முதல் 200 வரிகள்.
Biên dịch: Đoàn Duy Tùng, Nhật Uyên, Quốc Trung, Lộc
Tất cả sản phẩm phục vụ cộng đồng của WTRANZ là PHI LỢI NHUẬN và HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ.
WTRANZ từ chối nhận mọi đóng góp, để cảm ơn, hãy gửi tới STK từ thiện dưới đây:
Quỹ Hy Vọng. STK: 020058823385 - Sacombank Sự đóng góp này rất có ý nghĩa với xã hội!
Ngày mai chúng ta sẽ chôn nó.
Chiếc tẩu này.
Gửi lời cầu nguyện của chúng ta tới Wah-kon-tah.
Giờ đã đến lúc chôn chiếc tẩu này đi thật đàng hoàng...
và bỏ đi những gì nó đã dạy chúng ta.
Những đứa trẻ ngoài kia đang lắng nghe chúng ta.
Bọn trẻ muốn học một thứ ngôn ngữ khác.
Thứ ngôn ngữ được truyền dạy bởi người da trắng.
Bọn trẻ sẽ học những phong tục mới.
Và không còn biết gì về phong tục đời chúng ta.
NGƯỜI OSAGE
NHỮNG NGƯỜI MAY MẮN ĐƯỢC CHỌN
NHỮNG NGƯỜI GIÀU NHẤT THẾ GIỚI TÍNH THEO BÌNH QUÂN ĐẦU NGƯỜI
XE PIERCE ARROW NƠI HỌ Ở NHIỀU HƠN XE Ở MỌI BANG KHÁC CỦA HOA KỲ
VÀ CÓ CẢ TÀI XẾ ĐỂ PHỤC VỤ HỌ
- Công nhân Dầu Phillips bên này! - Công nhân Dầu Kraceon bên này!
Hãy đến với Dầu Phillips! Xe tải đều ở đó.
Giàu có, bạn có thể giàu có.
Hãy đến với Dầu Phillips!
Ernest!
Har?
Anh là Ernest Burkhart? Tôi là Henry Roan. Tôi sẽ chở anh tới chỗ cậu Hale của anh.
Đi nào, bên này nè.
Dừng lại đi!
Đất này của ai thế?
Đất của tôi.
Đất của tôi.
Đây rồi, anh hùng chiến tranh đã đến.
Mừng cháu về nhà, Ernest.
- Thật tốt khi được gặp lại. - Cậu rất vui vì cháu đã đến.
Chào người anh em.
- Cảm ơn những lá thư nhé. - Rất vui khi gặp lại.
Ernest, đây là mợ Myrtle và em họ Willie.
- Chào mừng. - Lớn rồi cơ à?
Đó là trang trại chăn nuôi gia súc. Ở đây không có dầu.
Không có dầu? Không, không dầu cũng không sao. Cậu vẫn thoải mái thôi, không có gì phải sợ.
Thời gian rồi sẽ qua. Thịnh vượng đến mấy rồi cũng cạn kiệt.
Cạn kiệt hơn cả bảy năm nạn đói dưới thời Pharaoh nữa.
Người bệnh là thế.
Người tốt bụng có trái tim rộng lượng nhưng họ lại yếu đuối.
Còn cháu thì sao? Cháu có thấy cảnh đổ máu không?
Ai cũng thế mà.
Nhưng cháu... cháu chỉ là đầu bếp thôi.
- Cháu có gặp Kelsie Morrison không? Cậu ấy đã ở đó. - Có ạ.
Otis Griggs và những người khác cũng thế, nếu cháu còn nhớ họ.
Binh lính phải có thức ăn. Cháu đã cung cấp thức ăn cho những người chiến thắng trong cuộc chiến.
Nhưng giờ cháu còn thấy có nhiều người chết hơn vì dịch cúm.
- Vùng bụng cháu bị sao à? - Bụng cháu. Nó ì ạch lắm.
Chút thì cháu mất mạng mà.
Họ đưa cháu một chiếc thắt lưng và bảo cháu đừng cố nhấc đồ nặng.
Cháu rất đúng đắn khi chọn đến đây vì tiền ở đây, tiền lưu thông tự do.
Vâng... tiền bạc làm cháu hạnh phúc, thưa ngài.
Cháu không cần phải nói "thưa ngài" đâu. Cứ gọi là "cậu". Hoặc "Vua" như hồi trước cháu hay gọi ấy.
- Thế cháu gọi cậu là Vua nhé? - Được thôi.
Thưa Vua.
Cháu không mắc bệnh gì ở đó phải không?
- Không ạ. - Cháu chắc chứ?
Chắc ạ. Không phải kiểu bệnh mà cháu biết.
- Cháu băng nó đúng cách chưa? - Vâng.
- Kỹ nhất có thể. - Dạ vâng.
Và...
Cháu có thích phụ nữ không?
Có chứ, cậu biết mà. Phụ nữ là điểm yếu của cháu.
- Ở đó có phụ nữ thế nào? - Da trắng thôi cậu. Cháu chỉ nhìn thấy nữ da trắng thôi.
- Cháu thích phụ nữ da đỏ không? - Da đỏ sao ạ?
Ý cậu là màu đỏ luôn sao?
Vâng, đỏ, trắng, xanh gì cũng thích. Cháu húp được hết.
Cháu không để ý đâu. Cháu tham lắm.
Cháu thích những người đầy đặn. Kiểu đầy đặn, đẹp, mềm mại.
Và có mùi thơm.
Cậu nghĩ tốt hơn hết cậu nên để mắt đến cháu. Cháu ngang bướng thật đấy.
Còn về chuyện...
Chào Byron.
Ngon đấy, thật sự rất ngon.
Cháu không được đi lại khi men còn đang điều khiển mình đâu nhé.
Không là gặp rắc rối đấy.
- Đúng không, Byron? - Vâng, thưa Vua.
Không. Cháu không thế đâu.
Hầu hết mọi người ở đây đều là những kẻ lừa đảo.
Cũng có người tốt, nhưng hầu hết là xấu, nên đừng hành xử ngu ngốc.
- Không đâu ạ. - Đừng để gặp rắc rối kể cả những chuyện nhỏ nhặt.
Nếu cháu định làm ầm lên thì đó phải là chuyện gì đó lớn lao. Có như vậy phần thưởng mới lớn.
Vâng ạ.
Cậu chính thức là Phó cảnh sát trưởng dự bị của Fairfax rồi.
- Nên cậu muốn tránh những ánh nhìn không hay. - Cháu không gây rối đâu.
- Cháu cũng không làm những điều ngu ngốc đâu. - Cháu cũng đâu bị mất trí khi ở chiến trường nhỉ?
Dĩ nhiên là không ạ. Cháu không phải thằng khờ đâu. Cháu khoẻ mạnh mà.
Cậu có nơi này cho cháu. Cháu phải lái xe thôi.
Cháu không thể làm gì nhiều với cái bụng đó cả.
Cháu có đọc sách không?
- Đọc sách ạ? - Cháu có đọc nhiều sách không?
Cháu đọc được tốt ạ.
Cháu phải học điều gì đó thôi. Đưa thằng bé cuốn sách Osage đi, Byron.
- Cuốn này sao ngài? - Đúng.
- Học gì đó đi cháu. - Cháu đọc được tốt mà.
Người da đỏ Osage. Họ có được vùng đất tồi tệ nhất.
Nhưng Chúa đã lừa dối tất cả họ.
Có dầu trong lòng đất. Vàng đen.
Nhưng họ là những người thông minh.
Họ đảm bảo rằng chính họ sẽ quyết định ai sẽ sở hữu dầu và ai sẽ nắm quyền.
Người da đỏ Osage rất nhanh nhẹn.
Họ không nói nhiều nên cháu sẽ thấy mình phải thốt lên để lấp đầy sự im lặng.
Đặc biệt là khi cháu đã uống rượu.
Tốt nhất hãy im lặng nếu cháu không nói được điều gì thông minh.
Đừng để bị lừa. Họ gọi đó là "cuộc nói chuyện chim đen".
Cuộc nói chuyện chim đen sao.
Sự im lặng của họ không có nghĩa là họ không biết mọi thứ về mọi thứ.
Người Osage là những người tốt nhất và xinh đẹp nhất do Chúa tạo ra trên trái đất.
John Whitehair, hưởng dương 23 tuổi.
Không điều tra.
Bill Stepson, 29 tuổi.
Không điều tra.
Anna Sanford, 41 tuổi.
Không điều tra.
Rose Lewis.
25 tuổi.
Không điều tra.
Và Sara Butler, 21 tuổi.
Tự tử.
- Cô tên gì? - Tên tôi là Mollie Kyle. Không đủ năng lực.
- Số được chỉ định của cô là gì? - 285.
Cô đã yêu cầu số tiền bổ sung là 752 đô...
để trả tiền phẫu thuật cắt bỏ khối áp xe.
- Đúng. - Ca phẫu thuật có thành công không?
- Có. - Còn bệnh tiểu đường của cô thì sao?
Tôi có đơn thuốc ở Nhà thuốc Fairfax. Quản gia của tôi thu thập thuốc.
Cô phải cẩn thận việc đó đấy.
Giờ thì, cô Mollie, mẹ cô đây.
Suy cho cùng, bà ấy cũng bị giới hạn nên chúng tôi phải tính toán từng xu.
Ở đây nói rằng bà ấy đã chi 319 đô và 5 xu cho thịt...
ở cửa hàng tạp hóa.
Đó chẳng phải là quá nhiều thịt đối với nhu cầu của bà ấy sao?
Vâng, ông Beatty.
À, nhưng cô sẽ xem xét nó mà, đúng chứ?
Vâng.
Được rồi, hãy xếp hàng để nhận tiền nào.
Chỉ dành cho người không bị hạn chế.
Người khuyết tật phải có người giám hộ đi cùng. Và phải ký vào tấm séc.
Tìm người giám hộ của mấy người đi. Như trước nay hay làm đấy.
30 đô cho một bức ảnh lưu niệm! Ông bà không muốn lưu giữ lịch sử gia đình sao?
- Còn các vị thì sao? - Anh này chẳng biết gì cả. Đúng chuẩn kẻ nghiệp dư.
Ông phải có một bức ảnh thật đẹp cho mình và gia đình chứ.
Quý ngài đây sẽ mua chứ? 40 đô thôi.
Bao nhiêu? 40 đô? Tôi có thể đưa cho anh 35 đô tiền mặt.
Vâng, chốt giá. Ta đi chụp thôi nào. Mời ông bà.
Chắc chắn sẽ là bức ảnh đẹp. Mời lối này.
Vợ tôi lười lắm. Bác sĩ nói đó là điểm yếu của cô ấy.
Thằng bé bị hen suyễn, căn bệnh ngăn cản thằng bé rất nhiều. Nó chỉ cần cơ hội thôi.
Ông có séc của ông. Ông cũng không bị giới hạn. Làm ơn giúp tôi.
Chúng tôi sẽ lấy một cái. Màu đó.
Vâng, cảm ơn.
Và nếu hết xăng hoặc bị thủng lốp, cứ đến đây tôi sẽ mua cho ông chiếc khác.
- Cô có cần đi không? Xe tôi ngay đó thôi. - Cảm ơn.
Hãy cẩn thận. Ở đây xô bồ lắm.
- Này! Ernest! - Chào Kelsie Morrison!
Chúng ta đã ở bên nhau lúc ở mặt trận Pháp.
- Anh khoẻ chứ? Gặp lại anh mừng thật. - Tôi cũng thế.
- Đây là vợ tôi, Catherine Cole. - Hân hạnh gặp cô.
Người da đỏ thuần đấy.
Dân bầu trời phải không?
Vùng trung du.
Quên mất tôi có đặt cược đã.
Anh có đua không?
- Không. - Vậy hãy lái xe đi.
Vâng.
Tôi rất tiếc bà ấy bị ốm.
- Bà ấy vẫn cứng đầu như ngày nào. - Tôi sẽ cầu nguyện cho mẹ cô.
- Bảo trọng nhé. - Cảm ơn Cha.
Cháu biết Mollie Kyle là ai chứ? Cô gái có nhiều chị em ấy.
- Vâng, Mollie, cháu biết cô ấy. - Ừ, Mollie sống với mẹ cô ấy, bà Lizzie.
Vâng, cháu biết cô ấy mà cậu. Cháu có chở cô ấy rồi.
Chở cô ấy sao?
Matt Williams thường đi cùng cô ấy. Nhưng gần đây không thấy cả hai đi cùng nhau nữa...
Vậy thì cháu có thể làm việc đó nếu cháu muốn.
Cậu à... cậu muốn cháu để ý cô ấy sao.
Cô ấy là một trong những khách hàng thường xuyên của cháu.
Cháu đoán cô ấy cũng có ý với cháu..
- Mollie ấy mà, cô ấy dễ mến lắm. - Vâng ạ.
Và có dòng máu thuần chủng.
- Thuần chủng ạ? - Ừ, thuần chủng.
Chuyện này sau này có thể dùng cho việc gì đó.
Cháu có khuôn mặt khá điển trai đấy.
- Cháu có phải kiểu người thích kết hôn không? - Người thích kết hôn ấy ạ?
- Ý cậu là sao ạ? - Nếu hai gia đình chúng ta kết thông gia...
thì nguồn tiền sẽ lưu thông theo đúng hướng thuộc về chúng ta.
Đó là tài sản của người thuần chủng. Và Mollie có được số tiền đó từ mẹ mình.
Cháu nghĩ đi, thương vụ hời đấy chứ. Và hoàn toàn hợp pháp, không có gì trái pháp luật cả.
Đó là đầu tư khôn ngoan.
Tôi nghe họ đồn cô đã hẹn hò với Matt Williams được một thời gian.
Anh lắm lời quá.
Không, tôi không lắm lời đâu.
Tôi chỉ muốn tìm ra con ngựa mình muốn đánh bại trong cuộc đua thôi.
Nhưng là cuộc đua nào mới được?
- Tôi không thích đua ngựa. - Tôi cũng không giống những con ngựa khác đâu.
Gì thế? Cô mới nói gì thế?
Anh là thế đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.