முதல் 200 வரிகள்.
Hôm nay là một ngày đẹp trời ở Chicago.
Nhiệt độ dự kiến đạt trên 21 độ C.
Ngay lúc này, 23.9 độ tại Lakefront,
23.3 độ tại Midway, 22.7 tại O'Hare.
Và giờ, trên bầu trời
Don Nelson, bao quát giao thông từ trên cao. - Ferris?
- Ferris? - Cảm ơn. Chúng ta có một số điểm tai nạn...
Tom!
- Chuyện gì vậy? - Là Ferris.
- Hả? Chuyện gì? - Chuyện gì? Vì Chúa...
Nhìn nó đi, anh yêu.
Ferris?
Nó không bị sốt, nhưng nó nói đau bụng và thấy khó chịu.
Sao vậy, Ferris?
Papa?
Anh yêu, cảm nhận tay nó. Chúng lạnh và ẩm.
Con ổn.
- Con có thể dậy. - Không.
- Con có bài kiểm tra hôm nay. - Không.
Con...
Con phải làm tốt nó.
Con muốn đậu một trường đại học tốt, vậy con mới có một cuộc sống thành công.
Con yêu, con sẽ không đến trường trong tình trạng lúc này.
Tốt. Gì đây? Nó làm sao?
- Em không được khoẻ. - Phải, dĩ nhiên rồi.
Chùi nước mắt đi, mẹ có thể đem bón thảm.
Jeanie? Chị hả?
Jeanie? Em không thể nhìn xa.
Jeanie? Jeanie, em...
- Đi chết đi, Junior. - Cảm ơn lắm, Jeanie. Con đi học đi.
Khoan đã, mẹ để nó ở nhà?
Con không thể tin được. Nếu con có chảy máu mắt...
thì bố mẹ sẽ vẫn bắt con đi học. Thật bất công.
Jeanie, làm ơn đừng khó chịu với em.
Chị có sức khoẻ. Hãy biết ơn điều đó.
Thế đấy. Con muốn rời khỏi ngôi nhà này.
Con ổn mà. Con chỉ muốn ngủ.
Có lẽ con sẽ uống thuốc vào buổi trưa.
Giờ nghe này, Hôm nay, mẹ sẽ giới thiệu nhà cho...
gia đình đến từ Vermont kia. Vì vậy mẹ sẽ ở trong thành phố thôi.
Giờ, văn phòng mẹ sẽ biết mẹ ở đâu nếu con cần mẹ, nhé?
- Vâng ạ. - Ừ
Bố cũng sẽ để mắt đến con, anh bạn.
Thật hạnh phúc khi biết mình có bố mẹ đầy yêu thương và quan tâm.
Bố mẹ đều rất đặc biệt.
Rồi, khoẻ lên nhé, bí ngô.
Vâng ạ, mẹ yêu.
Bố sẽ về đúng 6 giờ.
Nếu con cần gì, gọi nhé!
Ringy-dingy.
- Bố mẹ yêu con. - Con cũng yêu bố mẹ.
Gọi nếu cần bố mẹ.
Họ đã trả giá
Không tin được.
Buổi trình diễn tệ nhất trong sự nghiệp của tôi...
và họ không hề nghi ngờ lấy 1 giây.
Làm sao tôi có thể trông mong đến trường trong 1 ngày như thế này?
Đây là ngày nghỉ học thứ 9 trong học kỳ này.
Bắt đầu khó mà lên một căn bệnh mới cho đợt tới.
Nếu tôi cúp lần thứ 10, tôi có thể sẽ phải nôn cả một lá phổi.
Vì vậy tốt hơn làm lần này không được tính vào.
Chìa khoá để lừa bố mẹ đó là bàn tay ẩm và lạnh.
Nó là một triệu chứng không rõ ràng. Tôi đặt niềm tin vào nó.
Nhiều người sẽ nói giả sốt 1 cách hoàn hảo là xong.
Nhưng bạn có một người mẹ lo lắng, bạn có thể phải đi đến phòng khám.
Điều đó còn tệ hơn trường học.
Bạn giả đau dạ dày...
và khi bạn cúi xuống, rên rỉ và than vãn...
bạn liếm lòng bàn tay.
Nó hơi trẻ con và ngốc nghếch...
nhưng sau đó, trung học mà.
Cuộc sống trôi nhanh.
Nếu bạn không dừng lại và nhìn ngắm xung quanh, bạn có thể bỏ lỡ nó.
Tôi có bài kiểm tra hôm nay thật. Không hề nhảm tí.
Nó về chủ nghĩa xã hội Châu Âu. Ý tôi, thật sự, điểm mấu chốt là gì?
Tôi không phải là người châu Âu. Tôi không có ý định làm người Châu Âu.
Vậy, nghĩa lí gì nếu họ theo chủ nghĩa xã hội?
Họ có thể là phát xít vô chính phủ.
Nó vẫn không thể thay đổi thực tế là tôi không có ô tô riêng.
Không phải tôi tha thứ cho phát xít...
hay bất cứ "chủ nghĩa" nào, dù gì đi nữa.
Mọi "Chủ nghĩa" theo ý tôi, đều không tốt
Một người không nên tin vào "chủ nghĩa", họ nên tin vào chính mình.
Dẫn lời John Lennon: "Tôi không tin vào Beatles, tôi tin vào chính mình"
Một điểm hay này. Sau tất cả, ông là "The Walrus".(Hải cẩu)
Tôi có thể là "Hải Cẩu". Tôi vẫn phải nhờ vả con người.
- Adams? - Có
- Adamley? - Có
Adamowsky?
- Adamson? - Có
- Adler? - Có.
Anderson?
- Anderson? - Có.
Bueller? Bueller?
Bueller? Bueller? - Uhm. Cậu ấy bị ốm.
Bạn gái của anh trai của bạn trai của chị gái của bạn thân em...
nghe từ một anh chàng người biết nhóc này, đứa mà đi...
với một con bé, đứa mà nhìn thấy Ferris bỏ qua Thirty-One Flavors tối qua.
Em đoán thật sự nghiêm trọng.
- Cảm ơn, Simone. - Không có gì ạ.
Frye? Frye?
Frye?
Chào?
Cameron, cậu bé, chuyện gì vậy? Rất nhỏ nhặt.
- Thấy thế nào? - Tan nát.
Có mẹ cậu trong phòng không?
Bà ấy ở Decatur. Không may, bà ấy không ở lại.
Cậu ở đâu?
Mình nghỉ học. Giờ mặc đồ và qua đây.
Mình không thể, đồ đần, mình bệnh.
Chỉ là cậu nghĩ vậy thôi.
Qua đây mau.
Mình thấy hoàn toàn mệt, Ferris. Mình không thể đi đâu cả.
Rất lấy làm tiếc. Giờ qua đây và đón mình.
Tôi đang hấp hối.
Cậu không hấp hối. Cậu chỉ không thể nghĩ ra cái gì vui để làm.
Nếu có ai cần ngày nghỉ, đó là Cameron.
Cậu ta có rất nhiều điều phải phân loại trước khi tốt nghiệp.
Cậu ta không thể ôm chặt nỗi đau thương này và đến đại học.
Bạn cùng phòng sẽ giết cậu ta.
Khi Cameron đã ở mãnh đất Ai Cập.
Để Cameron của tôi đi.
Tha lỗi hơi tục, nhưng Cameron quá kín kẽ...
nếu bạn kẹt một cục than vào mông cậu ấy...
trong 2 tuần bạn sẽ có 1 viên kim cương.
Katie Bueller.
Tôi là Edward R. Rooney, tôi là hiệu trưởng.
Ôi, vì Chúa. Tôi thật lòng xin lỗi.
Tôi hoàn toàn quên gọi điện.
Vậy bà biết con bà không đến trường hôm nay?
Vâng, tôi biết. Ferris ở nhà, bị ốm.
Tôi có một cuộc họp sáng nay.
Tôi biết tôi đã nên gọi, chỉ là nó làm tôi quên bén mất.
Tôi thật sự xin lỗi.
Bà có biết luôn, Bà Bueller, rằng...
Ferris không có những gì chúng ta xem là...
một hồ sơ dự học gương mẫu?
Tôi không hiểu.
Cậu ấy đã bỏ lỡ một số lượng không chấp nhận được ngày học.
Theo ý kiến của một nhà giáo dục...
Ferris không tham gia học tập một cách nghiêm túc.
Giờ, tôi dành cả buổi sáng kiểm tra hồ sơ của cậu ấy.
Nếu Ferris nghĩ rằng cậu ấy có thể chỉ trượt qua tháng này...
và vẫn tốt nghiệp, cậu ấy vô cùng sai lầm.
Tôi không có hạn chế nào...
về việc giữ cậu ấy lại thêm một năm.
- Điều này hoàn toàn mới với tôi. - Luôn là vậy.
Cho đến nay cậu ấy đã vắng mặt 9 ngày trong học kỳ này.
- 9 lần? - 9 lần.
Tôi không nhớ là nó bệnh đến 9 lần.
Đó có thể bởi vì cậu ấy không ốm, cậu ấy đã trốn học.
Dậy và tỉnh táo lên, bà Bueller.
Đó là một thiên đường lừa dối.
Cậu ấy đang dẫn bà xuống con đường hoan lạc.
Tôi không thể tin được.
Tôi có nó ngay đây trước mặt tôi.
Cậu ấy đã bỏ 9 ngày.
Tôi đòi một chiếc ô tô, tôi được 1 chiếc máy tính.
Sinh ra dưới một điềm báo xấu thế nào hả?
Grace?
Grace!
Nghe này, tôi có thể đảm bảo, ông Rooney, rằng Ferris ở nhà...
và nó rất ốm.
Thực tế, tôi đã phải cân nhắc có hay không nên để nó ở nhà.
Grace!
Tôi thông cảm khoảng thời gian này tụi trẻ dễ cúp học thế nào.
Tuy nhiên, với Ferris, tôi đảm bảo, nó thật sự bị ốm.
Chưa bao giờ có một bài học nào.
Vào 1930...
đảng Cộng Hoà kiểm soát Hạ viện...
trong một nỗ lực để giảm tác động của...
Có ai không? Ai nào? Cuộc Đại Khủng Hoảng...
qua... Có ai không? Ai trả lời?
Dự luật thuế, Đạo luật thuế Hawley-Smoot cái mà....
Ai nào? Tăng hay giảm?
Tăng thuế...
trong nỗ lực nhằm tăng nguồn thu cho chính phủ liên bang.
Nó có hiệu quả không? Ai nào? Ai biết ảnh hưởng của nó nào?
Nó đã không hiệu quả và Hoa Kì lún sâu hơn vào cuộc Đại Khủng Hoảng.
Ngày nay, chúng ta có tranh luận tương tự điều này..
Có ai biết là gì không? Lớp? Ai nào?
Ai nào?
Có ai xem cái này trước đây?
Đường cong Laffer. Có ai biết ý nghĩa của nó không?
Nó nói rằng, tại điểm này trên đường cong doanh thu...
bạn sẽ nhận chính xác một lượng doanh thu...
như tại điểm này.
Điều này rất gây tranh cãi.
Có ai biết phó tổng thống Bush đã gọi điều này là gì năm 1980?
Có ai không?
Cái gì "D-o-o" kinh tế.
Kinh tế Voodoo .
Jeanie.
Mình rất tiếc về em trai bạn.
Bạn tiếc cho cái gì chứ? Tôi phải sống với đồ rắn độc.
Không, ý mình, mình nghe nói cậu ấy thực sự ốm nặng.
Whoa. Whoa. Ai nói nó ốm?
Cả đống người. Họ nói cậu ấy kiểu như ở ranh giới sống chết.
Có cậu bạn lớp sinh học với tôi...
nói rằng nếu Ferris chết, cậu ấy sẽ tặng mắt cho Stevie Wonder (mù).
No comments yet. Be the first to leave one.