முதல் 200 வரிகள்.
- Chậm lại! - Nhanh lên, Jake!
- Melanie! - Dẫn em về nhà đi!
Mẹ anh sẽ giết anh mất!
- Chà! Em có thấy không? - 1.001,
1.002, 1.003...
- Trả lời câu hỏi đi! - Không!
Không, em không chịu trả lời hay là không, em không chịu cưới anh?
Jake Perry à, em mới mười tuổi. Em còn rất nhiều mục đích để sống.
Không được đi đường đó. Thôi nào!
- Chà! Ngầu quá. - Nóng lắm. Đừng chạm vào.
- Mình sẽ an toàn ở đây. - Ai nói chứ?
Ai cũng nói thế.
Sét không bao giờ đánh cùng một vị trí.
Mà sao anh lại muốn cưới em nhỉ?
Để anh có thể hôn em bất kỳ khi nào anh muốn.
Giọng địa phương của cô nặng hơn nhiều khi cô mới ngủ đấy.
- Sao các anh để tôi ngủ chứ? - Bình tĩnh nào. Mới năm phút thôi.
Tôi đã nói gì nào?
Rằng chúng tôi sẽ được tăng lương nhiều khi cô nổi danh.
Họ có giết Badgley Mischka.
Cười người hôm trước hôm sau người cười đấy.
Không phải chúng ta, cô thôi. Tôi vừa pha cà phê.
Cảm ơn.
Cảm ơn một đêm dài. Hẹn gặp lại ở buổi trình diễn.
Andrew!
Chào, em yêu. Chào buổi sáng.
Tối qua anh thấy hoa hồng mỗi lúc anh nghĩ về em.
Em hẳn rất kiệt sức. Anh sẽ gặp em ở buổi trình diễn.
Hẳn sẽ tuyệt vời lắm. Anh yêu em. Anh muốn gặp em quá.
Được rồi, mọi người, chúng ta chính thức trễ giờ rồi.
- Melanie. - Ừ.
Cái áo này lẽ ra phải là màu cà tím sáng,
nhưng sai hết rồi!
Đừng hoảng loạn. Đó là việc của tôi. Xếp cô ta sau Anouk đi.
Tín hiệu đèn thứ ba là vàng. Cô ta sẽ trông như quả cà tím.
Lý do sai hết là vì mặc ngược rồi.
Quý cô Miền nam, tôi sợ cô quá.
Frederick, anh làm gì ở đây? Anh là đối thủ mà.
Thôi mà. Không có gì ngăn cách giữa tôi và người được bảo trợ của mình.
Và dù sao, chuyện này cũng là vì tôi.
Tôi thích quá đi. Stella McCartney sẽ tự sát mất.
Tôi thấy như đang trần truồng giữa quảng trường Times vậy.
Cô sẽ ổn cả thôi. Bảy năm trước, cô còn mới ra khỏi đồn điền.
Giờ thì cô là hoa mộc lan của tôi với buổi trình diễn riêng của mình.
Ra khỏi đây đi trước khi anh làm tôi phát khóc.
Xin hãy nói với tôi anh ta có khuyết điểm đi.
Có chứ, anh ta mời tôi đi Ireland để mừng Giáng sinh.
Anh ta sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn nữa.
Cô nghĩ thế à?
Được rồi. Mình phải đi thôi.
Vào vị trí đi mọi người. Đi nào. Xếp hàng vào.
Được rồi, đừng cười. Nhếch mép thôi.
Anh yêu!
- Chúc mừng. - Anh thật tuyệt vời.
- Mấy đóa hoa đó thật điên rồ. - Anh muốn hôm nay thật hoàn hảo.
Nếu họ ghét em thì sao?
Họ là nhà phê bình. Họ ghét cả bản thân họ.
Em không phải được sinh ra với lớp da dày của nhà Hennings đâu.
Không. Và thế nên anh mới yêu em.
Anh xin lỗi, anh có hẹn. Em cứ vui vẻ nhé.
Này, bọn anh tổ chức vụ đó tối nay ở Trung tâm Lincoln.
- Vụ gì? - Vụ gây quỹ ấy.
Đúng. Vụ đó. Với mẹ anh. Là tối nay.
- Anh e đúng là vậy. - Không sao mà.
Anh tự hào về em quá.
Cảm ơn anh.
- Em yêu anh. - Anh cũng vậy. Chúc mừng.
Cuộc hẹn của cậu ấy hơi trễ. Cô muốn đợi ở trong nhà hay trong xe?
Chúng ta đang ở đâu vậy?
Tôi mệt quá, Jimmy. Hết sức rồi.
Cậu ấy sẽ đến sớm thôi.
Cô Carmichael, xin cô bước vào nhé?
Vậy, em đã quyết định chưa?
- Về chuyện gì? - Ireland.
Ireland hả, anh yêu? Còn bốn tháng nữa mà.
Anh đang nghĩ khoảng
Tối đa 200 hay 300 khách.
Cho lễ Giáng sinh à? Andrew, anh có uống nhầm thuốc gì không đấy?
Chuyện gì vậy? Mình đang ở đâu vậy?
Ôi, Chúa ơi.
Ôi, Chúa ơi.
Ôi, Chúa ơi.
Melanie Carmichael,
em có đồng ý lấy anh không?
Anh có chắc không?
Nếu anh không chắc, mình có thể quay về xe.
- Chỉ mới có tám tháng... - Em biết anh không bao giờ nông nổi.
Và anh không hỏi một câu mà anh chưa biết câu trả lời.
Dù có rủi ro bị từ chối hai lần,
nhưng anh vẫn hỏi lại em lần nữa.
Em có đồng ý lấy anh không?
Có ạ.
Chọn một cái đi nào.
Bà thị trưởng!
- Nó đâu rồi? - Cậu ấy đến trễ.
Chắc hẳn là do con bé ung nhọt đó.
Carmichael, nhà thiết kế, dân miền nam.
Đúng thế. Sao cũng được.
Bà sẽ trả lời thế nào với những người phản đối
dự án cải thiện đường phố đề xuất với hội đồng thành phố hôm nay?
Tôi đề nghị họ lái xe trên phố Brooklyn.
Có lẽ họ sẽ biến mất trong các ổ gà.
Có tin nói con trai bà đã đính hôn với Melanie Carmichael. Bà có ý kiến không?
Hãy tin tôi đi, nếu con trai tôi đính hôn, tôi hẳn sẽ có ý kiến.
- Anh tưởng em mệt rồi chứ. - Jimmy à, cho chúng tôi vài giây đi.
Anh đã lên kế hoạch nhiều tuần. Vụ này thật hoàn hảo.
Anh muốn nhìn thấy vẻ mặt của mẹ anh ghê.
- Hãy gọi bố mẹ em nào. - Không!
Ý em là... Không phải ngay bây giờ.
Anh có phiền không nếu mình giữ bí mật vài hôm?
Sớm hay muộn gì tin cũng lọt ra thôi.
Em biết, nhưng em chưa gặp gia đình em gần bảy năm rồi.
Em cảm thấy em nên đích thân nói với bố mẹ.
Dĩ nhiên rồi.
Và em nghĩ em nên đi một mình.
Mel, cuối cùng thì anh cũng phải gặp bố mẹ em thôi.
Em biết. Và họ sẽ yêu quý anh. Cuối cùng cũng thế.
Có phải vì anh là dân miền Bắc không?
À, đúng rồi. Lại là đảng viên Dân chủ nữa.
Được rồi. Bí mật nhé.
- Sẽ không ai biết hết. - Cảm ơn anh.
Xin lỗi chúng con đến trễ.
- Con bận gì thế? - Không có gì đâu mẹ.
Mẹ ghét bất ngờ lắm. Có chuyện gì vậy?
Ồ, Tom. Rất hân hạnh.
Melanie, rất vui được gặp cháu.
Nhìn kìa. Lúc nào cũng như hoa khôi của dạ hội.
Cô nghe nhiều lời khen về dòng thời trang mới.
Ồ, vâng. Cảm ơn cô.
Andrew. Melanie đeo một chiếc nhẫn kim cương trên một ngón quan trọng.
Thưa cô, nếu trông giống như nhau...
Chúa ơi! Con đã đính hôn rồi à?
Nói nhỏ thôi.
HỌ ĐÍNH HÔN! QUẢ TÁO LỚN RỤNG VÌ TÌNH YÊU
ANH TA ĐÃ BỊ CHINH PHỤC!
HẾT RỒI, CÁC CÔ GÁI!
Con trai Thị trưởng sắp Cưới Công chúa Thời trang
Chúng ta là bạn mà tớ lại đọc được tin này cùng với 12 triệu người khác.
Bà ấy chụp lấy tay tớ. Tớ biết làm sao đây?
- Tớ biết. Cậu có khóc không? - Nếu là cậu thì có không?
Tớ sẽ khóc ra máu mắt ấy chứ. Sao cậu không đến gặp bọn tớ?
Không thể. Tớ đang ở Alabama.
Ôi, Chúa ơi.
Ừ.
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI GREENVILLE
CHÀO MỪNG PIGEON CREEK
Nó ồn ào lắm, nhưng không cắn đâu. Thôi nào! Im đi, đồ chó săn.
Nằm xuống.
Ở yên đó!
Tôi giúp gì được cho cô?
Trước tiên, vác xác anh xuống đây rồi sau đó ký đơn ly hôn với em nào.
Jake, em nói thật đấy. Trò đùa hết rồi. Kết thúc đi, em còn phải lên máy bay.
Em đang đùa với anh à?
Em chẳng bao giờ hiểu nổi anh, không, em không đùa với anh.
Nghe này, em còn chuẩn bị dễ dàng để thằng ngốc cũng làm được.
Một bản cho em, một bản cho anh và một bản cho luật sư.
Gì cơ? Nói đi.
Sau bảy năm em mới xuất hiện mà không thèm nói một câu
"Chào anh, Jake. Có nhớ em không? Vợ anh đây?" hay là
"Chào, anh yêu, trông anh ổn cả. Nhà mình thế nào rồi?"
Anh muốn em nói trông anh ổn à? Anh hết xà phòng để dùng rồi à?
Ở phương Bắc họ nói đùa kiểu đó à hay là em đã ở nơi nào khác?
Anh biết em ở đâu mà. Và đừng giả vờ anh có nhớ em.
Anh có nhớ em, được chưa, nhưng ở cự ly này, khả năng ngắm tăng lên chứ.
Anh đe dọa em à?
Luật sư em tính tiền 350 đô một giờ.
Ông ấy ghi hóa đơn mỗi lần anh gửi trả hồ sơ này.
Anh mừng vì cuối cùng em cũng đã hiểu thông điệp.
- Im đi, Gấu! - Im đi, Bryant!
Gấu bị sao rồi?
Nó chết rồi. Em không có mặt.
Anh làm gì đấy?
Bỏ đi. Em làm xong rồi. Em phải nhận ra dấu hiệu này chứ.
Mình không thể giải quyết một cách văn minh sao?
Làm ơn ký đống giấy này để em có thể về nhà.
Em cũng biết "nhà" sao? Anh cá là nhà em còn không biết em đã về thị trấn.
Đó là chuyện của em.
Em yêu, mấy người đó là gia đình duy nhất của em.
Đừng có gọi em là "em yêu", anh yêu à!
Vác xác em về xe, lái đi gặp họ,
rồi có lẽ mình sẽ nói chuyện.
Jake! Đồ ngốc, cứng đầu, quê mùa thô lỗ.
Lý do duy nhất anh không chịu ký là vì em muốn anh ký.
Sai! Lý do duy nhất anh không ký là
vì em đã biến thành một con ả miền Bắc kiêu căng,
và ngay bây giờ anh không có gì khoái trá hơn là chọc em tức điên.
Mà anh đang làm cái quái gì với chiếc máy bay của Mo Slidel vậy?
Đó là chuyện của anh.
- Tốt lắm. - Tốt lắm.
Ly hôn cái đít chứ ly hôn.
Này, chàng thiên tài.
Lần sau muốn khóa cửa đuổi ai, hãy bảo đảm họ không biết chìa khóa phụ ở đâu.
Đó là vấn đề với hộp đựng chìa.
Nếu vợ chịu nói cho mình biết nó nằm đâu thì hay quá rồi.
Em không phải vợ anh, Jake à.
Em chỉ là cô gái đầu tiên leo lên thùng xe tải của anh.
Nhưng anh nói đúng. Em đã thay đổi.
Em thậm chí còn không biết cô gái đó nữa.
À, thế thì, hãy để anh nhắc cho em nhớ.
"Sinh ra trong một gia đình giàu có hạng nhất ở Greenville, Alabama,
No comments yet. Be the first to leave one.