முதல் 200 வரிகள்.
25 tháng 12, 1945
Tomoko, mặt trời đã lặn xuống biển.
Anh không còn thấy Đài Loan đâu nữa.
Em vẫn còn đứng đó đợi anh chứ?
Chết tiệt...
Đài Bắc chết tiệt!
Whoa, không qua đây được.
Được, vừa mà.
Có qua được.
Không, chật quá.
Được mà!
Thử đi. Được mà!
Thử là thử thế nào?
Bị kẹt là không ra được đâu. Thử sao được?
Có lên xe không?
Được rồi...Xin lỗi.
Lùi lại 1 chút.
Đi đường đó.
Chú Mo!
Chú Mo! Chú Mo!
Có thư!
Thôi đi.
Tội nghiệp thằng bé bị thất nghiệp.
Không phải đâu, Chủ tịch. Đừng ép nữa. Không còn việc đâu.
Sao lại không còn việc?
Ví dụ như chú Mo gần 80 rồi mà vẫn chưa nghỉ hưu
Ông ấy mắt thì kém, tai thì điếc.
Để ông già như thế đưa thư mà không nguy hiểm ư?
Hey! Hey!
Không được đi bơi!
Chiều nay và ngày mai còn phải làm việc nữa.
Nếu các cô bị cháy nắng thì sao?
Chỉ đi lặn thôi mà. Có sao đâu?
Hey! Tôi cũng là người mẫu mà.
Sao dám làm thế với tôi?
Mấy người làm gì thế?
Chết tiệt.
Đã bảo họ có thể bị cháy nắng.
Họ không chịu nghe. Tôi làm gì được?
Lúc nào cũng nói ổn thôi,
rồi bắt tôi chịu trách nhiệm.
Mong tôi làm gì?
Hey!
Cô hút thuốc trong phòng tắm à?
Không sợ bị báo lên quản lí à?
Phun sơn lên. Sửa làm gì? Nhiều việc quá.
Rồi, đây.
Ông ơi, anh ta đến rồi!
Ngày đầu đi làm mà đến muộn.
Mày thì có. Đi học muộn à?
Bắt đầu từ trường kỹ thuật Heng Chun.
Đến trường trung học đi đường Heng Nan, đến trường tiểu học thì đi đường Cổng Bắc.
Đi Jong cheng để đến đường Shin Shin.
Cái này cần trả lại. Mai để nó trên bàn.
Có gì không rõ không?
Vậy thì đi nhanh.
Nếu không sẽ phải làm việc đến đêm đấy.
Để quên này!
Chết tiết! Nó chết rồi.
Thằng bé hư. Đi làm muộn cả tiếng!
Gì thế này? Bỏ tao ở đây.
Từ đâu đến?
Xe máy ở bưu điện bị hỏng, đang sửa.
Tưởng bị câm.
Sao không đội mũ bảo hiểm?
Bằng lái đâu.
Người kia thì sao?
Kia nữa.
Và đây nữa!
Vượt đèn đỏ kìa!
Bao nhiêu người không đội mũ. Sao lại bắt tôi?
Bởi vì mày xui xẻo.
Bằng lái!
Không có chứ gì?
Một vé phạt nữa vì tội không bằng lái.
Tên gì?
Tên gì?
Tên mẹ gì?
Vô liêm sỉ.
Mịe!
Mịe, mày ẩn tao.
Đánh mày chết.
Làm gì thế?
Làm gì thế?
Lao-Ma, dừng lại.
Để tôi dạy nó 1 bài học.
Vẫn nghĩ mình là SWAT à?
Lại đây.
Xin lỗi.
Ra điều khiển giao thông.
Mịe!
Gì thế?
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Anh ta đang không vui.
Anh ổn chứ?
Không chịu nghe à?
Thôi đi!
Sao thế?
Nó không nổ.
Khó sửa đấy.
Sao lại đắp thế này?
Lại có cả bạt nữa.
Có thư cho tôi không?
Không.
Sửa được không?
Các dụng cụ đều ở trong.
Sao không vào lấy?
Chủ giữ chìa rồi.
Không về phố à?
Khi nào chủ anh về?
Ông ấy ở trong.
Sao không ấn chuông?
A di đà Phật.
A di đà không Phật.
Họ gọi tôi là ếch. Tôi không có tiền.
Sao tôi lại là người kế thừa?
Tôi ở trong chính trường lâu hơn ông!
Người kế thừa của ông? Ghế thị trưởng là tôi biếu ông.
Xin lỗi, ngài Thị trưởng. Tài liệu này cần ngài phê chuẩn ngay.
Cứ để ở bàn. - Ok.
Ra ngoài đi.
Dấu, dấu, dấu...sao mà nhiều thứ cần dấu thế?
Ca sĩ Nhật... biểu diễn ở bãi biển.
Ngài Thị trưởng, nếu ngài kí cái này,
hội đồng của tôi sẽ không chịu đâu.
Tomoko,
Thứ lỗi cho anh vì đã nhút nhát.
Anh không đủ can đảm để thú nhận tình yêu của đôi ta.
Anh thậm chí đã quên
tình cảm dành cho cô gái có mái tóc bờm
và làm cho anh điên.
Tomoko,
Em thật bướng bỉnh, quá đáng; đáng yêu và thanh lịch.
Nhưng anh không thể cưỡng lại sự cuốn hút của em
trừ khi giờ đây em đã tốt nghiệp.
Nhật đã thua trong cuộc chiến.
Anh là dân của nước thua trận.
Lòng kiêu hãnh đã trở thành nỗi nhục.
Anh chỉ là 1 giáo viên nghèo.
Sao phải chịu hậu quả của cả 1 cuộc chiến?
Tội lỗi phải mang là định mệnh của thực tại.
Anh chỉ là 1 giáo viên nghèo.
Anh yêu em, nhưng anh phải chia tay em.
Chúa ơi, cha trên thiên đường,
chúng con tụng ca tên người.
A----
---men.
Các con chiên, hãy cúi đầu và cầu nguyện.
Malasun!
Cô khỏe không?
Tôi có hẹn với Director Huang. Cô báo giúp?
Chờ 1 chút.
Chào, cho gặp Director Huang.
Đây là thương hiệu mới.
Rượu gạo đặc sản của Đài Loan, đã được đóng gói để xuất khẩu.
Truyền thống hàng nghìn năm kết hợp với cách pha chế mới. Chúng tôi gọi nó là "Ma-La-Sun."
Thử một cốc nhé.
Không...chào, Director. Có người đang chờ ông tên là...
Malasun! Ma...La...Sun
Ông Ma-La-Sun đang chờ ông.
Ok...văn phòng ở tầng hầm một.
Tầng hầm một, okay.
Ông dùng thang máy ở kia.
Quản lí đâu?
uh... ông...
Chào ngài Chủ tịch, tôi giúp gì được? Sao các vị không ngồi chờ? Thưa ngài?
- Anh lên tầng mấy? -Tầng hầm.
Trẻ thế mà không leo bộ à? Không có chân à?
Tầng 5!
Ai nói không có tài năng ở Heng Chun?
- Da-Da, đã tan lễ chưa? - Vẫn chưa.
- Thế sao lại về? - Cha đuổi về.
Sao thế, ngài Chủ tịch?
Anh có thể làm chủ khách sạn, nhưng ta phải đóng phí biển!
Anh tưởng cứ có tiền là đầu tư BOT vào mọi thứ được à?
Nói gì thế? Thời thế đã thay đổi. Ta cần toàn cầu hóa!
- Ta cần là 1 phần của làng toàn cầu. - Làng toàn cầu gì?!
Anh đến xây khách sạn và tổ chức biểu diễn.
Xây dựng-Kinh doanh-Trao trả vùng đất, những ngọn núi, và giờ là cả biển!
Thế còn địa phương này? Ta phải làm việc như thư ký của ai đó.
- Có giống chúng ta đang sống ở Trái đất? - Hey.
Hey, đi đâu đấy? Phòng ở đây.
... Vậy thì mở cửa đi!
Biển thật đẹp, nhưng ta không tự nhận thấy.
Tại sao?
Vì nhà giàu thậm chí mua cả biển,
và chẳng để lại miếng nào.
Hàng năm Heng Chun chúng ta tổ chức lễ Giai điệu mùa Xuân.
Nhưng địa phương ta thì sao? Chúng ta thu được gì?
Oh tôi biết. Ta gáy như chim cu.
Quá lắm là được đi nhặt rác.
Oh thôi. Giai điệu mùa Xuân không liên quan đến ta.
Lần này ta mời 1 người Nhật rất nổi tiếng ...gọi là gì í nhỉ...
Ca sĩ chữa bệnh.
Giọng anh ta nghe như tiếng đại dương.
Tôi không quan tâm ngôi sao Nhật đó đến đây làm bác sĩ hay thủy thủ.
Tôi muốn lập 1 ban nhạc.
Không hiểu à?
Nhưng không có ban nhạc nào cả!
No comments yet. Be the first to leave one.