முதல் 200 வரிகள்.
BUỔI HỌP LỚP NHỚ ĐỜI
Nghe này, chuyện tôi sắp kể với anh thật khó nói với tôi.
Nhưng tôi vẫn cần kể với anh
vì tôi muốn anh hiểu rõ hơn rằng sẽ thế nào
khi anh để tình cảm che lấp lí trí.
Được rồi.
Nhớ bài viết trên Instagram mà tôi nói giờ tôi là nhà văn vĩ đại chứ?
Và tôi có mọi ngọn nến và bút đẹp và các thứ?
Cô có vẻ thích làm nhà văn.
Tôi không thích. Ghét là đằng khác.
Tôi chưa viết từ nào trong cuốn sách đó.
Được rồi. Oa. Mạng xã hội đúng là dối trá.
Anh biết tại sao không? Tôi không nghỉ làm cảnh sát để viết sách.
Tôi nghỉ làm cảnh sát vì tôi mất tự tin.
Thế ư? Vì tôi thấy cô rất tự tin.
Lúc nào cũng thế.
Cảm ơn anh. Tôi tập mãi mới được.
Nhưng sau khi phá vụ án giết Xavier, có một vụ án khác.
Và anh biết tôi thế nào rồi đấy.
Tôi muốn điều tra kĩ hơn một vụ án, hiểu mọi khía cạnh của nó,
cảm nhận nó từ mọi góc độ.
Được rồi.
Lần này, tôi đã để tình cảm xen vào.
Có một loạt vụ cháy. Phóng hỏa. Và chúng tôi có một nghi phạm.
LỬA CỦA DANNER
Tên hắn là Leonard Vurr, kẻ quái đản thật sự.
Hắn ra tù sáu tháng trước, và đoán xem để làm gì?
Đúng vậy. Phóng hỏa, đồ khốn.
Hắn có mối liên hệ cá nhân với hai trong ba địa điểm bị cháy.
Thật đáng ngờ.
Cửa hàng bán xe ô tô cũ? Hắn từng làm ở đó.
Còn quán bar? Hắn bị đuổi ra
- và bị cấm cửa. - Hắn đã làm gì?
Hắn bảo một nữ phục vụ ở đó rằng hắn yêu cô ấy
và ngày nào cũng mang kẹo cho cô ấy.
Có vẻ không tệ lắm.
Đấy là kẹo Werther's Originals.
Tóm gã khốn này thôi.
Anh thích lửa à, anh Vurr?
Từ nét mặt của anh, tôi đoán là anh thích.
Lửa có gì mà anh thích thế?
Nó làm tôi nứng.
Được rồi.
Không phải nứng tình.
Mà là tinh thần,
cái cách nó bắt lửa từ ma sát nhỏ nhất,
nó cứ cháy lớn dần.
Nhảy múa, kêu tí tách và hát ca khi gặp đồ vật,
liếm láp nó, biến đổi nó, cho tới khi nó bùng cháy mất kiểm soát.
Được rồi, anh văn vở ra phết.
Anh có muốn thú nhận phóng hỏa vài vụ không?
Tôi không hiểu cô nói gì.
Anh có hiểu đấy, đồ dối trá.
Gã quái nào thế?
Đó là cộng sự của tôi. Anh ấy nghĩ anh có tội.
Tại sao anh ta lại nấp đi? Anh ta bị dị dạng à?
- Gì cơ? - Không.
Được, tôi biết có chuyện gì rồi.
Có phải giống trò cảnh sát tốt, cảnh sát xấu?
Tôi không xấu. Anh mới xấu!
Culp, không ai nghĩ anh xấu cả. Anh đẹp từ trong ra ngoài.
Cảm ơn cô.
Nghe này, chúng tôi đã liên hệ anh với hai địa điểm bị cháy tuần trước,
- nên tôi sẽ hỏi anh… - Được, tôi không…
Tôi không phóng hỏa nữa.
Anh phải tin tôi, đồ cảnh sát xấu xí!
Được rồi, tôi xinh trai.
Tôi không nghĩ là hắn làm.
Được rồi.
Chúng ta có nghe thấy cùng một điều? Cái cách hắn bảo tôi xấu xí.
Cái cách hắn nói về lửa như thể hắn muốn ngủ với nó?
Hắn nói không phải là tình dục.
- Mà là tinh thần. - Thôi nào.
Bất cứ ai dùng từ "tinh thần" đều có kiểu tình dục quái gở, bực bội.
Tin tôi đi, tôi biết.
Hắn cũng là kẻ phóng hỏa đã ngồi tù
với động cơ ở hai trong số ba địa điểm đó. Hắn làm chứ ai.
- Tôi không biết. Quá dễ dàng. - Danner.
Leonard đã đi khám bác sĩ tâm thần, có tên Quentin Devereaux.
"Bác sĩ tâm thần và tác giả hai cuốn sách, Cháy Có Kiểm Soát và Chiếc Gương Bốc Khói.
Quentin Devereaux là chuyên gia trong chữa trị hành vi ác tâm,
trong đó có bạo lực, lệch lạc tình dục và cuồng phóng hỏa".
Được, Leonard đi trị liệu.
Tất cả chúng ta cũng nên đi trị liệu. Trị liệu tốt mà. Ý cô là gì?
Tại sao một người cố gắng đi điều trị lại đốt trụi những tòa nhà đó?
Tại sao tôi vẫn đăng
những bình luận nặc danh, thô lỗ trên Instagram của bạn trai cũ của tôi?
Trị liệu không giải quyết được tất cả.
Danner, tôi biết cô ghét giả thuyết
rằng cái gã bị nghi đã ra tay có thể ra tay thật,
nhưng không phải vụ án nào cũng là vụ án mạng Xavier.
Đôi khi kẻ tình nghi lại làm thật!
Có thể lắm.
Nhưng tôi muốn nói chuyện với gã Quentin Devereaux.
Tất nhiên rồi. Nhìn anh ta kìa.
Culp đã nhầm. Đó không phải lí do tôi quan tâm đến anh ta.
Tôi muốn xâm nhập trí óc của kẻ phóng hỏa,
hiểu được suy nghĩ của họ.
Tôi đã hi vọng bác sĩ Devereaux có thể giúp tôi làm điều đó.
Bác sĩ Devereaux?
Chờ chút.
- Chín trăm chín mươi chín… - Được rồi, Quentin.
Một nghìn.
Xin lỗi vì sự đường đột này.
Lịch của tôi bận lắm, tôi phải tập vào giờ nghỉ ăn trưa.
Không phải lúc nào tôi cũng gặp người mới như thế này.
Không sao.
Tôi tin là tôi chưa có vinh hạnh gặp cô.
- Anh chưa gặp. Tôi… - Thám tử Danner.
Anh biết tôi là ai à?
Ồ, biết. Vụ án mạng Xavier.
Tôi rất quan tâm đến vụ án đó.
Động cơ của kẻ giết người,
sự hiểu nhầm của hắn về bất công, cơn giận dồn nén.
Tôi tưởng anh chuyên về hành vi lệch lạc.
Thì, chuyên môn của tôi là đam mê.
Phải. Cô đam mê điều gì, Thám tử Danner?
Lẽ phải.
Cô sợ điều gì?
Sai lầm.
Sai lầm thì đã sao?
Tôi muốn hỏi anh vài câu về Leonard Vurr.
Anh ta là bệnh nhân.
Tôi không thể chia sẻ nhiều hơn thế. Bí mật bác sĩ-bệnh nhân.
Tôi hiểu, nhưng anh ta là nghi can trong một loạt các vụ phóng hỏa.
Thám tử Danner, tôi làm việc với bệnh nhân để nắm bắt khao khát của họ,
để kiểm soát họ và không bị họ kiểm soát.
Leonard không phóng hỏa nữa.
Phải, anh ta có nói với chúng tôi, nhưng tôi muốn biết nhiều hơn.
Vậy hãy ăn tối với tôi.
Tôi đang phá án. Thế là rất thiếu chuyên nghiệp.
Cô muốn hiểu được trí óc của một kẻ phóng hỏa?
Tôi là người sẽ cho cô điều cô muốn và điều cô cần.
Tôi biết thế là không hay, nhưng tôi cứ nghĩ đó chỉ là ăn tối.
Được rồi.
Hi vọng cô không chữa phân tâm học cho tôi,
vì đó sẽ là việc của tôi.
Anh vẽ tất cả những bức tranh này?
Đó là sở thích. Để đầu óc thư thái.
Anh rất có tài, họ rất trần truồng.
Tôi vừa bắt đầu vẽ bức này.
Tôi nghĩ cô làm người mẫu thì hợp đó.
Tôi tưởng đây là bữa tối công việc.
Vậy thì ta vào việc thôi.
Bác sĩ, cho tôi biết,
người như Leonard Vurr làm thế nào đủ tiền trả cho bác sĩ tâm thần như anh?
Vì điều trị của anh không thể rẻ.
Năng lực là bác sĩ tâm thần của tôi
cho tôi sự linh hoạt để nhận đủ thành phần bệnh nhân.
Tôi cũng thích làm vì lợi ích cộng đồng.
Tôi cũng thế.
Với kẻ phóng hỏa như Leonard, đam mê của anh ta không phải là lửa.
Đam mê của anh ta là cảm giác mà lửa mang lại.
Đó là sức mạnh của nó.
Tôi đã làm việc với Leonard để chấp nhận nhu cầu cảm nhận đam mê của anh ta,
nhưng để thấy cảm giác rộn ràng đầy mạnh mẽ mà anh ta khao khát
từ những thế lực ít tàn phá hơn.
Vậy đam mê mới của anh ta là gì?
Karaoke.
Thế à?
Anh ta lựa chọn bài hát nào?
William Joel, "We Didn't Start the Fire".
Anh không phải đầu bếp giỏi lắm nhỉ?
Đam mê của tôi là thứ khác.
Đam mê của anh là gì?
Tình dục.
Thế à? Tình dục thuần túy à?
Tất cả các loại tình dục.
Cô có thể bảo tôi bị cuồng phóng hỏa. Có điều thay vì lửa, tôi thích tình dục.
Có thuật ngữ cho chứng đó.
Tôi đang kể chuyện.
Ý tôi là, tôi cũng thích tình dục.
Chứng minh đi.
Tôi muốn cô làm điều này cho tôi.
Được. Tôi muốn cô vỗ vào ngực của tôi.
Sao? Anh muốn tôi đánh vào cơ ngực của anh?
Vỗ vào ngực của tôi.
Được rồi.
Được, mạnh hơn nữa. Lại nào.
Được rồi. Mạnh hơn nữa. Lại nào.
Chết tiệt.
Anh thích chứ? Phải.
Dừng lại đã nào.
Gì cơ? Tôi bắt đầu thấy hứng thú.
Tôi có cần nghe chuyện gã này bị đánh vào ngực?
Tình dục là một phần thôi.
Cùng với vụ cháy tôi đang điều tra,
có một ngọn lửa tình ái bùng lên giữa tôi và Quentin.
Không, tôi hiểu. Chỉ là… Tôi không cần nghe mọi chi tiết.
Anh không thích nghe vỗ vào ngực à?
- Không. - Thôi được.
Chào chú.
Chào cháu.
Mọi việc ổn chứ?
Không hẳn.
Cháu đang cố giúp Grace, nhưng cháu không biết mình đang làm gì.
Này, chú có nhớ chú từng làm cho bọn cháu
những chiếc bánh kếp đặc biệt hồi bọn cháu còn bé?
Các sáng thứ Bảy, chúng ta để bố mẹ ngủ nướng.
Bánh tên là gì ấy nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.