முதல் 200 வரிகள்.
Được rồi. Để tôi thử lần nữa.
Chào. Vâng. Tên là Sheila Rubin.
Bạn nghe đến tôi rồi à? Chắc bạn đùa.
Tôi không biết là có người biết tôi là ai đấy.
Xấu hổ quá.
Tôi chỉ là giáo viên thể dục nhưng tôi yêu công việc của mình.
Chiếc váy hả? Tôi mua lâu lắm rồi.
Nó thực ra… Nó rất thoải mái. Là chiếc tôi...
Chờ chút.
Được rồi, không thể trốn trong này mãi.
Đến lúc ra ngoài rồi. Lượn một vòng.
Ngực nâng lên, khăn bỏ ra.
Thế đó. Cô làm được.
Vai ngả ra sau.
Được rồi. Thể hiện thôi.
Ngắm kỹ đi cưng.
Chắc mọi người đây không đáng ngại lắm.
Ở đây không ganh đua lắm.
Là San Diego, đâu phải Paris. Dù thế…
Đi nào.
Tất nhiên, anh ấy muốn đi. Không phải tiệc của anh ấy.
Anh ấy có thể cho cô hai phút. Cô cho anh ấy 20 năm qua rồi.
- Món khai vị nhé? - Không, cảm ơn.
Ngoan lắm. Cứ đói khát. Cứ tập trung. Ông ấy đây rồi.
Chào.
Xin giới thiệu con ngựa mới nhất trong chuồng Stahl/Grunner.
Đã thế lại còn sung sức.
Phát huy nhé. Cô cần ông ấy.
Rất vui được giới thiệu cô với một số cộng sự.
Đây là Ronald Becker
với khóa học bất động sản đình đám 50 Ngày Tới Tự Do Tài Chính…
…Rocco St. Vincent với Không Còn Đau Lưng
và Sandy Pitosky, một mối đe dọa kép,
với Làm Vườn Thật Dễ và Thực Phẩm Khô Cho Người Mới Bắt Đầu.
Chúa ơi, tôi tưởng phụ nữ mới nhàm chán.
Các anh, xin phép giới thiệu nhân vật danh dự đằng sau Khỏe Đẹp Với Sheila,
- Sheila Rubin. - Rất vui được gặp mọi người.
Cô có bộ váy trông nổi bật quá.
Đó là màu gì?
- Vàng chóe à? - Vàng.
Auggie, tôi muốn thu xếp để dành nhiều thời gian nói chuyện với ông về
- chiến dịch marketing cho dịp ra mắt. - Auggie!
- Tuyệt. Vâng, ta sẽ thu xếp thời gian. - Auggie!
Này, chào Robbie. Chào.
Chúc vui vẻ.
Auggie đang thu hút người.
Khi cô đã cắn câu rồi thì sẽ chuyển sang con mồi to khác.
Thực phẩm khô?
Vâng. Tôi bán được 20.000 đơn vị vào quý ba năm ngoái nên là…
Đồ khô làm đời như mơ.
- Đi thôi. - Hai câu hỏi nữa.
Thứ Ba tới cô làm gì? Cô thích món bò tái kiểu Pháp không?
Không. Cảm ơn anh.
Tập trung. Hướng đến mục tiêu.
Vẫn chưa đạt được.
Em biết một buổi tối như vậy thì anh không thích thú cho lắm nhưng…
Ờ, ừ, đó là nói giảm đi rồi vì nó chán không để đâu cho hết.
Anh tưởng sẽ gặp mấy người tẻ nhạt, dốt nát thời mình
nhưng hóa ra còn lâu mới được thế.
Chà, thì em đâu có vui gì qua bao năm,
- đến những sự kiện học thuật của anh. - Ừ.
Nhưng em vẫn làm vì anh.
Ừ. Và anh trân trọng điều đó.
Nhỉ? Đúng không?
Anh ấy đâu cần câu trả lời.
Lúc trong đó, anh nói với một người, cố gợi chuyện
và cô ta bảo anh: "Tôi từng là đảng viên Dân chủ".
Anh nói: "Ồ thế à? Đã xảy ra chuyện gì?"
Và cô ta chỉ nhún vai. Chỉ nhún vai và cười to.
Cứ như trò đùa rằng cô ta cứ thế bỏ
và quyết định trôi theo dòng chảy.
Như thể thật vui khi ta có một diễn viên, một kẻ mạo danh làm tổng thống.
Chưa đâu.
Em biết không, mọi người nghĩ Idi Amin là trò đùa
đến khi ông ta bắt đầu bắn người trên phố.
Rồi đoán xem? Ngạc nhiên quá. Chẳng hài hước lắm.
Chỉ một lát nữa thôi.
Anh nghĩ họ không biết tình hình đang xảy ra ở Uganda.
Họ không biết đang có chuyện gì ở sân nhà mình.
- Xóa bỏ điều tiết bởi ngành xăng dầu… - Sắp hết rồi.
- Chỉ một lát nữa thôi. - …khoan, hạn hán, phá hủy.
Chính là thứ mà bộ óc bé tí của họ
không ngấm được chút nào.
Khi cô thật vững vàng…
Đếch thể tin được.
- Chúa ơi. Chúa ơi! - Chết tiệt.
- Nhìn đường đi. - Thật hả? Anh làm gì thế?
- Ta đi phải sống trâu. Anh xin lỗi. - Đâu có.
- Bình tĩnh. - Có mà, được chứ?
Anh đang rất căng thẳng.
Bữa tiệc đó không dễ chịu.
Anh chưa vượt qua việc thua bầu cử.
Xuất hiện và phát hiện rằng cộng đồng đó đã quay lưng…
không phải với anh vì không phải là về anh
mà là quay lưng với giá trị mà anh bảo vệ.
Thật đau lòng. Là vậy đó.
Rất đau lòng.
Em ghét anh!
Em ghét anh!
- Gì cơ? - Giờ em ghét anh, ghét lắm,
đến tận xương tủy. Em…
Em chỉ… Em ghét cay ghét đắng anh.
Được rồi. Không biết có phải em đang cố tỏ ra hài hước…
- Không đâu. - Được rồi.
Em chán cái kiểu của anh lắm rồi.
Em đang bực. Anh hiểu.
Không, anh không hiểu. Anh chả hiểu gì cả.
Ừ. Anh không hiểu.
Xin chào? Em ra không?
Không.
Sheila, người trông trẻ ở trên kia, được chứ?
Anh không biết nói gì với cô ấy và anh đã uống vài ly.
Ta đều đã nói vài điều. Hãy đi ngủ nhé.
Sáng mai, ta sẽ nói chuyện này nhé? Đi nào.
Sheila, đi nào.
Đúng rồi.
Không. Sheila.
Sheila, ra khỏi xe đi.
- Tài xế, lái đi. Cảm ơn. - Không.
Này. Này!
Được rồi. Giờ cô đi đâu nào?
Tuyệt lắm.
Hình Thể
Một cuộc gọi đơn giản có thể là bước đầu
trên hành trình lột xác của bạn.
Hệ thống Meel-a-Wheel rất dễ, tôi còn làm được.
Chỉ đạp xe là mảnh dẻ ngay.
Và để đơn giản hóa hơn nữa,
bạn có thể đặt sách dạy nấu ăn mới của tôi, Săn Chắc Cùng Vincent Green.
Tất cả các công thức đều được thiết kế giàu dinh dưỡng, ngon
và tuyệt nhất là rất dễ.
Hệt như tôi vậy.
Nếu bạn gọi ngay, chúng tôi sẽ tặng miễn phí
một tháng dùng Vinnie's Greens.
Đúng đấy. Loại đa vitamin mới hoàn toàn tự nhiên của tôi.
Những viên kỳ diệu này cho bạn nguồn dinh dưỡng bổ sung cần thiết
để săn chắc và khỏe mạnh.
Cùng tôi làm chủ cơ thể và cuộc đời bạn chứ?
Bạn chỉ cần gọi một cú hôm nay.
Chào, cô dậy chưa? Xin lỗi.
Tôi không biết dậy chưa. Dậy chưa vậy?
Có. Giờ thì dậy rồi.
Tôi pha cà phê cho cô này.
Thực ra, nó tự làm đấy. Đặt hẹn giờ.
Ernie và đồ công nghệ.
Chà, dù sao, tôi nghĩ ta có thể nói chuyện.
Nếu cô sẵn sàng, nếu không thì chẳng sao.
Chỉ là… Cô ổn chứ?
Vì lúc đến đây tối qua, có vẻ cô không ổn.
Tôi không muốn tọc mạch. Nên…
Không. Tôi cảm ơn vì ly cà phê.
Và cảm ơn vì cho tôi ở đây trong nhà khách của cô.
Tôi chỉ cần chút thời gian cho bản thân.
Ừ, tất nhiên rồi. Không phiền gì. Thực ra, tôi rất sẵn lòng.
Nên, cứ ở bao lâu tùy thích.
Không phải việc của tôi. Nên…
Nhưng nếu cô cần nói chuyện, có tôi đây,
và tôi hứa sẽ không nói gì mà chỉ nghe.
Tôi chỉ cần chút…
- Không gian. - Thời gian.
- Cô biết đấy, để nghĩ về đời mình. - Cuộc hôn nhân, với Danny.
Ừ, Sheil, chúng ta đã đợi việc này từ cuộc bầu cử.
Thật trăn trở khi nhìn cô
và biết cô bất hạnh, cảm thấy bế tắc và…
Không, suỵt.
Chỉ là giờ đúng là thời điểm hoàn hảo để bỏ anh ta, cô biết chứ?
Tôi biết: "Greta, không bao giờ có thời điểm hoàn hảo,"
vì còn Maya và đủ thứ nhưng…
Thôi nào, sự nghiệp của cô đang lên và…
Tôi chưa sẵn sàng bỏ anh ấy.
Sẽ sớm thôi. Nhưng giờ thì chưa.
Vâng, tất nhiên rồi. Tôi xin lỗi.
Phải. Nhưng nếu cô cần luật sư, thì Ernie quen cả nửa tá.
Một trong số đó là nữ. Và cô ấy siêu lắm.
Nên khi nào cô sẵn sàng thì có tôi đây. Đồng thuyền trưởng của Tàu Ly Dị.
Điều tôi cần là đi nhờ về nhà.
Và có lẽ là chút đường ăn kiêng?
Ôi Chúa ơi, ừ. Không vấn đề gì.
Và biết không?
Cô mặc áo phông thời sinh viên của tôi xinh lắm.
- Giữ luôn đi. Tặng cô đấy. - Cảm ơn. Nó dễ chịu lắm.
Nó là của cô đấy. Tôi mến cô.
- Không, ý tôi… tôi không phải… - Tôi biết.
Ừ, tôi tin ở cô. Thực sự đấy.
Và… tôi sẽ lấy đường ăn kiêng cho cô.
- Cảm ơn nhé. - Cứ thoải mái. Được rồi.
Đó không phải kế hoạch nhưng chuyện đã rồi.
Cô đã mở cửa. Giờ ta bước qua nó.
Ta cho anh ta biết mình muốn gì, cần gì.
Ta không chùn bước, một lần. Ta nói ra.
Chết tiệt.
- Ôi. Chết tiệt. - Chào anh.
Chào mẹ. Hai bố con đang ăn sáng.
Con yêu, con dậy sớm thế.
Bố làm bánh kếp.
Ừ, và mẹ đã đi họp về.
Chà.
Bánh ngon lắm. Mẹ ăn đi.
Lát nữa mẹ sẽ ăn, con yêu.
Mẹ cần nói vài câu với bố.
No comments yet. Be the first to leave one.