முதல் 200 வரிகள்.
Trong trái tim tôi,
luôn luôn,
vẽ nên.
Tôi đã cưỡi trên những giấc mơ.
Chỉ một mình tôi,
và kho báu thế giới.
CHONG CHÓNG TRE!
Bay lên bầu trời,
vượt qua thời gian.
Dù cho ở một đất nước xa xôi nào đó,
chỉ cần mở cách cửa ra.
Nhìn kìa, tôi muốn đi đến đó lắm!
Ngay lập tức.
Cánh cửa thần kì hiện ra!
Khi đã trở thành người lớn.
Có lẽ tôi sẽ quên hết.
Nhưng ngay chính lúc đó.
Tôi sẽ nhìn lại và nhớ ra.
Shalalalala!
Ở trong tim tôi.
Lúc nào cũng có một giấc mơ cháy sáng.
Doraemon, trong cái túi thần kì ấy.
Sẽ thực hiện giấc mơ của tôi.
Shalalalala!
Cùng hát lên nào!
Mọi người hãy luôn nắm chặt tay nhé!
Doraemon ở trong thế giới đó.
Sẽ làm tràn ngập những giấc mơ.
Đây là nơi cao nhất của hành tinh này.
Chỉ vỏn vẹn một thế kỷ mà biến thành thế này rồi.
Tiếp tục cáo cáo.
Mặt khác, mảnh đất này đã từng rất tươi tốt...
Thật không thể tưởng tượng...
...chỉ mới một thế kỷ mà...
Mực nước biển dâng cao cũng là vấn đề.
Vậy rốt cuộc là bị cái gì ảnh hưởng.
Tôi nghĩ là do chủng tộc cai quản hành tinh này gây ra.
Thật không thể tha thứ!
Đúng vậy, nhất định không thể bỏ qua.
Phải lập tức hành động!
Cơn phẫn nộ của diệp lục!
Cơn phẫn nộ của diệp lục!
Cơn phẫn nộ của diệp lục!
A, lúc nãy có cái gì phát sáng thì phải.
Chắc ảo giác thôi.
Phải làm sao đây...
Đợi đã!
Chúng bay đi đâu rồi?
Oái, đau quá...
Chuyện gì thế này, sao toàn là rác vậy?
À, đúng rồi.
Còn có...
Cây con?
Giúp tao giữ chặt được không?
Cám ơn.
Cặp của tôi...
Còn hai tờ không biết bay đi đâu rồi?
Thôi kệ.
Nhánh cây con lúc nãy không biết có sao không nữa?
Nếu được chăm sóc tốt, thì nó cũng sẽ trở thành cây to như thế này thôi.
Nào, đi theo tao nhé.
Trời... lại phải giặt lại lần nữa.
Thật là...
A, Nobita, về rồi hả con?
Dạ, con về rồi.
Đừng có trồng mấy thứ kỳ lạ nữa, chỗ này đã rất nhỏ rồi.
Con đâu có trồng gì đâu.
Bài kiểm tra sao rồi?
Nó tự đi theo con mà...
Doraemon, cầu xin cậu.
Gì vậy, không có ở đây à?
Doraemon.
Cậu đang ở đâu?
Tớ không có ở đây, đừng mở ra.
Cậu nói gì thế? Dora...
Mẹ bảo không cho trồng.
Tội nghiệp nhỉ.
Nghĩ cách gì đi mà...
Chắc là sẽ có cách thôi.
Cuối cùng cũng thu xếp xong.
Đó là gì vậy?
Sắp xếp lại các bảo bối, những cái này phải đem đi sửa.
Gần như là toàn bộ luôn rồi, đúng không?
Lúc đầu định giấu cậu để xử lý.
Vì cậu mà phát hiện ra thì sẽ lấy dùng bừa bãi.
Tớ còn định sẽ đem đi gửi ở thế giới tương lai trước khi bị cậu thấy.
Cậu nghĩ xem, nên làm như thế nào đây?
Mẹ nói không được trồng, vậy cậu không trồng là được rồi.
Đúng rồi, không cần trồng là được, thì ra là...
Vậy thì dùng cái này...
"Thực vật tự hấp thu dưỡng chất!"
Bình này vẫn còn nhiều nhỉ?
Nếu được đổ dung dịch này vào.
Thực vật có thể tự do hoạt động.
Đâu có thấy biến đổi gì đâu...
Phải qua một đêm mới có hiệu nghiệm.
Sáng mai nó sẽ biến hoá.
Vậy hả?
Dù không được trồng nhưng ở đây cũng coi như là nhà mày rồi.
Nobita! Doraemon! Xuống ăn cơm nào!
Dạ!
Dạ nghe!
Ăn cơm thôi! Ăn cơm thôi! Tối rồi!
Hôm nay nhà mình có món gì?
Ngon quá!
Thơm quá!
Súp lơ hả? Nhìn giống như cái cây vậy!
Cái giống cây đó đâu rồi? Có đem về chỗ cũ chưa?
Chưa, nhưng con đâu có trồng trong vườn của mình.
Nghĩa là sao?
Gì thế?
Đi đâu rồi?
Doraemon!
Là ai làm bừa bộn vậy?
Sao?
Đây rốt cuộc là sao?
Anh là Nobita!
Em còn nhớ anh không?
Anh, anh cũng nhớ ra em rồi...
Đây là...
Ki!
Ki? À, bởi vì em được sinh ra từ cây mà.
Ki... Ki...
Kibo.
Tên của em là Kibo nhé!
Rất vui được làm quen.
Thật là một đứa trẻ đáng yêu.
Ưm...
Anh là Doraemon, rất vui được gặp em.
Tự nhiên sao nóng vậy?
Trong phòng có cây cối thật là hay.
Thật là hoạt bát đáng yêu!
Bởi vì được hoạt động nên nó rất vui!
A, ngừng rồi.
Kibo sao vậy?
Lạ thật!
Tốt rồi!
Nước là thức ăn của nó.
Có phân bón thì càng tốt.
Khi nào thích thì tự uống nhé!
Ngon không Kibo?
Em xem hiểu không? Thấy hay không?
Giỏi quá!
Trí lực và thể lực đang từ từ trưởng thành.
Vậy thì phải xem thật nhiều tranh, học thật nhiều chữ vào!
Thật là... ban ngày mà lười biếng nằm ở đây xem truyện tranh.
Chưa làm bài tập phải không?
Mau đi làm đi!
A, cái gì vậy?
Nobita trên đầu con có gì xanh xanh vậy?
Gì cơ?
Gì cơ?
Nó hả? Nó tên là Kibo.
Cái giống cây lúc trước đó mẹ, nó cử động được đấy, tuyệt không mẹ!?
Đâu có trồng, đúng không?
Đ-Đúng vậy...
Rất... rất tốt...
Mẹ có tha cho tớ không đây...
Ai mà biết.
Nếu như mọi người đều thấy ổn thì để nó ở đây cũng được mà.
Thì tôi có nói gì đâu.
Không tuyệt sao? Nó thông minh lắm đấy!
Còn ham học hơn con nữa!
Con nói thế mẹ buồn lắm đấy!
Con... con đi đây!
Cẩn thận xe cộ đó!
Dạ!
Đi cẩn thận nha.
Sao vậy?
Đến giúp mẹ à?
Thật là đáng yêu!
Làm được không vậy?
Đúng rồi, đúng rồi.
Con về rồi đây.
Đang đợi anh à?
Ở nhà có nghịch không đấy?
Hôm nay xem gì nào?
Có muốn viết chữ không?
Ở đây nè...
Nè, dùng cái này thích viết gì thì viết.
Em thử viết "bánh rán" xem.
Thế thì hơi miễn cưỡng, để tớ nghĩ xem...
Thôi, viết gì cũng được.
Lấy mấy câu đối thoại trong truyện tranh để làm mẫu rồi viết ra xem.
Nobita, đi mua đồ cho mẹ nào.
Nhờ con đó.
Dạ.
Nhớ mua phân bón nữa đấy!
Để làm gì ạ?
Dĩ nhiên là mua cho Kibo rồi.
Được không đó?
Đương nhiên rồi!
Con đi đây!
Đây là gì?
Thế này là thế nào?
Con về rồi!
Con làm hả?
Kibo!
Là con làm hả?
Thật giỏi quá!
No comments yet. Be the first to leave one.