முதல் 200 வரிகள்.
Mọi thứ bắt đầu từ đâu?
Bạo lực. Súng.
- Isabelle! - Dao. Rìu.
- Isabelle, tới đây. - Nó sinh ra thế nào? Bắt đầu ra sao?
Ta đều chỉ muốn sinh tồn.
Không phải đi tù.
Ta được yêu nếu may mắn.
Ta thất bại, tổn thương. Cứng rắn theo thời gian.
- Isabelle. - Chúng ta làm những điều phải làm.
Những điều bắt buộc làm.
Không đúng. Tôi thích Sidney vì "cây súng ngắn" của anh ta.
- Nó như một cây nấm nhỏ. - Những đồng tiền dễ kiếm nhất.
Thậm chí còn không cảm nhận được nó đã vào tay chưa hay là ở lỗ nào.
- Anh ta là một gã nhỏ người kinh tởm. - Với một cây súng nhỏ hoàn hảo.
- Đừng có rên rỉ như một con điếm vậy. - Đừng có rên rỉ như một con đàn bà vậy.
- Tuần này tôi bị ngứa quá. - Chắc là do lũ nhân viên đường ray chết tiệt.
Lũ ở dơ nhất cả nước.
Này!
Đợi đã! Làm ơn, không!
Lấy cái túi chết tiệt đó đi!
Đừng bắn!
Nhanh lên, đừng lề mề thế!
Biến khỏi đây thôi!
Samuel! Lại đây và nhắm thử xem.
- Anh thấy sao? - Chúng ở xa quá.
- Và mắt tôi cũng không còn tinh nữa. - Sam, anh chậm hơn rùa vậy.
Làm thế nào mà những tên khốn này qua mặt được nhân viên pháp luật chứ?
Chúng tôi đang tiến hành ký gửi.
Ký gửi ư?
- Tôi không ngờ đấy. - Thị trưởng Bishop chết rồi.
Chết tiệt!
Máu chảy nhiều quá.
Khốn kiếp!
Phát lện truy lã,
rồi cử Josiah đi bắt chúng.
Trả giá cao nhất. Tôi không quan tâm là bao nhiêu.
Miễn xong là được.
Josiah?
Họ kéo hắn ta đi đâu rồi. Do không có thời gian để chôn.
Tôi có nên cử vài người đi tìm thi thể hắn không?
Ừ, cử họ đảo một vòng ở trên.
Nếu tìm được cứ giữ lấy tiền. Tôi không quan tâm.
Chúng ta sẽ tiến về phía Nam.
Đừng cho chúng chút thời gian rảnh nào cả.
Chúng ta càng trì hoãn, sẽ càng mất dấu chúng.
Các chàng trai, lên ngựa nào. Chúng ta cách chúng nửa ngày đường.
Đã lâu rồi tôi không dùng cây rìu của mình...
và phải thừa nhận là tôi nhớ nó.
Charlie, anh làm gì vậy?
Bằng, bằng, bằng.
- Trông bọn cháu thảm ghê. - Phải, nhưng bọn cháu đã ở đây, phải không?
- Thảm họa sắp tới đó. - Im mồm.
Bọn trẻ đều ổn. Chỉ cần chuẩn bị thôi.
Thật tốt khi gặp dì, dì Esther. Dì vẫn trẻ như ngày nào.
Dì không thích những gì các cậu đang làm.
Câm mồm ngay!
Đừng nghe bà ta, Charlie. Bà ta không biết gì đâu.
- Ông nên thôi trò tay chân đó đi. - Ổn rồi, các chàng trai.
Tôi không có thói quen vậy, nhưng phụ nữ cần biết vâng lời khi cần thiết.
Hãy giao hàng ra, chúng tôi sẽ đi ngay.
Không cần phải hăm he thế. Tôi và Esther tới đây theo ý của mình.
Tôi không hề tự nguyện tới đây.
Rồi các cậu sẽ bị bắn.
Các cậu sẽ phải trả lời trước chúa nhân từ.
Câm mồm!
Nghe này, lão già.
- Tôi đang bực đấy. - Không, không! Để ông ấy yên!
Ông còn làm thế nữa, Tôi sẽ thịt ông đấy, hiểu chưa?
Henry, ông ấy không thở được.
Tôi ổn, đồ đàn bà!
Này!
Các cậu nên đi xuống phía Đông,
qua Rock Canyon... và White Sands.
Qua biên giới của El Paso.
Phía Tấy tốt hơn. Qua Deming, rồi đến Columbus.
Từ đây theo phía Đông không có gì cả. Chúng ta sẽ chết mất.
Chính xác. Không ai điên dám theo dấu các cậu tới đó.
- Ai theo dấu cơ? - Các cậu đều bị truy nã.
- Tổng cộng là 8,000. - Đùa nhau à.
Tôi ước là tôi đùa... vì thằng cháu tôi, nhưng không phải.
Tên mà các cậu bắn, hắn chết rồi.
Cán bộ chính phủ. Hợp pháp và đến từ một nước khác.
Các cậu gặp vận rủi rồi! Hắn ta là bạn của cảnh sát trưởng Mckay.
- Họ là chiến hữu. - Khỉ thật!
- Tôi đã bảo không bắn rồi... - Im mồm đi, Charlie.
Và cả người phụ nữ trẻ tội nghiệp nữa.
Dối trá. Chúng tôi không giết phụ nữ.
Các cậu thấy mình tàn bạo chưa? Các cậu thậm chí không quan tâm!
- 2,000 cho mỗi người ư? - 1,000 cho mỗi người.
Phần còn lại dành cho cậu.
Họ không biết mặt chúng tôi. Không thể nào.
Gã cao lớn với khẩu Ivory grips là cách họ gọi cậu.
- Và gã mập. - Gã mập nào cơ?
Mặt nạ không che đậy được hết đâu.
Nếu bọn họ không bắt kịp được, các cậu sẽ ổn.
Họ không biết mặt các cậu, nhưng họ sẽ bám theo rất gắt đó,
đặc biệt là cậu, cho tới khi cậu hoàn toàn biến mất.
- Hướng Đông thẳng tiến. - Lũ ngựa sẽ không chịu được.
- Chúng ta không mang đủ nước... - Nếu chúng chết, ta sẽ phải đi bộ.
Không có nước, sao ta đi nổi?
Hy vọng điều đó không xảy ra.
Có hàng đống cây xanh dọc đường mà.
Chết tiệt, Henry!
Sao anh bắn gà trống trong nhà vậy?
Khỉ gió!
Không.
Xin lỗi bà. Tôi thật lòng đó.
Chết tiệt, Henry.
Anh không bắn phụ nữ mà.
Joe.
Joe! Joe!
Đừng làm vậy, đồ đầu bò.
Dì của tôi! Họ là người thân của tôi! Anh đi quá giới hạn rồi đó.
Anh thừa biết là, $8,000 đủ để thay đổi bất kì ai.
Kể cả người thân, Henry đúng đó.
Được rồi, đưa nó cho em đi.
- Nhưng con muốn bắn tiếp. - Charlotte, đưa mau đi.
- Bố! - Đừng cãi lời bố.
Ngạc nhiên chưa.
Cô chỉ giỏi dụ trai thôi, đồ xấu xí.
Yên lặng nào.
Bố sẽ lấy thêm đạn.
Con đàn bà chết tiệt. Cô ói đầy tay tôi kìa.
Đứng lên.
Con ổn chứ, Button?
Vâng.
Này.
Đừng bao giờ chĩa súng vào ai đó trừ khi con quyết định giết người đó.
Thách mày đấy.
Florence Ethel Tildon!
Bỏ súng xuống ngay,
không thì con sẽ ăn đòn no đấy.
Con chỉ đùa thôi, bố.
- Flo, con tới phòng bố đi. - Để con đi.
Nhanh lên, tới mát xa cho bố trước giờ ăn nếu không con sẽ ăn đòn đó.
- Để con đi, mẹ. - Im đi, Charlotte. Tới lượt của Flo.
- Nhưng nó... - Không nhưng nhị gì cả. Im lặng làm đi.
- Để chị ấy đi đi. Con không... - Không nhưng gì cả, con nữa đó!
Thế mới ngoan chứ.
Có vẻ hai cái xác này ở đây lâu ngày rồi.
Josie. Có gì ở hướng đó kìa.
Trong lùm cây.
Được rồi.
Người trong đó là ai, tôi khuyên hãy ra đi.
Chúng tôi không làm hại đâu,
miễn là đừng manh động.
Cơ hội cuối cùng.
Tên cháu là gì, cô gái?
Đừng sợ. Lại đây.
Tất cả ổn rồi.
Tên cháu là gì?
Lulu.
Chà...
tên dễ thương quá. Lulu.
Đã có chuyện gì xảy ra vậy?
Những người đó là ai?
Ông và bà cháu bị bắn.
- Ừ. Ai bắn họ vậy? - Cháu không thấy họ rõ,
nhưng cháu nghe thấy. Những người xấu.
Ừ. Những người xấu.
Cháu có biết sao những người đó bắn ông bà cháu không?
Cháu không chắc. Lúc đầu cháu tưởng đó là người tốt,
và họ bắn ông cháu chỉ vì ông đánh bà, nhưng...
Nhưng sao, cháu yêu?
Rồi họ bắn bà cháu.
Nó thật không đúng. Cháu rất yêu bà cháu.
Khi cháu nghe thấy thế, Cháu núp trong nùm cây.
Cháu cầu chúa cho tới khi họ bỏ đi.
Rồi lũ ngựa cũng chạy mất nên cháu kẹt lại. Cháu có thể cưỡi ngựa.
Nếu chúng ở đây, cháu đã đi rồi!
Chú biết điều này khó, Lulu, nhưng...
Chú cần biết những người đó nói gì.
Họ nói toàn điều xấu xa. Cháu không nói đâu.
Không phải vậy. Chú muốn biết họ đi đâu.
Họ nói đi về hướng đông, qua White Sands.
- Không thể nào. - Đó là những điều họ nói! Cháu không nói dối!
Cũng hợp lý thôi.
Chúng thừa biết là ta phải bị khùng mới dám theo dấu chúng đến đó.
Tôi vẫn tỉnh lắm.
Thật không đáng làm thế.
Chết tiệt.
Cho chừa tội thoái lui nhé, đồ thỏ đế.
- Xin lỗi nhé, Lulu. - Ổn mà chú. Chú ấy đáng bị vậy.
Chúng ta sẽ để gã thỏ đế này đưa cô gái trở về thị trấn,
chúng ta sẽ lên đường.
Sếp...
anh nên nghĩ thử xem.
Tôi đã nghĩ rồi.
Tôi nghĩ các anh nên xéo lên ngựa đi, chúng ta sẽ tóm cổ chúng.
Tôi tự hỏi rằng có phải chúng ta chết rồi và xuống địa ngục không?
Ù tai...
đom đóm...
cướp... chiến tranh.
Đi lính và toi mạng.
Anh đang nói khỉ gió gì thế?
Cứ tỏ ra mạnh mẽ đi, John!
Anh ổn chứ, Maddie?
Đã quá muộn để hối hận, tôi thà cố gắng tới chết.
Cầu Chúa và Thánh thần.
Coi chừng mồm miệng đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.