám anh ơi.
Quay lại đi.
Và hãy bảo anh nên làm gì.
Hãy cho anh biết cách chấm dứt cảnh đợi chờ
vô nghĩa này.
Hỡi trí tưởng tượng của ta,
những giấc mộng cho ta thấy nơi chốn ta chưa từng đi tới…
Bắt lấy hồn ma
và cho hiển hiện trong mắt ta.
NGÀY 2
Ồ! Người Tốt quay lại rồi?
Ông chưa làm mất số tôi.
Eskişehir khỏe không? - Ổn.
Ông bị sao vậy? Bị xe buýt cán hả?
Tôi gặp tai nạn.
Nhưng quần áo ông mặc ngầu đấy. Thoải mái thanh lịch.
Cháu vẫn hay trốn học vậy.
Tan học rồi.
Thôi được rồi.
May cháu không đi học. Suýt lỡ mất tin nhắn của ông.
Khi nào tốt nghiệp? - Hai tháng nữa.
Tốt nghiệp rồi tôi sẽ lãnh tiền.
Cháu phải đủ 18 tuổi mới được.
Từ năm ngoái tôi đã 18 rồi. Yeter khai sinh tôi muộn một năm.
Đáng lẽ tôi có 300.000 lira rồi mà lại nằm trong ngân hàng.
Chưa kể bị mất giá mỗi ngày nữa.
Đi qua tôi lại liếm môi thèm thuồng.
Ông ác lắm, Sadık.
Adil.
Giờ là Adil rồi, tạm thời là vậy.
Mẹ cháu khỏe không?
Yeter chấp nhận Tevfik bỏ trốn và về quê rồi.
Hiện tôi đang sống cùng họ hàng.
Bác Durdu.
Lạ vậy. Làm sao mẹ cháu bỏ mặc cháu một mình được?
"Mẹ mà đưa con về đó, con sẽ tự vẫn".
Tôi dọa: "Mẹ sẽ mất con như mất Tevfik".
Cho Latte. Quán có món gì là sô-cô-la thì cứ mang lên cho tôi.
Ông nói đi. Hai năm vừa qua ông định làm gì?
Mảng du lịch. Có một khách sạn. Tôi trông coi việc xây dựng.
Trời, ông sở hữu khách sạn luôn? Thiệt giỡn.
Vậy là ông Sadık nhà ta…
Xin lỗi, là Adil nhỉ?
Ông Adil nhà ta dấn thân vào nghiệp du lịch à?
Còn gì nữa?
Che chân lại đi.
Cứ để lũ nghèo khổ đong đưa tôi đi.
Ông biết đấy,
ông là người duy nhất nhìn tôi với ánh mắt khác.
Nhưng dĩ nhiên, vì ông là người tốt. Nên mới thế, đúng không?
Tôi có thể đổi ý.
Có thể giờ tôi có chút ác độc đấy.
Ôi chà! Thế giờ ông sắp biến chất ư?
No comments yet. Be the first to leave one.