முதல் 200 வரிகள்.
EMILY BRONTË TOÀN TẬP THƠ
Noah, sẵn sàng chưa?
Tội Lỗi
Con đang đọc gì đó?
JANE AUSTEN KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Nói luôn đi. Mẹ không đeo kính.
Không nói chuyện với mẹ à?
Chuyện này khó cả cho mẹ nữa.
Con mất cả đời để cố qua được bài,
mà con quái vật đó cứ cản đường con mãi.
Nhưng rồi một hôm, khi con hết máu rồi,
thì tự nhiên lại được cho thêm một mạng.
Mẹ, đừng ví von kiểu game nữa, con có 10 tuổi đâu.
Rồi, ta mở cuốn sách mới, và câu chuyện mới bắt đầu. Được chưa?
Trời ạ, Noah. Giờ mình sẽ là nhân vật chính của cuộc đời mình đấy.
Của mẹ. Con cách cả nghìn cây cơ.
Con phải ở một mình chỉ vì mẹ nổi hứng.
- Will và mẹ yêu nhau. - Con không muốn nghe.
Ừ, chú ấy với mẹ yêu nhau.
Con cũng yêu, mà mẹ quan tâm đâu.
Mẹ đâu có muốn tách con khỏi Dan và các bạn.
Noah, con 17 rồi.
Ngoan thế này chắc dễ quen bạn mới lắm.
Con không có hứng đùa.
Con à, St. Marie là trường tốt lắm.
Có đội bóng chuyền cực giỏi.
- Con sẽ là đội trưởng ngay. - Mẹ không hiểu à?
Con đâu muốn học trường sang chảnh do người lạ trả tiền.
Lạ đâu mà lạ, đấy là chồng mẹ.
Con làm quen dần đi.
VILLA NHÀ LEISTER
Chào Manuel!
Will, anh yêu!
Chào em.
Đi đường thế nào?
Em kể sau nhé.
Thưa cô chủ.
- Cháu tự làm được. - Nhiệm vụ của tôi mà.
- Xin cô cứ để cho tôi. - Thôi.
- Cháu làm được! - Xin cô.
Để bác Martín giúp cho.
Để tôi lo hành lý cho.
Ông thắng, Mortimer.
- Rất vui được gặp cháu, Noah. - Cháu không nói thế được. Xin lỗi.
Chú chỉ muốn cháu thấy như ở nhà và coi chú là người nhà thôi.
Một lúc nào đó.
Đi xem nhà chút đã nhỉ?
Bình tĩnh nào.
- Chào buổi sáng. - Thưa bà.
Rồi, thưa ngài.
Đây là đại sảnh, chỗ kia là bếp, các phòng ngủ ở trên gác.
- Đây là phòng spa. - Và phòng gym.
Đỡ phải quay xe lòng vòng!
Chú không có thư viện ạ?
Hay phòng cho khách, để cháu được một mình nghỉ ngơi một chút?
Mấy màu con thích.
Có thợ tư vấn, nhưng là mẹ chọn gần hết.
Con không biết phải nói gì.
Mẹ muốn con hưởng những gì con hằng mong mà mẹ không thể cho con.
Đẹp lắm ạ.
- Cảm ơn mẹ. - Con xứng đáng mà, con yêu.
Được rồi đó mẹ.
Mà đây không phải phòng khách.
Con xin lỗi.
À, phòng của Nicholas ngay cạnh luôn đấy.
À, vâng, Nick. Cậu ấm, đứa con hoàn hảo... Tuyệt vời.
Nghe mẹ này.
Dù hoàn hảo đến mấy, giờ nó là anh kế của con.
Con có quyền được ở nhà này như nó.
Mẹ biết con sẽ không thấy như thế mà.
Và mẹ sẽ không dừng lại chừng nào con chưa thấy đây là nhà con.
Thôi lấy đồ ra đi.
Toàn giá trên trời.
Hay đấy nhỉ.
Nhạc chuông cậu để nhạt quá mà.
- Làm sao để đổi? - Đừng!
Để cậu còn ghét tớ chứ.
Ghét cậu?
Tớ không muốn cậu càm ràm là cậu nhớ tớ quá.
Vậy thì đỡ đi, vì tớ nhớ rồi đây này.
Tớ ghét cậu. Tớ phát ghen lên ấy. Xem tủ quần áo kìa!
Tớ sẽ không mặc mấy bộ đó đâu.
Cậu điên à? Hưởng đi chứ.
Tớ chẳng chịu nổi cảnh xa hoa này.
Cả nhà toàn mùi nước hoa cho chó săn vịt.
Cậu hình dung nổi cảnh tớ vào spa ôm mấy cục bông bốn chân không?
Vậy tớ phải thấy tội cho cậu vì giàu quá à?
Hôm nay nhà tớ ăn tối ở CLB du thuyền.
Tớ nôn luôn trên đó mất.
Ông cố của chú ấy là đô đốc người Anh.
Đủ để nôn thêm phát nữa rồi.
- Đăng nhiều ảnh vào nhé. - Được rồi.
Tớ chưa ăn gì cả, giờ đói meo rồi.
Sao không hỏi quản gia ấy?
Tớ dám cá hội này còn chẳng có bánh kẹp loại xoàng.
Đúng là thế thật, chẳng có cái bánh kẹp nào.
Ôi trời ạ!
Chắc em là con của vợ mới bố anh.
Ăn ragu bò không? Hay mỳ ramen? Hay bánh táo?
Không biết người xứ Yokel ăn gì, nhưng nếu mà nôn ra thì...
- Nicholas hả? - Đúng rồi, còn em là?
- Thật đấy? - Cậu vẫn ở đó chứ?
- Noah? - Noah?
Đấy là tên con trai mà?
Vốn từ hạn chế của anh không có từ "trung tính" hả?
Biết Thor thích từ nào trong vốn từ vựng của anh không?
Bắt đầu là chữ "c",
rồi "ắ",
cuối cùng là "n".
- Chẳng có gì vui. - Nó không thích em.
Chắc nó tưởng em chui vào đây không xin phép.
Không phải thế đâu nhỉ?
Đủ rồi đó, Nicholas!
Nó như chó săn vịt thôi, mà khôn hơn.
Hồi bé anh bị đập đầu vào đâu à?
Thor không thích ai chửi anh đâu.
- Bình tĩnh! - Nói đi chứ, trời ạ!
Thor, thôi.
- Làm gì vậy? - Thật đó, tôi đánh cho bây giờ.
Nó mà cảm thấy đe dọa là nó xé xác em ra đó.
- Thì anh vẫn ăn một chảo vào đầu. - Thor, ngồi!
Em điên thật đấy nhỉ?
Mà này, đứng từ xa, anh không thấy em có tàn nhang đấy, em gái.
Tôi không phải em gái anh hay gì hết.
À! Hai đứa gặp nhau rồi đó hả.
Vâng, anh Nick tốt lắm ạ. Nhưng cháu thích Thor nhất.
Cưng nhỉ? Ra đây nào.
Nào, bé con! Nào!
Sao thế nhỉ, chắc em làm nó sợ rồi.
Tuyệt cú mèo!
Betty?
- Cậu vẫn ở đó à? - Trời đất ạ, anh kế của cậu!
Cục cưng mà mẹ cậu hay kể đó hả?
Cậu thấy chưa? Thằng đểu.
Đẹp trai không?
Cậu đã thích buôn chuyện lại còn dâm.
Vậy là soái ca rồi, nhỉ?
Tớ chịu. Tớ đâu có nhìn mặt.
Muộn giờ cũng không sao, nhưng bữa tối này chẳng đúng lúc chút nào.
Bố rất tiếc. Cái này miễn bàn.
Chắc con bé đang chọn đồ. Bọn mình mua hơi quá.
Anh yêu nhỉ?
Đẹp ngất ngây luôn, Noah.
Đi nào.
Có muốn chụp ảnh ngắm không?
Lần sau anh lái đi nhé.
Có cần đổi nhạc không? Có lẽ con nó thích nhạc khác... Nhỉ?
Anh làm lơ xe thì anh chọn đi.
Nhận được tin thì gọi em nhé
- Nhiệt độ được chưa? - Rồi ạ, đừng tăng.
Không à? Em thích để lạnh à?
- Để tay ở vô lăng đi. - Nào...
Cầm vô lăng đi mà!
Anh gọi sau nhé. Có chút việc. Yêu em
- Đường thẳng mà. - Em thơm quá.
- 7654. Nick. - Có Nick ạ.
Noah, thẻ thành viên của cháu tuần sau mới có.
Trong lúc chờ thì dùng họ của chú.
- Thế sợ hiểu nhầm không ạ? - Sao được chứ?
Chào ông Leister.
Xin chào, tôi là Leister. Noah Leister.
Xin chúc mừng ông. Tôi có nghe nói.
Không, Antonio, đâu có. Tôi đâu phải loại người đó.
Đây mới là bà Leister.
- Xin lỗi, tôi ngớ ngẩn quá. - Không sao. Có phải tại cậu đâu.
Đi nào.
Em chưa bao giờ thích mùa hè, nhưng với bờ biển này, hoàng hôn này, và anh...
Em ưng thành phố này.
Được xếp vào hàng thành phố hấp dẫn nhất thế giới theo National Geographic đó ạ.
Nhờ nhà mình vận động đấy.
Nhưng cháy rừng nhiều lắm ạ?
Ừ, Noah, thật không may, đó là vấn nạn của thành phố.
Hè này đã hai vụ rồi đấy.
Không hiểu sao người ta lại vứt tóp thuốc qua cửa sổ.
Đã bao giờ anh bị bấm lỗ bằng lái chưa?
Vì làm thế hả? Không đời nào.
Nick không hút thuốc.
Vận động viên mà. Vô địch lướt ván, nhỉ?
- Vâng. - Lướt ván?
Có sao không?
Không, chỉ là em thích các môn chiến thuật và đồng đội.
Môn nào dùng đến trí thông minh ấy.
Thôi con xin phép, con phải đi làm ạ.
- Chỗ Mikel à? - Dạ.
- Vụ đầu à? - Giá mà vậy ạ.
Bố nó nhờ nhà cháu lo giấy tờ thôi.
Anh con học luật, và đạt điểm rất cao.
Nhưng nó chỉ cần bền chí, không phải thông minh.
Lo gì, nếu công ty của bố Mikel sa thải anh,
anh vẫn còn chỗ bố mà.
Đâu mà chẳng có Công ty con của Leister Enterprises để bòn.
- Nick nhỉ? - Noah, thôi.
Không sao ạ.
Buổi tối của cháu sẽ chán lắm...
Giờ có cái để cười rồi.
Gặp sau nhé, em gái.
- Con cũng về đây. - Con phải ở lại.
Chờ đã, Nick.
Con đưa em về nhé? Cũng tiện đường mà?
Đâu ạ, phải đi vòng ấy chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.