முதல் 200 வரிகள்.
Tôi biết điều đó thật điên rồ
Nhưng tôi không hề sợ hãi
Một cô gái nông thôn ở một thế giới khác
Cố gắng tìm ra con đường của riêng mình
Tôi biết mình có thể trở thành
Bất cứ gì mình hằng mơ
Mọi người vì một người
Đúng vậy
Tôi sẽ cho bạn thấy điều tôi có thể làm
Trái tim thuần khiết trí óc minh mẫn
Luôn đấu tranh vì lẽ phải
Giờ tôi đã mạnh mẽ Và đó là cách
Để tôi biết rằng sẽ không lâu nữa đâu
Mọi người vì một người
Một người vì mọi người
Mọi người vì một người
Một người vì mọi người
Mọi người vì một người
Một người vì mọi người
Đề phòng đi, quý ông Người rơm!
Không thể đánh bại tôi đâu!
Bởi vì tôi là một lính ngự lâm!
Bữa tối và một buổi trình diễn.
Corinne càng ngày càng tiến bộ!
Chúng ta sẽ sớm trở thành lính mèo ngự lâm!
"Lính mèo ngự lâm" á? Là lính mèo thảm họa thì có!
Chà, Miette, phải công nhận là cháu cũng có năng khiếu đấy.
Cảm ơn, ông Alexander!
Kể lại cháu nghe là một lính ngựa ngự lâm là thế nào đi?
Ông có sống trong lâu đài không? Có bao giờ cứu hoàng tử chưa?
Chuyện đó lâu lắm rồi mà.
Con cần ở vị trí cao hơn nếu muốn hạ cánh như thế.
Lần sau con sẽ làm được.
Sự quyết tâm của con rất giống cha con.
Và con cũng sẽ trở thành lính ngự lâm như cha.
Lính ngự lâm là một công việc nghiêm túc. Và có thể rất nguy hiểm nữa.
Con đã chờ đợi cả đời cho việc này rồi.
Con đã 17 tuổi rồi,
ta đã đồng ý là khi con 17, con có thể tới Paris
- để thành lính ngự lâm. - Lính ngự lâm.
Mẹ biết mà.
Thế nên mẹ biết con sẽ cần cái này. Đây là thư cho ngài Treville.
Đội trưởng đội ngự lâm quân?
Ông ấy là bạn của cha. Mẹ đã nhờ ông ấy quan tâm con.
Và đây là 15 đồng tiền vàng.
- Mẹ ước mình có thể cho con thêm. - Nhưng mẹ cần tiền mà.
Con sẽ cần chúng ở Paris.
Và mẹ muốn con mang theo Alexander. Nó biết đường đi.
Ôi, con cảm ơn mẹ!
Đến giờ ăn rồi, sau đó hãy đi nghỉ ngơi.
Mai là ngày trọng đại với con.
Con nghĩ mọi thứ đã đủ.
Tạm biệt mẹ.
Mẹ ơi? Mẹ phải để con đi chứ.
Phải thế thật sao?
Con phải can đảm. Hãy nhớ những gì cha đã dạy.
"Can đảm thật sự…"
"Là theo đuổi giấc mơ của mình dù cho những người khác nói là không thể."
Con sẽ làm mẹ tự hào!
Con luôn làm mẹ tự hào.
Đợi tớ với!
Đi nào, Miette. Chúng ta sẽ đến Paris!
Paris!
Nhanh lên, ông Alexander! Nhanh hơn nữa!
Y như những gì ta nhớ.
Hôm nay là ngày ta sẽ chinh phục Paris!
Xin lỗi.
- Anh có thể trông ngựa tôi không? - Tôi nghĩ là còn một chỗ.
Tôi là Serge. Tôi làm việc cho lâu đài.
Hân hạnh được gặp anh, Serge. Tôi là Corinne, đến từ Gascony.
Sẽ chỉ vài ngày thôi. Cảm ơn anh!
Tôi sẽ trở thành lính ngự lâm!
Cô ấy sẽ thành lính ngự lâm sao? Chúc cô may mắn!
Đừng lo, ông Alexander. Cháu sẽ thăm ông ngay khi có thể!
Ta sẽ ổn thôi.
- Cháu chăm sóc Corinne nhé. - Vâng ạ!
Ối! Xin lỗi. Cho tôi qua!
Cậu cần thể hiện nhiều hơn thế!
Tôi chỉ mới bắt đầu thôi!
Ngược lại, tôi tin là cậu đã thua!
Ở đây có ai đủ dũng cảm để thách đấu với tôi không?
Có tôi, thưa ngài. Tôi cũng sẽ trở thành lính ngự lâm!
Cô gái nhỏ muốn trở thành lính ngự lâm.
Đề phòng đi!
Sao cô không đi để việc làm lính ngự lâm cho các chàng trai cao to?
Tôi có thư cho ngài Treville. Ông ấy sẽ đào tạo tôi thành lính ngự lâm.
Cho tôi biết ông ấy ở đâu.
Đằng kia.
Có lẽ ông ấy cần cô giúp dọn dẹp đó!
Mi nghĩ mi đi đâu đó?
Trở thành lính ngự lâm! Corinne có lá thư giới thiệu.
Ta đến để bảo vệ hoàng tử.
Hoàng tử Louis? Chủ nhân ta là hoàng thân nhiếp chính.
Nhiệm vụ là bảo vệ hoàng tử.
Bọn ta không cần sự giúp đỡ nào từ bọn ranh yếu đuối như mi!
Này! Đó là của ta!
Trả thư lại cho ta!
Dừng lại!
Rất hân hạnh được gặp ngài, ngài Philippe.
Ta cũng rất hân hạnh, ngài Treville.
Ông nên gặp ta ở cung điện khi hoàng tử Louis trở thành vua.
Chúng ta sẽ có nhiều thời gian khi ta không phải lo lắng bảo vệ ngài.
Ngài đã làm tốt công việc nhiếp chính, Philippe, giờ Louis đã sẵn sàng làm vua.
Cô gái trẻ, cô lạc đường à?
Chứ cô thì làm gì có việc gì với ngài chỉ huy ngự lâm quân.
Tôi không lạc đường thưa ngài.
Tôi tới để nói chuyện với ngài Treville về việc thành lính ngự lâm.
Đùa vui lắm, cô gái à!
Như thể sẽ có cô gái đủ kĩ năng để trở thành lính ngự lâm vậy!
Chó của ông nhai thư của tôi.
Brutus! Trả lại thư cho quý cô này đi.
Ngày mới tốt lành, ngài Treville. Lính ngự lâm à.
Cô phải rời đi.
Ngài Treville! Tôi cần nói chuyện với ngài!
Tôi có một lá thư giới thiệu.
Đi theo tôi.
Cảm ơn ngài. Ngài biết cha tôi, D'Artagnon.
D'Artagnon. Cậu ấy là một ngự lâm quân dũng cảm và tài giỏi.
- Tôi có thể làm gì cho cháu? - Dạ, cháu muốn trở thành lính ngự lâm!
Trở thành lính ngự lâm cần nhiều thứ hơn là sự mong muốn.
Cần huấn luyện bài bản.
Cháu đã tập luyện mỗi ngày ở trang trại.
Và đòi hỏi nhiều năm kinh nghiệm.
Mỗi lính ngự lâm trước tiên phải phục vụ đất nước và thể hiện hành động dũng cảm
trước khi trở thành lính ngự lâm.
Cháu biết cháu có thể. Xin cho cháu cơ hội.
Đó là vinh dự khi được bảo vệ hoàng gia.
Nhiệm vụ đó không hề nhẹ nhàng.
Chú rất tiếc, cháu chưa sẵn sàng đâu.
Nhưng nếu cháu cần bất cứ gì, cứ đến gặp chú nhé.
Cảm ơn, ngài Treville.
Miette à, hôm nay không như ta mong đợi.
Ta đã bảo mi đừng có quanh quẩn ở đây.
Tạm biệt nhé, mèo con.
- Bọn ta sẽ không đi đâu hết. - Ồ, vậy à?
Dừng lại! Biến đi!
Miette! Đợi đã!
Xin lỗi. Thứ lỗi cho tôi.
Ôi, xin thứ lỗi.
Hoàn hảo.
Chỉ cần vài đường cắt đây và kia.
Miette! Đợi đã!
Và hoàn tất! Tuyệt vời.
Mấy con quái vật! Tội ác chống lại thời trang!
Xin lỗi nha!
Đừng có giỡn với váy của tôi!
"Hoa hồng dù tên gì đi nữa
thì hương thơm vẫn ngọt ngào như vậy."
Xin thứ lỗi!
Thật khiếm nhã! Không thể chấp nhận được.
Ôi trời ơi!
Vĩ đàn của tôi!
Nó đâu rồi nhỉ?
Tôi sẽ tóm được cô!
Được thôi, nhưng cô phải xếp hàng đó!
Này này! Đợi đã!
Cô đã bị sa thải! Đừng có mà quay lại đây!
Cô là ai?
Corinne, thưa bà.
Cô được đấy.
Tôi là quý bà Bossé. Điều gì mang cô tới đây?
Tôi đuổi theo mèo của tôi, bị đuổi bởi con chó,
- nó cướp lá thư của tôi... - Tới Paris.
Tôi tới đây để thành lính ngự lâm.
Cô? Lính ngự lâm hả?
Không có phụ nữ trong đội ngự lâm quân!
Chưa có, nhưng đó là giấc mơ của tôi.
Giấc mơ chỉ dành khi đi ngủ.
Đừng bao giờ nhắc đến chuyện này nữa.
Sắp có một bữa tiệc lớn. Cô có muốn một công việc không?
- Vâng, thưa bà Bossé. - Vậy theo tôi nào.
Kia không phải là vết bụi sao?
Nghe này, bà Héléne!
Nếu bà không phải là người biết rõ toà lâu đài này,
tôi đã sa thải bà lâu rồi.
Đây, thưa bà.
Cảm ơn cô.
Các cô gái!
Đây là các đồng nghiệp nhếch nhác trễ nải của cô.
Viveca, Aramina, Renée, đây là Corinne.
Lẽ ra tôi nên sa thải hết,
nhưng dạ tiệc hóa trang của hoàng tử diễn ra tuần sau,
ta không thể giảm nhân sự được nữa.
Vì thế, các cô phải làm tăng ca.
Giờ thì đi làm đi, tất cả các cô!
- Đồ phá hoại hoa hồng! - Chính cô!
Tôi xin lỗi. Thật đấy.
Nếu tôi có thể làm gì để đền bù…
Cô nên giặt tất cả các khăn trong phòng tiệc.
Không, cô ấy nên phủi bụi mọi cuốn sách trong thư viện.
Đợi đã. Tôi có một công việc hoàn hảo cho cô ấy!
Cô bỏ sót một vết dơ kìa!
Không mèo trong lâu đài!
Biến đi!
Chúc ngủ ngon.
Cô không có nơi nào để ở sao, Corinne?
Không, nhưng Miette và tôi sẽ tìm ra cách nào đó.
Ta không thể để cô gái tội nghiệp này ngủ ngoài đường.
mở lòng thương cho người lạ mặt đi.
Đúng là bi kịch. Tôi đề nghị cho cô ấy ở cùng chúng ta.
No comments yet. Be the first to leave one.