முதல் 200 வரிகள்.
LOẠT PHIM DỰA TRÊN SỰ KIỆN CÓ THẬT. CÓ THAY ĐỔI ĐỂ TẠO KỊCH TÍNH.
THIÊU RỤI
TẬP MỘT. HỒ CHỨA
Pedro, anh yêu, anh ở đâu?
Em biết ta đã nói gì và…
mọi thứ khó khăn hơn nhiều so với ban đầu.
Nhưng khi nào anh mới về?
Em nhớ anh.
Anh cũng nhớ em.
Anh không nói được. Anh không muốn em dính líu.
Mà anh cần thời gian.
BẠN NÊN NGHỈ NGƠI
Mẹ ơi!
Mẹ!
- Bố đem cho con nè, gái. - Cảm ơn. Để đó ạ.
Con khỏe chứ?
Có tin gì không? Nó vẫn chưa gọi cho con à?
- Hay nhắn tin? - Không, bố.
Lần trước ta về vùng quê,
nhìn nó có vẻ vui mà.
Vâng, con biết.
Dù hai đứa đến với nhau quá nhanh…
đến nỗi đôi khi…
Có lẽ ta chưa thực sự hiểu nó.
Không phải tại con. Chắc chắn.
Vậy còn đây ạ?
- Có hay không? - Có chứ.
Thế ạ?
Dù đang nghỉ phép, hãy cho tên khốn đó thấy con mạnh mẽ cỡ nào. Tối nay cứ đi ăn…
- Không đâu bố. - Sao không?
Ưu tiên mình một lần đi.
Ôi, cưng à.
Bé cưng của ông sao vậy? Có chuyện gì thế?
Nó dỗi vì không được xem cái tivi to lúc ăn sáng.
Chà, mẹ cháu đang sơn phòng lầu dưới. Cháu biết mà, đúng không?
Con bảo nó rồi.
Vợ cũ Pedro gọi.
Lát bố mẹ sẽ qua trông để con đi ăn tối.
- Để xem. - Ừ.
Chào Silvia.
Pedro đâu? Tôi phải đưa con trai đến đồn. Một giờ nữa nó khám sức khỏe rồi.
Anh ta muốn quyền nuôi con chung mà. Khó tin.
- Cô gọi đi. - Tôi gọi rồi. Có nghe đâu.
Tôi cần đưa con đến chỗ gã? Pedro đâu?
- Không ở đây. - Vậy anh ta ở đâu?
Tôi biết ngay mà.
Còn gì không, Silvia?
Không, cô đã đủ thứ chuyện rồi.
Thật không tin nổi.
CẢNH SÁT
Sao lại mặc thế?
- Em sắp đi làm lại. - Sao? Bác sĩ của em ớn em rồi à?
Đây là điều khoản dàn xếp quyền nuôi con.
Bọn tôi sẽ không nhượng bộ đâu.
Trang bảy.
Sẽ cứ thế này cho đến khi ta chết sao?
Tùy anh mà, Javi.
Bọn tôi chỉ muốn tránh ra tòa thôi.
- Sofía không muốn gặp anh. - Ý cô là sao? Con bé rất yêu bố nó.
Con bé đang rất khó khăn, Carmen… Nó còn tè dầm nữa, vì Chúa.
- Nó là con gái anh, Rosa! - Nó sẽ luôn có bố.
Không đời nào gã tâm thần đó giữ con gái anh. Nghe chưa?
- Hắn đâu đếm xỉa gì. - Anh thì biết gì?
- Pedro không đến được. - Ừ, vô công rồi nghề cũng mệt lắm.
Sao anh ghét Pedro thế?
Anh ta là tên khốn.
Anh ta muốn hại em.
- CÒN TIỆC NGHỈ HƯU CỦA VICENTE? - CHƯA BIẾT
ANH TA LÀ TÊN KHỐN ANH TA MUỐN HẠI EM
- Rồi. - Đánh đi!
Nào, mọi người.
Tốt.
Nào.
- Hay đấy. - Tiếp tục đi. Tốt lắm.
- Tốt. - Đúng rồi.
- Hay lắm. - Tốt đấy. Đúng rồi.
Nhả ống ngậm ra.
Thẻ căn cước. Không có cồn. Đi đi.
- Tối nay anh đến bữa tối chứ hả? - Ừ.
- Mình anh à? - Chưa biết nữa.
CẢNH SÁT
Gia đình đã báo cáo với Mossos d'Esquadra.
Vụ tấn công xảy ra ở ga tàu điện ngầm Sants.
Người phụ nữ trẻ bị bệnh Down…
- Chú Juan. - Chào Albert, khỏe chứ?
- Khỏe ạ. Còn chú? - Tôi khỏe.
- Rosa sắp xong rồi. - Vâng.
Cảm ơn cậu nhiều.
- Con bé cứ không ngừng nghĩ ngợi. - Dĩ nhiên rồi ạ.
Trong khi đó, tay kia thì…
Ai biết chứ?
Con bé có nói gì với cậu nữa không?
- Không. Nói thật là không ạ. - Albert, lâu chưa gặp.
Lâu quá rồi, vâng.
Chào Sofía.
Cháu khỏe chứ?
- Chào chú đi. - Chào chú ạ.
Tặng cháu này.
- Chà chà. - Mong là cháu thích nó.
Xem nó làm gì này.
Chu đáo quá. Để tôi cầm cho.
Nói gì nào?
- Hình như con bé không thích nó. - Thích chứ.
Ôi…
Con yêu! Mà này… Tốt nhất là đừng nhắc đến cả hai người họ nhé.
Chú đừng lo.
- Con xinh quá. - Chà.
- Sao thế? - Em không có hứng tiệc tùng.
Lát nữa em không muốn về đâu.
Mẹ à!
- Ta đi nhé? - Ừ.
Con sẽ về sớm, nhé?
- Gặp sau. - Bố mẹ không cần ở qua đêm đâu.
Chào Sofía!
Lẽ anh nên đi xe hơi.
Tại sao?
- Cảnh sát đây, tôi giúp gì được? - A lô?
- Cảnh sát đây. - Chuyện xảy ra lúc mấy giờ?
- Cảnh sát đây, tôi giúp gì được? - Chào, tôi gọi từ Hồ chứa Foix.
Không thể nào. Họ đánh lừa chủ nhà mà.
- Và bọn họ phải trả cho luật sư. - Ừ.
- Tôi đồng ý. - Sớm muộn gì họ cũng phải trả thôi.
Này, sếp của anh. Gọi sếp anh đi. Sếp anh ấy.
Vài gã đã tập hợp ở Badalona vì mấy vụ thế này.
- Hội đuổi người. - Anh biết họ?
- Không, giờ thì lửa tắt rồi. - Được rồi.
Bọn tôi sẽ cử xe tuần tra tới.
Tuyệt. Cảm ơn.
- Nào, Rosa. - Thật đó, gái. Đó là làm ăn bẩn.
Cô phải tè đứng như đàn ông mới trị được mấy gã đó.
Anh gớm quá đấy, Álex.
Cảnh báo cô thôi. Nhìn cô một cái là bọn họ chảy dãi rồi.
Albert.
- Ừ? - Anh sẽ cực đỉnh ở đó đấy.
- Thế à? Anh cũng vậy mà. - Không, tôi trước chứ.
Lúc tôi đi tuần tra khu phố…
- Nóng nảy thế. - Ừ. Cả lũ làm côn đồ đánh thuê đi, nhỉ?
Nào, Mẹ Néstor của Calcutta ơi. Uống đi.
Ăn chút không?
- Đem thêm đi. Tươi ngon nhé. - Làm ơn.
Và năm chai Cava. Trừ cái này. Cứ để nó ở đây. Bạn tôi và tôi sẽ canh chúng.
- Rosita, chụp ảnh nào. - Chụp ảnh kìa.
Tuyệt lắm.
HỒ CHỨA FOIX
- Chào Rosa. - Sao rồi? Cris thế nào?
- Cô ấy ổn. Pedro thì sao? - Ổn. Anh biết anh ấy thế nào mà.
Nhạc Raggae kìa. Ta nhảy chứ?
- Thôi… - Không à?
Thôi… Tôi hơi mệt.
Được rồi. Gặp sau nhé.
Peter, tôi không muốn làm phiền, nhưng… Cô ấy đang ở đây với Albert.
Chắc anh cũng biết rồi.
Không có gì lạ. Ổn cả. Tôi tự hỏi liệu hai người có ổn không.
Mong là anh ổn.
TRỰC TUYẾN LẦN CUỐI 2/5/2017
2/5 GỌI CHO TÔI, CÓ VIỆC ANH SẼ THÍCH ĐẤY
HÔM QUA PEDRO? GỌI CHO TÔI KHI CÓ THỂ NHÉ
Còn xe tuần tra nữa đâu?
Cứng cỏi lên đi, nhóc. Đừng kêu ca nữa, cậu có đồng đội tốt mà.
Sao thế?
Bọn buôn ma túy đó điên lắm. Có sáu người chết rồi đó.
Ừ, chúng thích đốt xe của kẻ phản bội.
Ừ, đốt kẻ phản bội nữa.
Bên trong cháy rụi rồi, nhưng không có xác.
- Rồi, cho tôi số khung đi. - Có ngay.
Này, đừng sờ soạng chứ.
Ôi trời.
W-V-W-Z-Z-Z,
1-7-Y-B,
1-4-7-3-5-3.
- Để tôi kiểm tra. - Vâng.
- Chết tiệt! - Gì vậy?
- Trời đất. - Ổn cả chứ?
Ước gì anh ở đây.
Ta cần hàn gắn.
Yêu anh nhiều.
- Chắc nó tìm được người trẻ hơn. - Pedro á?
Nó muốn có thêm con. Rosa sẽ không đẻ nữa. Nó đi tìm gái 20 rồi.
Vớ vẩn.
Ông ơi!
Để tôi đi.
Ông đi à?
Cháu nghĩ có người đột nhập vào nhà.
Không. Không có đâu.
Không có gì ở phòng dưới lầu cả.
Đó chỉ là ác mộng thôi, nhé?
Chỉ là ác mộng thôi.
Ngủ tiếp đi nào.
Ông ở đây đến khi cháu ngủ, được chứ?
Juan.
- Con bé về rồi. - Ồ.
Cảm ơn, Albert.
Chúc ngủ ngon ạ!
Sao rồi? Con bé thế nào ạ?
- Im ru từ mười giờ tối. - Thế ạ? Tuyệt.
Mọi thứ sao?
- Thi thoảng ra ngoài cũng vui. - Thấy chưa?
Vâng ạ.
- Nghỉ ngơi đi. - Chào, cảm ơn bố mẹ.
Tôi không nghĩ ta sẽ lấy được ADN đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.