Alone in Berlin

Alone in Berlin

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

Alone in Berlin 2016 BluRay 1080p DTS-HD MA 5 1 AVC REMUX HDViet
கருத்துரை வழங்கியவர் PhucLinh
Bộ phim Cô độc ở Berlin

குறிச்சொற்கள்

BluRay
1080
TS
HD
REMUX
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2020-06-05
பதிவிறக்கங்கள்: 50
காது கேளாதோருக்கானது: No

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

Chiến thắng toàn nước Pháp! Chiến thắng toàn nước Pháp!

Mặt trận phía Tây đầu hàng! Chiến thắng toàn nước Pháp!

Chào buổi sáng, Thẩm phán Fromm.

- Không có gì cho ngài ngày hôm nay. - Đó là những chuyện tôi gọi là tin tốt đấy.

Tôi cũng chúc cô một ngày tốt đẹp như vậy!

Cảm ơn thẩm phán!

- Hitler vạn tuế! - Hitler vạn tuế!

Có tin gì sao?

Một lá thư từ dịch vụ bưu chính quân đội. Được đánh máy.

Tới ai?

Con trai của Quangel.

Anh Quangel. Gửi tới anh!

Có chuyện gì xảy ra với con mình sao?

Những kẻ dối trá!

Anna.

Anh phải chịu trách nhiệm. Anh và cuộc chiến chết tiệt của anh! Anh và Vị Lãnh Đạo khốn khiếp của anh!

- Anna... - Xin anh. Hãy để tôi yên đi!

Là cháu đây, Eva.

Bà Rosenthal?

Có tin gì từ chồng tôi không?

- Cảm ơn cháu, Eva. - Bác cần gì không?

Bác không cần nhiều đâu. Như mọi khi thôi.

CÔ ĐỘC Ở BERLIN

CÓ DẤU HIỆU ĐÌNH CHIẾN TẠI COMPlÈGNE

BẠN CŨNG VẬY

Chị Quangel. Chị cần bao nhiêu bơ vậy?

Nửa cân? Như thường lệ?

Chị có trứng và bơ rồi. Giờ chị cần bao nhiêu bơ vậy?

- Oh, thôi nào! - Nhanh lên. Chọn đi.

Chị Quangel? Để em đưa chị về nhà cho.

HANS QUANGEL NGÀY 23 THÁNG 1 NĂM 1940

DỐI TRÁ

Anh sẽ đi làm rồi về thẳng nhà.

Này, Quangel. Có việc gì vội vậy? Có gì không ổn à?

Chúng ta sẽ trở nên giàu có. Chiến thắng toàn nước Pháp!

Biết điều đó có nghĩa là gì? Chúng ta sẽ trở thành quốc gia giàu nhất thế giới!

Vậy nên, trong vài tuần tới chúng ta sẽ hủy diệt nước Anh và chấm dứt chiến tranh.

Và vì quân đội ở mặt trận đã rất chiến thắng,

nên đã đến lúc những người trong chúng ta cũng làm nhiệm vụ của mình.

Vị Lãnh Đạo muốn tăng sản lượng.

Ngài hy vọng năng suất sẽ tăng 30% trong 3 tháng

và tăng gấp đôi trong vòng nửa năm tới.

Mong muốn của Vị Lãnh Đạo là mệnh lệnh của chúng tôi.

Bây giờ chúng tôi sẽ nhận được mọi đề xuất về cách đạt được mục tiêu này.

- Hitler vạn tuế! - Hitler vạn tuế!

Các công nhân, có ai có gì để nói không?

Sao, quản đốc Quangel?

Để tăng năng suất, các máy móc bổ sung phải được cài đặt

và vài kẻ lười biếng phải bị sa thải.

Anh đang nói về cái gì vậy? Những kẻ lười biếng đó là ai?

Vài kẻ không thể theo kịp tốc độ làm việc. Vài kẻ khác không muốn.

Nói chuyện chính trị, bỏ qua công việc. Vài người ở đây rất giỏi về nó. Rất giỏi luôn!

Sao anh dám nói như thế, Quangel! Anh không ở trong Đảng mà!

Sao anh dám làm mất uy tín đảng viên chứ!

Quangel chỉ nghĩ cho bản thân thôi!

Anh đã cống hiến gì cho Tổ chức cứu trợ mùa đông của người dân Đức chưa? Và cho Vị Lãnh Đạo chưa?

Quân Đức đã cướp đi đứa con trai duy nhất của tôi.

Hôm qua, tôi được thông báo con tôi đã chết trong trận chiến.

Với các người. Với Vị Lãnh Đạo.

Tôi hỏi anh, Dolfuss:

Người đàn ông có thể cống hiền gì nhiều hơn... con của chính mình chứ?

Anna! Anna, chúng ta phải đi thăm từng nhà thôi!

Liên đoàn Phụ nữ Đức Quốc xã đang chờ đợi kìa!

Hitler vạn tuế, Anna! Cậu ở đâu vậy?

- Muộn rồi đấy! - Giờ mau đi, chúng ta phải đi thôi!

- Chúng tôi đợi ở dưới tầng đấy. - Tôi sẽ thay đồ. Tôi sẽ thay đồ.

Vậy, đầu tiên là bà Gerda Kleinschmidt.

Rồi tiếp là bà Else Wernicke, người chỉ sống quanh quẩn trong nhà,

rồi... lắng nghe người này đi: Claire Gehrich.

Chị ta là vợ của Obersturmbannführer (Trung tá) Gehrich.

Chị phải thực sự ngoại giao nếu đến thăm chị ta.

- Có nên xóa khỏi danh sách? - Không, không thể làm vậy đó.

Ta chỉ cần làm chuyện của mình thôi.

Nhưng... có lẽ không phải hôm nay. Ta phải chuẩn bị gặp một người như thế.

- Một nơi đẹp làm sao! - Tôi có thể làm gì cho các chị đây?

- Chồng chị? - Phải.

Chồng chị đang chiến đấu ở Ba Lan, phải không, chị Kleinschmidt?

Chồng cô liều mạng, ngày qua ngày, vì người dân và Tổ quốc của mình

trong khi chị đang vui vẻ ở Berlin.

- Chị không có hổ thẹn sao? - Nhưng mà, tôi... nhưng mà... không ai hiểu cả.

Tôi rất lo cho anh ấy!

Tôi lo lắm!

Tản ra đi!

Quay về làm việc đi.

Đừng nghĩ chuyện này sẽ cứu cậu khỏi mặt trận. Tôi sẽ không nói dối đâu.

Tôi biết cậu làm vậy là có mục đích cả!

Cậu hiểu không?

Nếu chuông cửa rung, đừng có mở cửa. Dù là bất kỳ ai!

- Otto? - Anh đang viết thiệp!

- Cho ai vậy? - Anh không biết nữa...

Anh đang viết thiệp.

Các tấm thiệp sẽ nói lên sự thật.

Mọi người sẽ đọc những tấm thiệp này.

Họ sẽ chuyển những tấm thiệp đi.

Những tấm thiệp sao? Anh đang viết những tấm thiệp nguệch ngạch sao?

Viết vậy để làm gì chứ?

HỠI CÁC BÀ MẸ, VỊ LÃNH ĐẠO ĐÃ GIẾT CHẾT CON TRAI TÔI...

HẮN CŨNG SẼ GIẾT CON TRAI CỦA MỌI NGƯỜI NỮA. CHUYỂN GIAO TẤM THIỆP NÀY ĐI

- Tại sao anh viết như vậy? - Anh đang ngụy trang chữ viết tay của mình.

Để anh viết cho! Làm ơn!

Nó thậm chí còn không bị khóa.

- Ngộ nhỡ bà ta hét lên thì sao? - Bà ấy sẽ không hét lên đâu.

Mụ vợ ngu ngốc của tôi đưa thức ăn cho bà ta.

Mụ già Do Thái...

bà lôi tất cả đồ đạc của mình lên sau khi chúng đốt cửa hàng của bà.

Bà đang trốn.

Suỵt! Bình tĩnh đi!

- Bố ơi, trên tầng. - Lên mau. Nhanh lên!

Ông đang làm gì ở đây?

Barkhausen, ông đang làm gì tại căn hộ này vậy?

Anh Persicke...

Ta có thể sẻ chia, hàng xóm cả mà.

Là chị Rosenthal.

- Làm ơn, đó không phải lỗi của tôi. - Cút.

Tìm tiền đi!

- Chị xin lỗi. - Chị không cần xin lỗi đâu.

- Chị có thể ở cùng vợ chồng em. - Thế thì quá nguy hiểm với vợ chồng em.

- Thẩm phán Fromm? - Đi cùng tôi, Chị à.

Nhanh lên. Chúng sẽ quay lại đấy.

Khẽ tiếng thôi. Làm ơn!

Phòng của đứa con gái đã chết của tôi.

Không có ai tìm thấy chị ở đây đâu. Hãy cố gắng làm quen với nó.

Đi ngủ đi và sáng mai chị sẽ lắng nghe chính xác những gì tôi nói.

Ngày mai. Chúc ngủ ngon, chị Rosenthal.

Chị ấy đã quay về căn hộ chưa?

- Không được. - Em sẽ đi cùng anh. Anh không ngăn nổi đâu.

Anh không ngăn được đâu.

Họ sẽ treo cổ em. Họ cũng treo cổ phụ nữ nữa.

Đương nhiên là vậy rồi.

Em chỉ được đi đến tòa nhà. Em sẽ đi vào bên trong. Anh sẽ đặt tấm thiệp tại đó.

Anh sẽ quay lại ngay.

Tôi sẽ gặp chị sau. Lối này, thưa ngài.

80 pfennig, làm ơn.

- 1 chai schnapps. - Cà phê cho tôi.

Không, cũng cho tôi 1 chai schnapps đi.

Vậy uống mừng chuyện khởi đầu đi!

Từ giờ hai ta chỉ có một mình.

Chị sẽ không rời khỏi căn phòng này.

Trong một khoảng thời gian nhất định... có thể là một thời gian dài, chị là khách của tôi.

Nhưng tin tôi đi, khoảnh khắc chị bước ra khỏi cánh cửa đó...

tôi sẽ không còn biết chị nữa.

Chị biết người ta gọi tôi là gì trong phòng xử án, phải không?

Không ư? Là Fromm máu lạnh.

Tôi có nhân tình mà tôi tuân lệnh.

Tên bà ấy là Justice.

Nhưng tôi muốn ở trong căn hộ khi chồng tôi đến.

Anh ta sẽ không quay lại, và chị biết điều đó, chị Rosenthal.

Khóa cửa vào đi. Được không?

Barkhausen này ở đâu? Anh ta sống ở đâu?

Ở ngay đây.

Cháu đã nghe nói về bà già đó đã biến mất?

Cháu biết bà ta.

Đi xem họ muốn gì. Đi mau!

Này!

- Ông già có ở nhà không? - Chuyện đó liên quan gì đến anh?

Nhiều lắm.

Có rất nhiều việc phải làm với cảnh sát nữa, và với người đàn ông trong Đảng.

Đó là ông ta, Thanh tra. Ông ta và gã ăn mày khác,

chồng của bà giám đốc sở bưu điện. Bố cháu và cháu,

chúng cháu bắt gặp họ trong căn hộ của người phụ nữ Do Thái đó, trên tầng năm.

Họ muốn xóa bỏ mọi thứ. Các chú nên sung công.

Cậu đã tự làm điều đó, đồ lén lút. Cậu và bố cậu.

Đi thôi. Hãy nói chuyện với bà ta.

Bà ấy đâu có trên tầng.

- Ngài Fromm... - Với anh tôi cũng là "Thẩm Phán của anh".

- Ai là sĩ quan chỉ huy của anh? - Escherich. Thanh tra Escherich.

Trụ sở cảnh sát, Niederkirchnerstraße.

Tôi biết địa chỉ đó.

Gọi anh ta đến đây. Rồi sau đó hãy rời khỏi căn hộ này.

Làm như tôi muốn lắm!

Vậy, ông sống một mình?

Ông không phiền nếu tôi nhìn một vòng quanh nhà, được không?

Chúc ngày tốt lành.

Chú nên nhìn thấy nó. Bố cháu lao vào chúng, ông ta sợ hãi.

Sau đó, cháu và anh trai đi theo ông ta và bạn thân của ông rồi họ thực sự bỏ chạy.

- Baldur? - Anh cháu là SS-Sturmbannführer (Thiếu tá).

Phải cháu không? Baldur Persicke?

Cháu thường chơi trong căn hộ của bà mà.

Cháu đã rung chuông, vì bà đã cho cháu bánh táo.

Phải không? Giờ cháu thật cao lớn làm sao!

Và mạnh mẽ làm sao!

Đưa bà ta đi!

- Nhưng mà... - Đi mau!

Hitler vạn tuế!

Không!

Chị ấy chết rồi, Otto.

Anh thấy rồi.

Ông nói rằng ông đã thấy Thẩm phán Fromm giấu bà già ở chỗ ông ta, phải không?

Ông biết chuyện gì đang xảy ra trong căn hộ này?

Một sự đột nhập, chiếm đoạt bất hợp pháp tài sản quốc gia,

một đơn tố cáo của người công dân đáng kính. Đủ rồi!

Ồ tôi chỉ...

Và người phụ nữ đã chết đã sống rất lâu trước đó.

Ông không nhận ra chuyện này.

Anh không thể làm vậy... Không, anh không thể.

Ồ, anh ta có thể. Nhưng, mà không đâu...

bởi vì anh ta là cố vấn cảnh sát chứ không phải là con quái vật.

Tôi chắc rằng quý ông này đã không lấy bất cứ thứ gì không thuộc về ông.

Bởi vì anh ta biết chính xác điều đó có nghĩa là gì.

Vậy, anh ta sẽ làm những chuyện tốt nhất khi rời khỏi nơi này.

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left