முதல் 200 வரிகள்.
Không phải em muốn giám sát một tàu ngầm hạt nhân à?
Cùng với một người chồng đẹp trai trên một hòn đảo.
- Bố giúp con nhé? - Một việc cho bố này.
- Xem bố có thể không nào. - Bố quá yếu.
- Được rồi. - Bố có thể thổi được đấy.
Chỉ là hơi bị choáng.
- Nhưng cố gắng tự thổi nhé. - Em không muốn đi làm.
- Chào, Bengtzon. - Ông thế nào?
- Tốt. Còn cô? - Tốt. Có tin gì không?
Nhiều lắm. "Cảnh sát nghi ngờ một băng đảng xe gắn máy ở Stockholm."
Xe tải Ba Lan tịch thu, và người Italy lại bán chúng.
Tôi cũng có một chiếc. Chạy bền phết. Berit đâu rồi?
Trong thành phố. Bengtzon, nghe này:
"Doanh số bán kem kỷ lục. Có 10 vị được ưa thích nhất."
Thêm tin hay: "Quân đội đã hủy những buổi tập theo kế hoạch."
Ngày oi bức nhất tháng 8.
- Cô muốn một tách cà phê không? - Vâng, xin ông.
Đại tá Thụy Điển bị giữ làm con tin 172...
ngày tới giờ, người nhà kháng cáo với Bộ.
Báo tin chiều, Annika Bengtzon xin nghe.
Vâng, anh đang nói chuyện với tòa soạn.
Công viên nào?
- Cô ấy tên là gì? - Tôi không biết.
Người phụ nữ tìm được cô ấy đang ở đâu?
Đang tới bệnh viện. Bị sốc.
Cô ấy bị bóp cổ? Vào thời gian nào?
- Manh mối? Bằng chứng? - Yên nào. Xác thậm chí không lạnh.
Ôi chúa ơi, chuyện này là thật sao? Ngày nào tôi cũng đến đây.
- Cô sống gần đây? - Vâng, số 41 đường Frejgatan.
Cô chắc chắn mình không nghe hay nhìn thấy gì
tối qua hay sáng nay chứ?
- Cô không ngủ nhiều vào buổi tối. - Có nhiều tiếng động vào buổi tối.
Đặc biệt vào cuối tuần. Tôi liên tục say mèm.
- Christer Lundgren xin nghe. - Chào, Karina.
Về phản ứng của chúng ta với đề xuất về tự do thương mại.
Tôi quan tâm một chút về lời hứa đó.
Có vẻ bộ trưởng
không hết sức về những vấn đề liên quan tới đất nước.
Karina, cô đã tham dự buổi hội đàm. Cô đã nghe tất cả.
- Sao cô lại hỏi tôi về việc này? - Vâng.
Phái đoàn biển Bantic phản ứng như thế nào?
Tốt. Ai cũng rất hài lòng.
Tốt. Vậy gặp cô sau.
Hiện giờ là một bản tin khác.
Một phụ nữ trẻ được phát hiện đã chết tại Vasastan, trung tâm Stockholm.
Cảnh sát đã có nghi phạm, nhưng chưa có thông báo gì.
Đi với tôi chứ?
Tôi muốn ra khỏi đây.
Không phải quá mạo hiểm sao?
Josefin không có "e"? Liljeberg. Cô sẽ biết khi nào?
Được rồi, ta có gì đây?
Josefin Liljeberg, 19 tuổi, ở Stockholm.
Sáng sớm nay đã bị bóp cổ và bị cưỡng hiếp.
Có lẽ bị cưỡng hiếp trước khi bị bóp cổ.
Tốt. Tôi muốn biết tất cả:
Người thân, công việc, bạn trai, bạn gái.
Và ảnh khi cô ta còn sống.
- Ta không phải là giáo sinh. - Tôi không nghe được gì.
Liljeberg, Hanna Josefin. Ở Taby.
Taby? Một cô gái ngoan, những thói quen xấu.
Sống ở Igeldammsgatan.
Annika, cô phụ trách phần người thân.
Vâng.
- Và kiểm tra nếu họ đã biết. - Lại là tôi.
- Anh làm em giật mình. - Anh xin lỗi.
Anh muốn nhìn em.
Em tưởng ngày mai anh mới về.
Các con đang ngủ à?
Anh rất nhớ em.
Cô ấy có bạn nào trong lớp không?
Hỏi ở câu lạc bộ thể thao đi. Berit.
Không có bạn?
Bị bóp cổ và được xác nhận bị cưỡng hiếp.
Có thể là cùng một nơi cô ấy được tìm thấy.
Chưa có nghi phạm. Cảnh sát hoan nghênh...
tất cả ý kiến về vấn đề này, vân vân.
Không có quần áo, ngoại trừ...
Quần lót của cô ấy. Tôi đã nhìn thấy.
- Cô ấy sống cùng 1 người bạn. - Là ai?
Không biết. Cô ta báo cáo cô ấy bị mất tích.
Cô đang đi săn tìm kẻ giết người.
Annika, cô tìm hiểu cuộc sống riêng tư của cô ấy.
Sau đó ta sẽ kết thúc vụ này.
- Thế nào rồi? - Sao cơ?
Cô đã nói chuyện với mẹ Josefin chưa?
Bà ấy không ngừng kể về ở trường cô ấy giỏi như thế nào.
Ông bố thậm chí không nghe điện thoại.
Tôi chưa từng quen với cách nói chuyện đó.
Cô có biết cô ấy không?
Annika, phóng viên. Tôi đang viết bài về Josefin.
- Tôi không muốn phỏng vấn. - Không, không.
- Tôi hiểu cảm giác của cô. - Tại sao?
Cô biết đấy...
Bạn tôi đã mất khi tôi bằng tuổi cô, vậy nên...
- Hoa đẹp quá. - Chúng của bạn của cô ấy.
- Anh ta còn không dám đi cùng họ. - Anh ta tên gì?
- Tôi phải đi. - Khoan đã.
Nếu có chuyện gì, hãy gọi cho tôi. Đây là danh thiếp của tôi.
Phòng khi nào cô muốn nói chuyện. Cô tên gì?
Patricia.
Chào, là em. Em có đánh thức anh không?
Có.
Xin lỗi. Em chỉ muốn nghe giọng anh. Anh không sao chứ?
Vâng. Không, anh ngủ tiếp đi.
- Có chuyện gì à? - Không có gì quan trọng.
Chỉ là em phải làm việc muộn.
- Chú ý sức khỏe nhé. Hôn em. - Vâng, hôn anh. Chào anh.
Ta có nhiều chi tiết và ảnh hơn những báo khác.
Không báo này viết về quần áo của cô ấy.
Đó là bạn cùng phòng của cô ấy?
Đúng. Patricia. Hi vọng cô ấy sẽ gọi cho tôi.
- Tôi muốn tìm người bạn đó. - Sao cũng được. Còn vị đại tá đó?
Không có tin gì, tôi không nghe được gì.
Ông ta sẽ không được đối xử VIP nữa.
Nhưng thủ tướng tiếp tục trốn sau Liên hợp quốc.
"Liên hợp quốc sẽ chỉ ủng hộ nếu chính phủ
từ chối thương lượng với bọn khủng bố."
Ông ta thật thiển cận.
Lúc nào chẳng vậy.
Nhưng ngay sau khi chúng bắt cóc ông ấy.
Christer.
Là thủ tướng.
Ngủ ngon chứ?
Có vẻ tôi cần vậy. Tôi đã lái thẳng về nhà.
- Chuyện thế nào? - Tốt.
Tôi đã đàm phán và việc đã thành công.
- Có ai nhìn thấy anh không? - Không.
- Anh chắc chứ? - Chắc.
- Tốt. Vậy ta sẽ chờ xem. - Đương nhiên rồi.
Xin lỗi đã quấy rầy cô. Cô khỏe không?
Tôi chỉ muốn nói chuyện. Không phải là phỏng vấn.
Tôi ngủ ở đây.
Chúng tôi làm việc buổi tối. Vậy nên ngủ ở đây.
Tôi có thể ở được.
- Cô làm việc ở đâu? - Ở một nhà hàng.
- Nhà hàng nào? - Trên đường Surbrunnsgatan.
- Đó là nhà hàng nào? - Studio Sex.
- Ý cô là câu lạc bộ khiêu dâm đó? - Chỉ là nhảy và tạo dáng thôi.
Đó là công việc của Josefin? Nhảy thoát y?
Cô ấy là một gái nhảy.
Tôi làm việc sau quầy bar.
- Không phải cô là một phóng viên sao? - Đúng vậy.
Câu lạc bộ đó chỉ là công việc tạm thời.
- Không phù hợp với cô? - Không. Cô có vấn đề với chuyện đó?
Xin lỗi. Tôi chỉ muốn một tấm ảnh đẹp hơn của Josefin.
- Cô muốn uống chút nước không? - Không, cám ơn.
Đó là tại sao cô ấy nâng ngực? Tôi đã nhìn thấy cô ấy ở công viên.
- Đúng không? - Đó là ý của Joachim. Bạn cô ấy.
Anh ta là chủ câu lạc bộ.
Anh ta chi tiền cho việc đó. Cô ấy nhảy cho anh ta để trả nợ.
Cô ấy luôn đùa rằng. "Giờ mình chỉ có một ti."
Tôi thấy vui khi cô ấy hỏi xem tôi muốn ở chung với cô ấy không.
Tôi không có chỗ nào khác để đi.
- Joachim không hài lòng, nhưng... - Tại sao lại không?
Anh ta muốn giữ cô ấy cho riêng mình.
Nhưng tôi có ít lựa chọn. Vậy nên tôi đã đến đây.
Cô không nên viết về những chuyện này.
Anh ta ghen?
Anh ta yêu cô ấy rất nhiều. Ai cũng nhìn thấy.
Cô ấy cũng nói vậy. Thật tuyệt khi anh ta...
có thể khóc và bày tỏ tình cảm của mình.
Mọi người biết điều đó là quan trọng
sau những gì đã xảy ra với Josefin.
Rằng cô ấy là gái nhảy thoát y trong câu lạc bộ của bạn mình.
Cảnh sát biết rõ chuyện đó.
Tôi muốn viết gì đó tích cực về Josefin, không phải cô ấy...
- Mọi người có định kiến. - Tên cô sẽ được giấu đi.
- Nhưng nó sẽ sớm được tìm ra. - Nhưng không phải tên của tôi.
Cô không hiểu. Nếu Joachim nghi ngờ tôi đã nói...
Cô không được viết về chuyện đó, được chứ? Hứa đi.
Tôi hứa.
Chào. Tới số 26, Nybrogatan.
- Anh có một nghi phạm. Bạn của cô ấy. - Ý cô là sao?
Anh không thể phủ nhận có thể là anh ta?
Thông thường thủ phạm biết nạn nhân
cô biết điều đó cũng như tôi.
Còn việc tìm manh mối? Cô ấy bị cưỡng hiếp, chắc hẳn có DNA.
Việc này logic thôi, họ yêu nhau.
Họ đã cãi nhau và cô ấy bỏ đi.
Đây là câu chuyện của anh ta. Đừng suy đoán về anh ta.
Họ tranh cãi về cái gì?
- Ta đã tìm được quần áo của cô ấy. - Ở đâu?
- Ở một trung tâm tái chế ở Hogdalen. - Có thật chúng là quần áo của cô ấy?
Đúng, nhưng chúng là bằng chứng vô dụng.
Tại sao?
Chúng bị trộn lẫn với rác thải khác.
Hãy viết về việc đó, nhưng hãy quên người bạn của cô ấy đi.
- Tại sao? - Tại vì tôi nói vậy.
Cái thứ quần áo vớ vẩn hay
có ai ở gần cô ta thì sao? Chỉ là suy đoán thôi.
- Đây không phải tạp chí tuổi teen. - Đó là tất cả mà tôi có.
Và người bạn cùng phòng khai ra.
Cô ấy buồn rồi sao?
- Cô ấy rất buồn. - Tốt.
Nếu họ là bạn tốt như vậy, cô nên
hỏi thêm từ cô ấy.
- Hãy đi nói chuyện với bố mẹ cô ấy. - Họ không muốn. Tôi đã thử.
Bengtzon không có được gì. Ta phải lấp đầy chỗ trống.
Hãy hỏi nhà phạm tội học của chúng ta, có...
vẻ giống một tên giết người hàng loạt.
No comments yet. Be the first to leave one.