முதல் 200 வரிகள்.
Trong cuộc đời, ai cũng sẽ phải đứng trước lựa chọn
giữa ánh sáng và bóng tối.
Nhưng liệu có bao nhiêu người lựa chọn đúng?
Từ khi sinh ra,
tôi đã bị định mệnh nhấn chìm trong bóng tối.
Má ơi, chừng nào có cơm ăn vậy?
Con đói bụng quá à, má ơi.
Má, chừng nào có cơm ăn vậy má?
- Ơi, má nghe rồi. - Má ơi má.
Đụ má! Ồn ào quá! Dẹp!
- Thôi mà. - Làm tụt hứng hết à!
Anh. Tiếp đi.
Mất cả hứng à.
Anh.
Tiền nè!
Anh bỏ em luôn hả?
- Đi chơi chỗ khác. - Anh!
Ăn cơm đi Bi.
Má đóng đủ tiền học cho con rồi. Mai con lên lớp,
con nhớ tạo ấn tượng với thầy cô và bạn bè nha.
Con không muốn đi học.
Tụi nó nói con bị khùng.
Con không có bị khùng.
Bi.
Nghe má nói nè.
Con á,
con là một đứa trẻ rất đặc biệt.
Sinh ra trong đời thì ai cũng như nhau, chỉ hơn nhau ở lựa chọn.
Nếu con cố gắng học giỏi thì mẹ con mình sẽ thoát khỏi nghèo khó,
biết không?
Bà Lài đâu? Kêu bà Lài ra đây!
Có khách quen tới nè.
Má mày đâu? Kêu má mày ra đây. Có khách quen tới nè.
Buông tôi ra!
Buông ra!
Mày mà la lên là tao giết mày, giết luôn mẹ mày.
Mẹ. Tao nói mày câm miệng!
Má mày!
Mày chết mẹ đi mày!
Má mày!
Đụ mẹ mày! Mấy con chó!
Thằng chó! Tao chết sống với mày!
Đụ mẹ mày!
Đụ mẹ mẹ con tụi mày! Chó...
Con chó này!
Đụ con đĩ mẹ tụi mày!
Tao giết hết mẹ con tụi mày!
Mẹ.
Mẹ ơi.
Tôi cứ tưởng mình đã chạm được vào giấc mơ đầy ánh sáng.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã chìm trong biển lửa.
Không còn gia đình,
cũng không còn nơi để gọi là nhà,
tôi bắt chuyến xe cuối ngày,
đi thật xa khỏi cái nơi đầy mùi cỏ cháy đó.
SPICE NHẢY DISCO, NHÀ HÀNG, CA NHẠC
NHÀ HÀNG VIỆT NAM 30 ĐỒNG KHỞI
Mấy anh chị ơi. Anh chị ăn bánh mì đi.
Dạ.
- Nước sôi! Cô Năm ơi, cho con một tô... - Vừa thổi vừa ăn đi anh ơi!
Bánh mì đi!
Con quỷ cái! Mày biết địa bàn của tao không mày?
Mẹ mày!
Chạy hả mày! Con chó, đứng lại! Kệ mẹ tao. Đuổi theo nó!
Nhưng rồi số phận cũng không buông tha,
vẫn dìm tôi sâu trong tuyệt vọng.
Kéo nó dậy cho tao!
Nè con đĩ! Mày biết địa bàn của tao không mày?
Thứ rác rưởi như mày, chỉ có nước làm đĩ!
Đè nó xuống!
Bữa nay tao cho mày chết mẹ với tao!
Mày ngon lắm! Coi chừng tao đó!
Cho đến khi...
người đàn bà đó xuất hiện.
Người đàn bà từng đi qua cái chết.
Con gái tuổi này,
lang thang, ngủ bờ ngủ bụi,
chỉ làm mồi cho mấy thằng khốn nạn đó.
Cho tôi theo bà được không?
Bà kêu tôi làm gì tôi cũng làm.
- Tâm ơi! - Dạ!
- Tô ngoài ấy kìa. - Dạ.
Dạ, con chào dì Linh.
Giỏi.
- Sáu. - Con.
- Cho con tô hủ tiếu. - Ừ. Ngồi đi.
Tối qua lại vừa xảy ra một cuộc ẩu đả
tại khu vực trung tâm thành phố.
Đây là vụ thứ tư trên địa bàn thành phố trong tháng qua.
Theo lời kể của người dân địa phương,
khoảng 22 giờ tối qua,
một nhóm thanh niên đã dùng vũ khí,
trong đó có mã tấu, dao, cùng nhiều vũ khí khác
rượt đuổi nhau trên đoạn đường từ...
Trái gió trở trời là bệnh, ha?
Uống hoài.
Thấy không?
Kêu đi khám thì không chịu đi.
Riết cái thuốc nó lờn hết luôn.
Thêm một đứa không nhà nữa rồi.
Mà mày tính nuôi bao nhiêu đứa nữa Linh?
Thì con có khác gì tụi nó đâu Sáu?
Trời đất ơi, máu me không vậy?
Ui.
Tay chân này dơ quá à!
Con tên gì?
Ê, bộ nó câm hả?
Nó nói được không vậy?
Nè, mọi người gọi con là gì?
"Đĩ".
Cái gì?
"Đĩ"?
Bậy bạ!
Má con á, hay gọi con là gì?
"Bi".
Ừ. Vậy "Bi" là tên của con đó.
Trời.
Cái tên vậy,
hèn gì...
mày tối tăm quá à.
Kiếm cái tên gì đẹp đẹp
cho cuộc đời nó tươi sáng lên coi.
Bánh chưng, gai, bánh giò.
Đang ế hả mấy em? Cho chơi chùa phát.
Ế má mày chứ ế.
Hôn môi xa Hôn những nỗi nhớ ngút ngàn, hey!
Đóng cửa lại con.
Ủa, ai đó dì?
Người mới. Nó tên Bi.
Giờ nó ở đây với mình.
Để hủ tíu lên bàn cho tụi nó đi con.
Khát nước không?
Ủa dì,
nhìn tướng nó vậy,
sao theo nổi tụi con, dì?
Thì thử nó coi.
Vậy để coi nó chịu được bao lâu.
Hồng, lo chỗ ngủ cho nó. Cho nó thêm vài bộ đồ sạch.
Dạ.
Gái. Tôi là Hồng.
Còn kia là Thanh.
Bà từ đâu chui ra mà sao người dơ quá vậy?
Có thêm người nữa cũng vui ha. Xinh quá trời luôn á.
Hơi dơ.
Nè. Uống nước đi.
Ê.
Tao không cần biết mày từ đâu tới,
nhưng mà nếu muốn ở đây á,
thì phải chứng minh mình xứng đáng,
nghe chưa?
Ơi! Trời đất ơi. Quá đáng lắm luôn rồi đó.
Con nhỏ mới tới à.
Bởi vậy cái tính của bà, không ai chơi được với bà hết trơn.
Kì cục gì đâu.
Đi. Đi tắm.
Đi đâu đó?
Đứng yên tao cắt cho.
Để coi con nhỏ mặc thử cái này coi.
Đâu. Đi ra đây coi thử coi.
Dễ thương!
Ủa sao vậy?
Sao vậy, Bi?
Dễ thương nè!
Thôi, xấu lắm.
Quê mùa.
Đứng lên. Ở đây không có chỗ cho sự yếu đuối.
Muốn không bị ức hiếp là phải mạnh hơn lũ đàn ông. Làm lại!
Phải biết điểm yếu của đối phương ở đâu
rồi mới tấn công.
Biến mọi thứ trong tay thành vũ khí.
Đau không?
Dã man ghê á.
Tội nghiệp nó.
Con nói rồi. Con này yếu quá.
Con với con Hồng là đủ rồi dì.
Mình không cần những đứa yếu như vậy.
Tốt. Tốt lắm.
Hồi nãy, cảm ơn mày nha. Mà công nhận mày cũng điên đó.
Con này nó mà lì á, là không ai lì bằng nó luôn.
Lấy đi, ly này là coi như mày được nhập hội với tụi tao rồi đó.
- Dì Linh ơi, con mời dì qua ăn cơm. - Ừ.
Nè, ăn đi Bi.
Ở đây ai cũng có quá khứ giống con hết á. Thằng mập ở gầm cầu,
nó chỉ là một trong những thằng khốn nạn trên cuộc đời này.
Sao? Bị hiếp hả? Mấy thằng?
Có nhiều bằng tui không? Tui á là...
ba thằng một lượt.
Còn bà Thanh á,
là tại vì hồi đó, bả bị bán cho nhà chứa,
một đêm tiếp cả chục thằng á.
Mẹ.
Lũ đàn ông là vậy. Tụi nó coi đàn bà như đồ chơi.
Đem nỗi đau của chị em mình ra coi như trò đùa.
Và không có ai bảo vệ mình hết.
Nên mình phải thay đổi điều đó.
Phải để cho cái lũ khốn nạn đó hiểu được nỗi đau của chị em mình.
Con có muốn thay đổi điều đó không Bi?
Ừ.
Vậy con phải tập. Cho đến khi nào con đủ mạnh mẽ
để xóa bỏ sự bất công này.
No comments yet. Be the first to leave one.