முதல் 200 வரிகள்.
Năm 1953
- Anna. - Em cố đây. Đừng giục nữa!
- Nhanh lên. - 5 giây nữa.
- Biết rồi! - 4. 3.
2.
1.
Hết giờ rồi.
Hắn đang đến.
Hắn đang để giết ta...
...như những người khác.
Không. Hắn không thể.
Ta sẽ an toàn chừng nào ta còn ở trong vòng tròn.
Hắn đâu?
Cậu thấy không?
Tôi không muốn chơi trò này nữa. Không ai trong chúng tôi chơi. Trò chơi đã kết thúc!
Chưa đâu.
Tớ không muốn chết.
- Mary. Mary! Quay lại cái vòng tròn, nhanh lên! - Nó sẽ bắt tớ mất.
Mary, quay lại vòng tròn đi!
- Không, tớ không thể. - Mary, quay lại vòng tròn mau!
- Mary! Mary! - Anna, cứu tớ!
- Lại đây! - Nó đang tới bắt tớ!
Anna, cứu tớ với! Không, không phải bóng đêm đâu!
Không! Không! Không!
Anna, cái vòng tròn, mau!
Đó.
Mary?
Ngươi không thể nghe thấy ta.
Tụi ta vẫn ở trong vòng tròn. Ngọn nến được thắp sáng.
Sắp... sắp gần 3:33 rồi.
Ta thắng rồi.
Ngươi phải biến khỏi đây.
Đó là luật. Ta phải theo chơi luật!
Trò chơi đã kết thúc!
Ngươi thua rồi.
Cứu tớ. Cứu tớ.
chạy!
Suỵt.
Nghe đi.
Chuyện gì vậy?
Anh cứ tưởng...
...hắn đang tới.
- Ta phải trốn thôi. - Hắn sẽ tìm ra ta.
Em sợ lắm.
Suỵt.
Hắn đâu rồi?
Chạy mau!
- Chờ đã! Vậy là phạm luật. - Quên luật chơi đi, Anna.
Ta phải trốn thoát Giờ là cơ hội của ta đấy.
Hắn sẽ giết anh, như những người khác.
Anna, chạy mau. Chỉ là trò chơi thôi.
Ta phải chạy mau!
Anh không được rời khỏi ngôi nhà! Đó là luật!
Anna, mau lên!
Anh không được rời khỏi nhà! Đó là phạm luật.
Ta phải đi mau! Anna!
Max! Không!
Không! Max! Không!
Không!
ÁC QUỶ LÚC NỬA ĐÊM
Hiện tại
- Bà Anna? - Không.
- Bà về giường ngủ đi. - Không. Không.
Tạ ơn Chúa là bà không mộng du. Không thì cháu chẳng tìm thấy bà trong nhà mất.
Ta có sợ không?
Không.
Cháu làm gì muộn vậy?
Kiểm tra bà, quý cô à.
Nhắc mới nhớ, bà nên ở trên giường. Yêu cầu của bác sĩ.
Ta không phải là quý cô.
Và nhìn đi, chỉ mới 8:20 thôi. Vẫn còn sớm.
Được rồi, đi nào. Quay lại giường ngủ thôi.
Đừng có chạm vào ta.
Được rồi, bác sĩ nói bà cần phải đi ngủ vì...
...thôi nào, quay lại giường ngủ chứ?
Cháu định làm gì?
Bà ngoại, bà cần phải đi ngủ.
- Đi nào. - Bỏ tay ra khỏi người ta!
- Tới đây đi bà. - Ta tới đây.
Ta không muốn đắp chăn.
Trời quá nóng.
Thôi mà làm ơn.
Đảm bảo xung quanh căn nhà thật cẩn thận.
Khóa cửa ra vào. Đóng chặt các cửa sổ.
Và cháu chú ý đến khu vườn hoa hồng.
Kể từ khi ông cháu qua đời, nó không còn được như trước nữa.
Ok, nếu bà cần gì cứ gọi.
Cảm ơn cháu đã đến, Alex.
Bã nghĩ bà không thể làm được gì nếu không có cháu.
Dĩ nhiên bà có thể. Bà là gà mái mạnh mẽ mà.
- Cháu yêu bà. - Bà yêu cháu.
Cảm ơn cháu đã tìm thấy burettes.
Tât nhiên bà ngoại.
Chào người lạ. Nay là tối thứ Sáu.
Yeah. Lại nữa.
- Vậy có chuyện gì? - Chỉ giết thời gian thôi. Cậu?
YouTubin'.
Như mọi khi.
Có video điên rồ với anh chàng này và chú mèo này. Tớ không thể ngừng xem nó.
Tớ không biết sao anh ta lại làm thế.
- Aw. - Sao?
Tớ vừa làm gãy 1 bông hoa sáp.
Tớ không hiểu gì cả.
Vậy cậu muốn chơi tối nay không? Như ngày xưa ấy.
Yeah, đến khoảng 10:00?
Kế hoạch.
- Cậu muốn làm gì? - Tớ không biết.
Muốn xem phim hay làm gì không?
Bà cậu cuối cùng cũng có TV?
Không. Tớ quên mất điều đó.
Nhân tiện, thật tuyệt vời khi cậu trở lại thị trấn.
Xin tiếc vì tình trạng của bà cậu. Bà đã đỡ hơn chưa?
Chưa. Vẫn vậy.
Nhưng mọi chuyện đều có lý do của nó, đúng chứ?
Ừm, không hẳn, nhưng cậu không thể trối bỏ sự thật.
Không. Tớ sẽ không dừng lại.
Vậy sao cậu có thể trở thành y tá được.
Ý tớ là, thật tuyệt khi cậu làm điều đó và tất cả ngoại trừ trường học của cậu thì sao?
Trường có thể chờ.
Và trả lời câu hỏi thật của cậu...
...tớ đoán tớ đã yêu bà.
Bên cạnh đó, bà chẳng còn ai thân thích cả.
Chỉ cậu thôi, Alex. Chỉ cậu thôi.
A lô? Cậu đang làm gì thế?
Sửa lại bông hoa.
Hoàn hảo.
- Vô lý! Ta đã thắng - Hey, tớ phải đi rồi.
- Đừng bảo ta... - Được thôi. Hẹn gặp lại
Ồ, đừng quên để cửa trước mở cho tớ.
- Yeah, được thôi. Bye. - Màu đỏ là màu của hoa hồng.
Màu đỏ là màu của...
Màu đỏ là màu của...
Nhũ làm móng.
Màu đỏ là màu của súp cà chua.
# Màu đỏ là màu của hoa hồng #
# Màu đỏ là màu của hoa hồng ##
Bà ơi?
Mọi chuyện ổn cả chứ?
Alex?
Chuyện gì thế cháu yêu?
Không có gì, cháu chỉ... Cháu nghĩ là đã nghe thấy gì đó.
Bà cần gì không?
Không không hẳn.
Miles sẽ qua đây chơi tối nay.
Ta rất thích cậu bé Miles đó.
Không thực sự quan tâm đến phần còn lại của họ.
Phần còn lại của ai, bà nội? Không có phần còn lại của họ.
Không hẳn.
Cháu có nhớ bông hồng của ta không?
Có.
Cháu nhớ.
Ta nhớ hoa hồng của ta. Hoa hồng của ta.
Oh. Ta đã không chăm sóc chúng trong nhiều năm.
Oh, ta yêu những đóa hoa đó làm sao.
Đôi khi...
...con người hay quên...
...ký ức đau đớn. Họ đẩy chúng sang một bên cho những cái mới. Đối với những cái tốt hơn.
Ok, bà chắc không cần gì chứ?
Ta ổn. Thật đấy.
Ok.
Alex?
Có một chuyện.
Cháu có thể lấy cho ta tấm gương cầm tay được không?
Chắc rồi.
Cháu sẽ không tìm thấy nó ở đó trong số những thứ đồ của ta. Nó không có ở đó.
- Bà nhớ nó ở đâu không? - Có chứ.
Nó vừa xảy đến với ta.
Ta có thể hình dung nó trong tâm trí của ta...
...rõ ràng như một cái chuông, một trong những điều yêu thích của ta.
Bên cạnh cháu và mẹ cháu, tất nhiên.
Chúa phù hộ linh hồn nó.
Oh, ta yêu...
...gương trang điểm bạc của ta làm sao.
Lần cuối cùng ta nhớ lại khi nhìn thấy nó, nó nằm trong túi du lịch của Grandpa Luster.
- Ở đâu? - Sao chứ, trên gác mái, tất nhiên...
...nó vẫn luôn ở đó. Cháu bị sao vậy?
Ok. Cháu sẽ cố tìm nó cho bà.
Nơi này đang tan rã.
Mong không phải là ông kẹ.
Chết tiệt!
Ok, trông mày còn đáng sợ hơn ông kẹ đấy.
Để tao che lại cho.
Đây rồi.
Òa.
Thật sao, Miles?
Đùa chút thôi.
- Sao cậu giật mình thế - Giật mình.
- Đống đồ này là gì? - Sao cậu biết tớ trên áp mái?
Ánh đèn bật lên, tớ thấy nó khi tớ lái xe.
Nhìn này, tớ đang ở đây, nên mọi thứ đều tuyệt.
Súng. Và dao.
- Cậu chơi thì vui mẹ nó luôn. - Yeah, tớ đang tìm thứ này.
Ok?
Đừng hỏi. Bà ngoại.
Lấy đi.
Câu này nghĩ thử coi bà cậu sẽ chẳng bao giờ để chúng ta lên đây lâu như vậy...
...khi con bé. Đúng không?
Không, không hẳn. Vốn luôn có giờ giác cả mà.
Cậu giúp tớ dọn hộ mấy đống đồ này được không?
Cậu nghĩ chúng còn dùng được không?
No comments yet. Be the first to leave one.