Quatre nuits d'un rêveur
முதல் 194 வரிகள்.
Đi đâu đấy?
Lên xe đi.
Cảm ơn.
BỐN ĐÊM CỦA ANH CHÀNG MƠ MỘNG
Phụ đề Việt - Quỳnh Chi
ĐÊM ĐẦU TIÊN
Để tôi yên.
- Đừng động vào tôi. - Đừng ở đó.
Nhanh lên.
Có chuyện gì đấy?
Đưa tay cho tôi. Tôi đưa cô về nhà.
Tôi sẽ đến đó, vẫn chỗ cũ.
Dưới tượng vua Henri IV. Ngày mai, vẫn giờ đó.
Bắt buộc phải thế. Tôi không biết làm thế nào.
ĐÊM THỨ HAI
Anh có biết tại sao tôi đến không?
Không.
Chúng ta cần rất thông minh.
Tôi chưa làm cái gì thông minh cả.
Tôi không biết anh.Hãy ngồi xuống và kể tôi nghe chuyện của anh.
Chuyện của tôi ư? Tôi làm gì có chuyện gì.
Tôi chẳng gặp ai. Chẳng nói với ai.
CÂU CHUYỆN CỦA JACQUES
Tôi sống ở số 6, phố Antoine-Dubois.
Một căn hộ nhỏ ở tầng ba.
Nếu cô biết tôi đã yêu thế nào?
Thế nào và yêu ai?
Chẳng yêu ai, một người lý tưởng, người đàn bà trong mơ của tôi.
Thế là ngốc.
Tôi biết. Và Chúa gửi một thiên thần chỉ đường cho tôi.
Để hòa giải tôi với chính mình.
Chúng tôi nắm tay nhau cùng đi dạo trong công viên.
Hy vọng và thất vọng.
Lâu đài thật lạ lùng.
Cô ấy ở đó nửa năm với ông chồng già.
Ông ta im lặng, tẻ nhạt và làm chúng tôi hơi sợ.
Nhưng tình yêu của chúng tôi trong sáng và vô tội.
Trong sáng và vô tội.
Trong sáng và vô tội.
Tôi thấy lại cô ấy ở Venice.
Có phải là cô ấy không, trong dinh thự sáng trưng và ngập tràn âm nhạc này?
Đúng rồi. Cô ấy đang nhảy.
Cô ấy đang nhảy.
Cô ấy nhìn thấy tôi. Chúng tôi ra ban công.
Cô ấy xé mặt nạ và run rảy thì thầm vào tai tôi :
"Jacques, em tự do rồi."
Chấm dứt những nỗi buồn về lâu đài tổ tiên,
về khu vườn cũ, về ông chồng già.
Chúng tôi nắm tay nhau cùng đi dạo trong công viên.
Hy vọng và thất vọng.
Lâu đài thật lạ lùng.
Cô ấy ở đó nửa năm với ông chồng già.
Ông ta im lặng, buồn tẻ và làm chúng tôi hơi sợ.
Nhưng tình yêu của chúng tôi trong sáng và vô tội.
Tôi thấy lại cô ấy ở Venice.
Jacques, cậu có nhận ra tôi không?
Có.
Trường Mỹ thuật.
Tất nhiên.
Hết thời vẽ thủ công rồi.
Bánh brioche của Chardin,
hoa mẫu đơn của Manet,
ghế và người quê mùa của Van Gogh, tất cả qua hết rồi.
Tôi vì một nền nghệ thuật hoàn thiện, cởi mở với thời của nó.
Nó không bùng nổ trong mối liên hệ với Thiên nhiên,
mà đơn giản chỉ là sự gặp gỡ giữa họa sĩ và một khái niệm.
Cậu có hiểu không?
Không, cảm ơn, thật đấy.
Cái quan trọng không phải là vật thể cần vẽ, không phải là họa sĩ,
mà là động tác lấy đi sự hiện hữu của vật thể
và làm nó ngưng trệ trong một không gian không hạn chế nó
mà thực tế lại chứa đựng nó. Cậu có hiểu không?
Không phải vật thể ở đó, Không phải họa sĩ ở đó,
mà cả họa sĩ và vật thể đều không ở đó.
Sự biến mất rõ rệt của họ làm nên bức tranh.
Một bức tranh được bố cục một cách duy cảm
là để tạo ra một tổng thể sáng sủa và đặc biệt thuần nhất.
Cậu có hiểu không?
Hãy nhìn các vết này.
Cậu tạo ra chúng à?
Ừ. Chúng càng nhỏ,
thì thế giới mà chúng gợi ý ta xác định càng lớn.
Người ta không nhìn thấy các vết đó.
Người ta nhìn thấy mọi thứ không có ở đó. Bắt buộc thế.
Là họa sĩ, chúng ta có nghĩa vụ
suy nghĩ lại một cách cơ bản về các vấn đề của nghệ thuật
bằng cách phải cập nhật, nếu cần, khuynh hướng vận hành của nó.
Tôi phải đi đây.
Hẹn sớm gặp lại cậu.
Chắc chắn chứ?
Chắc chắn.
Chúng tôi nắm tay nhau đi dạo trong công viên.
Hy vọng và thất vọng.
Lâu đài thật lạ lùng.
Cô ấy đã ở đó nửa năm với ông chồng già.
Ông ta im lặng, buồn tẻ và làm chúng tôi hơi sợ.
Nhưng tình yêu của chúng tôi trong sáng và vô tội.
Tôi thấy lại cô ấy ở Venice.
Có phải cô ấy không, trong dinh thự sáng trưng tràn ngập âm nhạc này?
Đúng cô ấy. Cô ấy đang nhảy.
- Cuộc sống của anh thế à? - Đúng thế.
Nhưng hôm qua anh đã tiếp cận tôi.
Hôm qua tôi vui.
Đó là Chủ nhật và tôi đã về nông thôn.
Hàng ngày anh không vui à?
Một số ngày thật kinh khủng,
khi tôi cảm thấy không thể tiếp tục sống.
Tôi thấy mọi người náo động và cuồng nhiệt,
trong khi giấc mơ của tôi trở nên tẻ nhạt và chán chường.
Rồi tôi nhận ra rằng tất cả những gì tôi rất trân quý chưa bao giờ tồn tại.
Không có gì để luyến tiếc.
Cái tôi mất chỉ là con số không hoàn hảo.
Thôi đừng làm tôi thấy thương cho anh. Hãy cho tôi một lời khuyên.
CÂU CHUYỆN CỦA MARTHE
Tôi sống với mẹ tôi ở chỗ anh đã biết.
Chúng tôi sống vừa đủ nhờ vào trợ cấp của bố tôi.
Hàng năm, chúng tôi cho thuê một phòng cạnh phòng tôi ở hành lang.
Anh ấy thế nào ạ? Có tốt không? Dễ chịu không ạ?
Cái gì đây ạ?
Cái gì đây ạ?
Những quyển sách người thuê nhà cho chúng ta mượn.
Có phải mẹ muốn con lấy chồng không? - Mẹ ư? Tại sao?
Vì mẹ toàn cho nam giới thuê nhà.
Hãy cẩn thận, Marthe. Dù là cưới hay không cưới,
đàn ông đều biết dùng thủ đoạn với các cô gái và khi họ chán...
Con biết, con biết, mẹ ạ. Họ rũ bỏ các cô gái.
Cô gái trẻ đấy à?
Để cho tôi đi xuống. Anh làm gì đấy?
Cô có muốn đi xem phim với tôi tối nay không?
Không cần phải trả lời. Chúng ta sẽ đi đến chỗ cô muốn.
Đồng ý không?
Cô không dễ chịu nhỉ.
Cô ta thật khó tính.
"Trói buộc của tình yêu".
Ai cho chúng ta vé đấy ạ?
- Đoán xem. - Anh ta?
- Anh ta cũng đi ạ? - Không.
Thế ta đừng đi. Con khó chịu.
Marthe, con yêu, anh ấy tốn kém để làm chúng ta vui lòng.
- Phim chiếu lần đầu chán. - Không phải lúc nào cũng vậy.
Chúng ta đã bị sập bẫy.
Đi về thôi.
Chúng ta không thể.
Một cái bẫy?
Một cú chơi khăm. Anh ấy muốn trừng phạt tôi.
Ai?
Người đã cho chúng tôi vé, người thuê nhà ý.
Trừng phạt cô vì sao?
Vì đã không đi xem phim với anh ấy hôm đầu tiên.
- Cô nghĩ thế à? - Sau này anh ấy thú nhận thế.
Mẹ đã nghĩ là chúng ta gặp cậu ấy nhiều hơn.
Nhưng mẹ ạ, con không bao giờ gặp anh ấy.
Anh ấy sắp đi mà mẹ chẳng nói với con.
- Mẹ tưởng con biết. - Con ư?
À, mẹ quên.
Hãy đưa em đi với anh.
Nhưng...
Anh phải đưa em đi với anh.
- Anh đi à? - Ừ.
- Đi xa không? - Đến Yale ở Mỹ. Anh nhận được học bổng.
Em chán ở đây. Hãy cho em đi với anh.
Không được.
Martha, con yêu.
Chúng ta sống bằng cách nào?
Em không biết.
Anh thề với em, khi anh quay lại...
Nếu việc cưới vợ là phù hợp với anh...
Và nếu em còn yêu anh...
Hẹn em một năm nữa, ở đây,
đúng ngày này, giờ này.
Bây giờ đã một năm.
Anh ấy đã trở lại được ba ngày. Nhưng anh ấy đã không đến như đã hứa.
Sao cô biết được?
Tôi biết. Đây là ngày thứ ba.
Giả sử tôi đi nói chuyện với anh ấy?
Được không?
Cũng không hẳn, nhưng hãy viết thư cho anh ấy.
Tôi không thể và không muốn bó buộc anh ấy.
Cô có quyền như vậy.
Anh ấy tự ràng buộc bằng một lời hứa
và để cô hoàn toàn tự do,
kể cả từ chối.
Tôi sẽ viết thư thế nào?
Tôi không biết, nói với anh ấy,
là một năm qua cô đã sống trong hy vọng,
rằng cô rất hạnh phúc,
nhưng bây giờ sự nghi ngờ là không chịu đựng nổi.
Nói với anh ấy :
"Tôi không trách anh nếu anh quên tôi..."
Tại sao lại dùng từ "tôi"?
"Em không trách anh vì anh quên em"
"nhưng em biết anh không thể"
"gây ra nỗi đau như thế"
"cho người đã yêu anh rất nhiều và vẫn đang yêu anh."
No comments yet. Be the first to leave one.