The Best of Me

The Best of Me

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

The Best Of Me 2014 720p BluRay x264-GECKOS
கருத்துரை வழங்கியவர் ngquangt

குறிச்சொற்கள்

BluRay
x264
720p
720
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2015-01-22
பதிவிறக்கங்கள்: 82
காது கேளாதோருக்கானது: No

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

.:Điều Tuyệt Vời Nhất Với Anh:. Dịch & chỉnh sửa: ngquangt

Tất cả lên boong. Hãy thận trọng.

Ổn rồi. Ổn rồi.

Làm thế nào hay thế, Cole?

Chỉ là anh công nhân ăn may thôi mà.

Thấy rồi.

Mẹ ơi. Mẹ làm gì thế?

Suy nghĩ. Tránh rửa bát đĩa thôi...

- Được đấy. - Đẹp quá.

Vâng, đẹp thật.

Con sao rồi?

Chỉ là nghĩ về thu tới đây. Chuyện rời đi ấy.

Rồi chuyện gì sẽ xảy ra với con. Phần còn lại cuộc đời thôi ấy mà.

Chẳng có gì to tát.

Con biết không, từng có cả 1 nền văn minh tin rằng

họ có thể đọc được số phận mình từ những vì sao.

Cậu cảm thấy không?

Mẹ ổn chứ?

Nó nghiêng kìa!

Ngăn nổ! Nhấn nút ngăn nổ đi!

Này, anh bạn! Tới đây. Tôi sẽ đưa anh ra khỏi đây.

Này! Này!

Đưa anh ấy lên boong đi.

Đi đi!

Đó là...

Anh là người hùng của công ty đấy, anh Cole.

2 người anh cứu sẽ ổn cả thôi.

Nếu mạch ổn định, tối nay anh có thể về.

Đúng là phi thường. Anh đã ngâm nước gần 4 tiếng.

Không có dấu hiệu giảm thân nhiệt nào. Chỉ cú ngã cũng đã có thể làm anh đi đời.

Việc anh còn sống là 1 phép màu đấy, anh Cole.

Không còn cách diễn tả nào khác cả.

Có ai chúng tôi có thể gọi tới đón anh hay...?

À, không. Tôi ổn.

Khi tôi còn trẻ, tôi tìm kiếm hình dạng của mọi vật.

Một lý do hay một thiết kế nào đó.

Nhiều đến nỗi những chuyện xảy ra với tôi có cảm giác như 1 tai nạn vậy.

Nên tôi đoán mình mất niềm tin vào mấy chuyện đó.

Khi tôi sống sót sau cú ngã, tôi bắt đầu tự hỏi...

... liệu có mục đích nào cho đời mình không.

Có thể tôi đang bước đi trên 1 con đường số phận nào đó...

...kể cả khi tôi vẫn chưa thấy được nó.

Tới đi!

Cháu nhìn được đấy, Michael Phelps.

Này, cháu đã quyết định chuyên ngành học chưa?

- Chưa hẳn ạ. - Nó đang nghĩ về ngành tài chính.

- Sao? - Em có nói gì đâu.

Nghe này, đời lắm gian truân lắm, và càng ngày càng khó khăn hơn.

Ngành tài chính là hợp lý nhất.

- Này, này, này, lấy cho bố 1 lon? - Vâng.

Anh chỉ nói nó nghĩ về nó thôi.

Đây.

Bố biết không, thú thật thì con chỉ nghĩ về bãi biển

và các ẻm sẽ mặc hay không mặc cái gì hè này thôi.

- Nhà Reynold. - Xin cho gặp Amanda Collier.

Giờ là Amanda Reynolds, nhưng đúng là Amanda Collier.

Ông gặp cô ấy rồi đấy.

Amanda, tên tôi là Morgan Dupree

và tôi là luật sư mảng bất động sản của Tuck Hostetler.

Trời.

- A lô? - Xin cho gặp Dawson Cole.

Vâng, tôi đây.

Tên tôi là Morgan Dupree.

Tôi là luật sư mảng bất động sản của Tuck Hostetler.

E là tôi có tin buồn đây.

Ông Hostetler đã mất trong khi ngủ vào tối qua.

Thọ 92 tuổi.

Anh rất tiếc về người bạn em. Thật đấy.

Nhưng giờ ta đang có việc phải làm ở đây.

Anh phải tới Tulane vào thứ 7 vì vụ Sigma Nu.

Tối thứ 2 ta có hẹn ăn tối với tay từ Chase và vợ.

Lần tới người quen em mất, em sẽ gọi cho thư ký anh trước.

Em xin lỗi.

Ừ.

Amanda?

Dawson?

Chào, Amanda.

Chào.

Xin lỗi vì anh.. hơi bẩn.

Làm sao anh biết được?

Anh nhận được điện từ 1 luật sư. GÌ đó về di chúc của Tuck.

Sáng mai anh phải gặp ông ta.

- 10 giờ sáng à? - Ừ.

- Em cũng thế. - À.

Lâu quá rồi nhỉ.

20 năm.

À, 21, nhưng ai mà đi tính chứ?

Em trông tuyệt lắm.

Em phải đi đây. Em bị muộn rồi.

Gặp mẹ em. Em phải đi gặp bà ấy.

- À, được rồi. - Ờ nhà mẹ.

Ừ.

- Mừng được gặp anh. - Ừ, anh cũng thế.

- Gặp em ngày mai. - Mai à?

- Ừ, vụ luật sư ấy. - Luật sư.

10 giờ sáng. Đứng rồi. Vâng.

Mùa Thu Năm 1992

Này, Dawson. Này, Dawson?

- Thức ăn kìa. - Cám ơn, April.

- Thấy sao rồi? - Cô ấy nôn dữ lắm.

Nhưng giờ thì không, nên vẫn ổn.

- Cô ấy đẹp nhỉ. - Chắc rồi.

Em ổn chứ?

Sẽ khó khăn đấy, nhưng... bố mẹ cô ấy rất tốt.

Họ không phán xét gì cả.

Họ chỉ muốn 1 cái tên Thánh cho đứa bé thôi.

Anh nghĩ Aaron thì thế nào?

Anh nghĩ nó hay hơn Moses.

Em biết là bọn em còn trẻ và dại dột, nhưng...

hôm trước khi em cảm nhận được nhịp tim của bé...

Em không biết nữa. Nó làm em hạnh phúc.

Tốt đấy, Bobby. Thực sự rất tốt.

Nó chạy rồi, anh nghĩ...

Nhưng nó có chạy đâu...

Thử lại đi. Lại đi.

- Em xin lỗi. Bảo họ em xin lỗi nhé. - April, không sao đâu.

Nhả số về 0 đi. Bọn anh sẽ đẩy xe lên lề. Nào, Bobby.

Chuyện gì thế? Quên cách lái xe à?

Bố tịch thu bằng rồi à?

Nào! Di chuyển đê!

Mấy đứa muốn qua giúp bọn tôi đẩy xe

hay muốn ngồi đó nhấn còi đây?

- Không có lần sau đâu. - Ừ, xin lỗi.

Cám ơn.

- Này, ta có thể làm bạn đấy. - Sao thế? Đi nào!

Trưởng thành giùm cái đi!

Cậu đi đâu đấy?

Sang bên phải, April.

Chào.

Được rồi.

Được rồi.

- Em gọi xe kéo nhé? - Không sao đâu. Anh lo được.

Em xin lỗi vì tụi bạn.

Chúng cố ra vui tính, nhưng hoá ra lại toàn lũ ngố.

- Amanda, đi thôi. - Nhanh nào, ra khỏi đây thôi.

- Rồi! - Nào!

- Amanda. - Nghiêm túc đấy.

Không sao đâu. Em không cần đứng đợi đâu.

À, vâng.

- Cám ơn vì đã giúp. - Vâng, lúc nào cũng được.

Amanda! Cậu đang lãng phí thời gian đấy.

Cám ơn.

Sau nhá!

Em không muốn anh hiểu lầm

Vì anh là anh họ em và em quý anh, nhưng anh đúng là đồ đần.

Anh không thấy cô nàng xinh đẹp đó qua đẩy xe để được nói chuyện với anh à?

Cô ấy chỉ giúp đỡ thôi, được chưa? Cô ấy là người tốt.

- Phải rồi. Và ngon nữa. - Cô ấy ngon thật.

Nổ máy đi. Xe được rồi đấy.

- Cám ơn, Dawson. - Đi đi. Không sao đâu.

Gặp 2 đứa sau.

Em mở khoá và chẳng có gì xảy ra cả.

Anh nghĩ sao?

Nhân quả tuần hoàn vì góp mặt trong vụ nhấn còi à?

Anh nghĩ thế gian công bằng lắm.

Anh ấy nói chuyện kìa.

Vui tính nữa.

- Chào, Amanda. - Chào.

- Giờ thử đi. - Được rồi.

Cám ơn nhé.

Ắc quy bị rời.

Không phải chuyện gì lớn cả. Thường thôi.

Được rồi.

Anh định nói cái gì nữa à?

Em họ anh nghĩ hôm trước em muốn nói chuyện với anh.

Đúng thế.

- Nó nghĩ anh làm hỏng vụ đó. - Đúng thế.

Anh không biết cách tán tỉnh, nhỉ?

Đoán là không.

Thế anh định làm gì với vụ đó?

Được rồi, không ăn thua.

Rồi, nói anh nghe cái này...

Em muốn anh nghĩ về chuyện đó, và...

...gặp em ở Squeals 6 giờ tối thứ 7... được không?

- Đó là đồng ý à? - Ừ.

Được rồi. Có thể từ giờ tới lúc đó anh sẽ tìm ra cách để tán tỉnh em.

- Cám ơn nhé. - Đừng khách sáo.

Chạy đâu nhanh thế, Dawson?

Bố đang chờ câu chào đây.

Chào.

- Dễ thương quá. - Nó dễ thương mà.

Giống thằng bố nó.

Lại đây nào. Ngồi xuống. Chơi bài hay gì đó đi.

Không... con có việc rồi. Con phải làm bài.

Nó nghĩ nó thông minh hơn ta đấy.

Abee, sao mày không bỏ cái nón đần thối đó ra khi ngồi trong nhà nhỉ.

- Vâng. - Đúng thế không?

- Mày nghĩ mày thông minh hơn bọn bố à? - Không ạ.

- Mày quá ngoan so với cái nhà này à? - Không ạ.

Thế thì tốt. Vì mày thuộc về cái chốn này.

Đây.

Sao mày không ra ngoài điều chỉnh lại con xe Merc đi.

Tối mai ta phải giao hàng chỗ thượng lưu sông và mày sẽ đi cùng.

Tối mai con không đi được. Con có việc phải làm.

Mày chả nghe lọt chữ nào tao nói vào tai, nhỉ?

- Con không... - Không cái gì?

Coi nào, bố.

Chơi bài đi nào.

Tao thề có trời, Dawson, mày chậm tiêu vãi cả đái!

Thế không hay ho đâu.

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left