முதல் 144 வரிகள்.
Nào! Nào!
Nào! Nào!
Theo đuổi và hiện thực hóa giấc mơ
Ta có thể là thứ ta tưởng tượng
Sự hòa hợp mang đến phép màu
Phải, có hai ta
Khi ta ở cạnh nhau
Hai cô nàng rắc rối quậy tung nóc
Chuẩn bị tinh thần đi, ta đi nào
Bạn và tôi, ánh sáng, máy quay, diễn
Có hai ta
Khi ta ở cạnh nhau
Có hai ta
- Lại đây - Lại đây
Cảm ơn. Vậy là xong.
Thông báo nhập học kỳ mùa thu ở Học Viện Nghệ Thuật Handler
sẽ có vào ba giờ chiều nay qua điện thoại.
Tụi em chỉ muốn chắc là có cả hai Barbie Roberts.
Tên bọn em giống nhau.
Hơi khó hiểu, nên bọn em có biệt danh Brooklyn và Malibu.
- Là quê tụi em. - Thật kỳ lạ
hai người có tên giống nhau lại gặp nhau?
Brooklyn bị đập mũi xuống sàn, em áy náy lắm.
Không phải do cậu. Nhưng Malibu nghĩ quá lên rồi bỏ về nhà.
Em tới California để đưa cậu ấy về đây.
Thật tốt. Và bọn em thân từ đó.
Cùng biểu diễn ở Quảng trường Thời đại.
Cô có xem không? Tuyệt lắm!
- Bọn em mong được học ở đây. - Để biến ước mơ âm nhạc thành thật!
Thông báo sẽ có vào ba giờ.
- Thử giọng là tệ nhất. - Chỉ luyện tập và chuẩn bị.
- Và chả làm được gì hơn. - Họ có vẻ không ưa chuyện của ta.
- Họ có trừ điểm không nhỉ? - Đừng lo. Ai cũng là nhà phê bình.
- Hay gửi một giỏ bánh muffin? - Tệ đấy.
Ừ. Lỡ người ta dị ứng hạt nhỉ. Hay tặng bóng?
Biết câu càng ít càng nhiều chứ?
Ai mà nói thế không hiểu sức mạnh một đôi giày xịn.
- Biết rồi. Giỏ trái cây. - Malibu, ta không được tặng quà
ban bầu chọn, vi phạm luật đấy.
Thôi mà, ai mà không thích hướng dương dứa chứ?
Sao phải dọn đồ ý nhỉ. Ý là, sao họ lại chuyển ta đi?
Trước nhất là do bố mẹ cậu đang tới đây
để đưa cậu về nhà, và họ không biết chuyện.
Nhà cậu cũng vậy.
Ai chẳng biết nói trước bước không qua mà.
Và mai ta phải dọn khỏi đây
- nếu không được chọn. - Liệu họ có từ chối không?
"Cảm ơn, mà khỏi"? "Có cố gắng, hẹn lần sau"? Và rồi?
Phải vờ như chẳng có gì xảy ra?
- Ta phải đi đường riêng? - Không bao giờ gặp lại nhau?
Brooklyn thân mến,
đã nhiều năm kể từ lần song ca của ta ở Quảng trường Thời đại.
Đúng, nó vẫn luôn nằm trong tim của mình.
Malibu yêu dấu, kỷ niệm về tình bạn giữa hai ta
đã giúp mình vượt qua nỗi cô đơn.
Kế hoạch của ta thì sao?
- Cả hy vọng. - Giấc mơ. Ta không thể từ bỏ.
Brooklyn à,
tin nóng, tớ vừa có buổi biểu diễn và được đánh giá tốt.
Chúc mừng. Vậy là hai ta đều rất ổn. Tớ mới nhận vai mới
và điệu múa cổ điển của tớ khiến các nhà phê bình hú hét.
Ta sẽ không như vậy. Đừng suy nghĩ tiêu cực nữa.
Đúng! Ta sẽ được chọn cùng nhau.
Vì ta là ta.
Từ giờ, phòng này sẽ không có gì tiêu cực nữa.
Sao hai cậu vẫn bình tĩnh thế?
Tương lai của ta đang được quyết định vào chính lúc này.
Bắt đầu tạm biệt đi, khóc lóc hết đi,
để tớ lặng lẽ chìm vào hoàng hôn.
Cậu mới nói chìm hả?
Rafa, hoàng hôn còn xa lắm.
Mà ba giờ mới có thông báo. Chỉ...
Gato.
Alô?
Được ạ. Vâng. Cảm ơn.
Được vào rồi!
Phải gọi bố mẹ.
- Không. - Còn lâu.
Đừng mà.
Xin lỗi con, rồi con sẽ sớm được tự lập thôi.
Quá sớm. Nên mẹ muốn con về nhà học trung học.
Để ta ở bên nhau, như một gia đình.
Tốt quá con yêu!
Bố mẹ tự hào về con.
Nhưng ký túc xá là vấn đề.
Ba xem bọn con diễn mà. Brooklyn và con là một đôi tuyệt vời.
Tụi con có nhiều mơ ước và chỉ mới vừa bắt đầu.
Mẹ hiểu, nhưng con sẽ được theo đuổi âm nhạc.
Sau khi học xong.
Nhưng con đang ở cùng Malibu. Sự sắp xếp hoàn hảo.
Barbie, sống trong ký túc xá suốt mùa hè là một chuyện.
- Malibu đến từ ngoại ô. - Còn con đã có chỗ để ở rồi.
Đó là phòng con.
- Nhưng... - Nhưng...
Xin lỗi con. Chốt thế đã. Gặp con vào bữa tối nhé.
Nào các cậu. Ai muốn làm tiệc ăn mừng siêu đỉnh nào?
Giơ tay cho mình xem nào
Sao không giơ?
Ta có vấn đề.
Vấn đề lớn đấy.
- Ba mẹ mình nói không với ký túc xá. - Nhà mình từ chối tất cả.
Tớ biết là tớ tung tin quá bất ngờ
vì sợ xúi quẩy, nhưng họ lại muốn chia cách hai ta ư?
Không thể.
Ta là một.
Rồi sao? Quên đi ước mơ của ta như chẳng là gì à?
Có tớ đây. Cậu an toàn rồi.
Chúng ta phải làm được gì chứ.
Ba mẹ tớ nói không là không.
Cậu là ai? Đây không phải Barbie Malibu Roberts tớ quen.
- Cậu ấy không bỏ cuộc. - Không bao giờ. Dù có khó tới đâu.
Kể cả khi cậu ấy phát điên như con sóc bị dại.
Tương lai ta đó. Cậu chấp nhận thua khi chưa chiến đấu ư?
Không, tớ không như vậy.
Rồi. Ba mẹ tớ, ba mẹ cậu, biến không thành có thế nào đây?
Trình bày về ưu, nhược điểm.
Xin chú ý vào biểu đồ A phần B, đoạn hai.
Chán quá.
Nhốt họ trong xe dã ngoại suốt năm?
Có lẽ là phạm pháp đấy. Chắc chắn phạm pháp đấy.
Tìm việc cho ba mẹ tớ ở New York để họ chuyển đến đây
- và sống hạnh phúc mãi về sau. - Không thực tế. Hay khả thi.
Nhưng New York là thành phố tuyệt nhất.
Hoan hô New York.
Tuyệt nhất?
Nó cũng hay đấy, nhưng Malibu có...
Rồi. Biển, nắng, cải xoăn. Tớ biết.
Nếu ta khiến ba mẹ cậu yêu thành phố này,
và cho họ thấy không nơi đâu giống nơi đây,
họ sẽ để tớ ở lại.
Và nếu ta xin được ba mẹ tớ để ta sống ở nhà tớ...
Hết chuyện.
Ta sẽ bắt đầu khi ba mẹ tới.
Nếu không được, hãy nhốt họ trong xe.
Sao? Kiểu gì chả có kẽ hở.
George, Margaret, rất vui được gặp lại.
Và được nghe lại.
Đúng đấy, Simone. Lúc ở Quảng Trường toàn tiếng hò reo,
nói chuyện với cô và Kel là bất khả thi.
Chiến dịch Bạn cùng phòng.
Bắt đầu thôi.
Mèo con.
Skipper xem kìa!
Chelsea! Stacie! Từ từ thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.