முதல் 193 வரிகள்.
Đặc biệt ngày hôm nay..
chân gà với sốt kem ngô.
Kem ngô? Không phải chỉ là ngô thôi sao?
Ừ.
Còn tốt hơn hôm qua, bánh mì thịt vụn.
Mình nghĩ đó là thức ăn cho chó.
Điều đó giải thích cho việc tại sao áo mình sáng hơn.
Nói về áo sáng bóng...
- Chad. - Sonny.
Mây, mưa.
- Bọn tôi có tên mà. - Phải đó.
Ừ, nhưng nhớ chúng sẽ lấy đi cố gắng và sự thú vị..
cảm phiền nhé.
Cậu không thể đối xử với chúng tôi như thế.
Phải, người ta cũng nói tôi không thể đẹp trai thế này.
Và rồi, tôi nè.
Bữa trưa có gì thế Brenda?
Bít tết miếng ngon và mềm.
Giống như tập phim "Mackenzie falls" tối qua.
Các cậu thấy không? Chad Dylan Cooper ăn bít tết.
Ừ, và nó được phục vụ tận tình.
Xin lỗi bác Brenda. Cháu có thể có món Chad đã lấy không?
Cháu cũng thế. Và cháu thích của cháu có thêm hạt tiêu xay.
Và cháu thực sự không quan tâm mình được cho cái gì.
Nếu là thịt bò, cháu sẽ nhai...
Tôi không biết cô cậu đang nói gì.
Bít tết..
Bác vừa phục vụ họ bít tết.
Ở đây chúng tôi không có bít tết.
Bác Brenda, như thường lệ nhé.
Giờ nhìn nó có giống bít tết không?
Thật là bốc mùi.
Họ được ván lướt sóng và sân, chúng ta được khăn và cà vạt.
Mình ghét họ hơn bất cứ khi nào.
Tớ hiểu. Nhìn họ hành động như thể mình là vua.
Tớ nghĩ cậu nói hơi quá rồi đó.
Hỡi mọi người ở "Mackenzie falls."
Và mình, Chad Dylan Cooper.
Huzza!
Và mình, mình có thể đặt pizza.
Pizza!
Các cậu, hãy thôi bị ám ảnh bởi "Mackenzie falls."
Hãy tập trung vào chương trình của mình.
Được rồi, tớ đã viết một vở rất hài hước
về những anh hùng khập khiễng.
Lật tờ kịch bản đi.
Bùm!
Thật ư?
Cậu muốn mình diễn vai một người tên là "Đầu giường"?
Cậu chiến đấu với quỷ dữ
với mái tóc rồi bù và hơi thở vào buổi sáng.
Em diễn vai "tĩnh điện"
Em làm người ta bị điện giật bằng cách kỳ chân lên thảm.
Thôi nào, mọi người đều là siêu nhân mà.
Chúng mình như những anh hùng tuyệt vời,
người mặc quần bó,
chứ không phải mặc tã.
Như "em bé robot".
Hay "giương thẳng cây giáo".
Ừ, cậu ấy ít nói, nhưng chết chóc.
Chán quá đi, mình đi đây.
Ai đi với mình nào?
Khoan đã Nico
em bé robot có cái tã rất hữu ích.
chứa cục phân.
Sao chứ?
Một cô gái không thể nói phân cục trong quán ăn đông người sao?
Nhìn kìa. Có vấn đề ở thành phố vui vẻ rồi.
- Tốt cho chúng ta. - Vậy sao?
Ừ, từ khi Sonny tham gia cùng dàn diễn viên đó
họ ngày càng nổi tiếng hơn trước đây.
Chúng ta cần chia rẽ cô ấy và tụi đó, hiểu không?
Ý tớ là nếu ta không hành động sớm, tớ dám nói là
họ có thể sẽ nổi tiếng hơn chúng ta.
Tớ phải nói điều đó.
Tớ cá cả bản thân mình đó.
Nên, cục phân, thật hả?
Ừ, thật đó.
Tôi nghĩ nó hài hước đấy. Gần như là bị nghẹn bánh chuối vậy.
Tôi vui vì có ai đó cười.
Khoan, chúng ta có bán chuối hả?
Người ta có, cậu thì không.
Cậu biết không Sonny, dường như
bạn bè cậu không ủng hộ cậu cho lắm.
Cứ như là họ coi thường cậu vậy.
Không. Họ chỉ cười nhạo một chút và làm trò về mấy ý tưởng của tôi
cách của họ chỉ là... cười nhạo một chút và làm trò về mấy ý tưởng của tôi
Ừ, các cậu làm mấy điều khác lạ ở "Thật tình cờ"
Ý tôi là, khi có ai đó ở chỗ chúng tôi khóc,
chúng tôi cũng khóc hết.
Và giả như có ai đó trong các cậu cười,
các cậu đều cười cả.
Tôi đoán họ có thể sẽ ủng hộ hơn chút.
Nghe như có ai đó cần một bờ vai để cười.
Cậu đang mời gọi tôi dùng vai của cậu?
Tôi mời gọi cậu dùng tất cả vai của bọn tôi.
Đều là vai đẹp cả.
Tôi biết có một sự cạnh tranh ngớ ngẩn giữa hai chương trình của chúng ta
nhưng nó không nhất thiết phải như thế, đúng không?
- Tôi đoán thế. - Vậy cậu đang làm gì đó?
Sao không nghỉ ngơi chút ở "Thật tình cờ"
để nghỉ ngơi tại chỗ chúng tôi.
"Mackenzie falls."
Một thị trấn nhỏ cổ kính ẩn ở góc của cuộc sống ...
và những giấc mơ...
- Vậy là, phòng quay số 2? - Ừ, số hai.
Tuyệt.
Wow. Các cậu có những thứ này mỗi ngày sao?
Gì cơ, sinh tố viết quất á?
Ồ không. Không, việt quất chỉ chín một hai tuần trong một năm.
Vì việt quất!
Hú ya!
Chương trình số 1 có những thành viên hoạt bát số 1.
Mọi người, các cậu nhớ Sonny chứ?
Hú ya!
Cậu có biết cảm giác tuyệt vời nào sau khi bị bạn bè coi thường không?
Những ngón tay ma thuật của Yoku.
Tôi không thể nói không với Yoku.
Giờ mình đã biết cảm giác khi cái điện thoại nó rung là như nào rồi.
Tớ đang nói với các cậu tớ có thể có bít tết.
Muốn biết tại sao không? Vì tớ có món quà của sắc đẹp.
Và sắc đẹp cho cậu hai thứ, những cuộc hẹn và bít tết.
Và tớ sẽ hẹn hò với bít tết.
Nếu cậu xứng đáng có được bít tết,
tại sao Brenda không bao giờ cho cậu dù là thăn bò?
Làm sao cậu biết bác ấy không làm thế?
- Bởi vì làm gì có. - Ừ hứ.
Có nghĩa là cậu cũng không đẹp hơn bọn tớ là mấy đâu.
Các cậu hãy ăn những từ ngữ đó đi.
Tớ không biết cậu thì sao, chứ tớ thà ăn mấy từ đó
hơn là mấy cái khớp chân gà đó.
Brenda!
Cháu hiểu chuyện gì đang diễn ra rồi.
Bác nghĩ là cháu đi với họ.
Không phải đâu ạ.
Chàu là Tawni Hart và cháu sẽ...
Được rồi Tawni, hít sâu.
Brenda!
Hãy thử thêm lần nữa.
Liệu cháu có thể có bít tết...
Nghe này bà cô, có lẽ cái mạng tóc đó hơi chật rồi đó.
Bác có biết cháu là ai không?
Dĩ nhiên ta biết.
Vậy tại sao không có bít tết trên đĩa của cháu.
Tôi không biết.
Tại sao tôi phải cạo râu hai lần một ngày nhỉ?
Tại sao Clay Aiken không gọi lại cho tôi?
Đều là những câu hỏi hay cả.
Kế hoạch B.
Hãy tới chỗ "Mackenzie falls"
để xem làm sao mà họ có bít tết
bởi vì rõ ràng là bác ấy không hiểu món quà của sắc đẹp.
Cháu không thể quyết định mình thích màu hoa cúc
hay hoa hồng trên ngón cái.
Liệu có thể có màu hoa cúc nhưng mùi giống hoa hồng không?
Này, nuông chiều bản thân quá nhỉ?
Ồ zìa. Ngửi ngón chân cái của tôi đi.
Tôi ổn, cảm ơn.
Dường như chúng ta có vài vị khách không mời mà tới.
Xin lỗi nhé.
Tôi muốn nói vài câu với cậu.
Có phải là câu Tạm biệt?
Nếu mà nói với cậu, sẽ là dưỡng ẩm đi
không là tróc da đó.
Nhìn xem. Họ có đài phun sô cô la.
Và mình cần một cái bồn tắm sô cô la.
Nhìn tấm thảm này xem.
Từ thời Minh.
Dệt bằng tay.
Nó làm mình muốn trở thành thiên thần thảm đỏ.
Chào Zora.
- Sonny? - Sonny?!
Sonny?
Sonny? Mình đang làm gì ở đây nhỉ?
Các cậu, mình không hiểu sao mọi người lại nổi đóa với mình.
- Cậu phản bội bọn tớ. - Cậu liên minh với kẻ thù.
Tớ đã nhận được một tin nhắn.
Cậu chán ghét bọn tớ.
Cậu là kẻ liên minh bẩn thỉu.
Được thôi, tớ đã liên minh.
Trực tiếp vi phạm điều lệ của "Thật tình cờ".
Trong đó nêu rằng chúng ta cần nương tựa vào nhau. Chúng ta là một gia đình.
Các cậu biết không? Họ đối xử tốt với tớ trong khi gia đình tớ lại không như vậy.
Gia đình của tớ coi thường tớ và ý tưởng của tớ
và để tớ ngồi một mình ở bàn ăn trưa.
Chad mời tớ dùng vai của cậu ta và tớ đã nhận lấy.
Các cậu biết đó, ở "falls"
họ tin tưởng và ủng hộ lẫn nhau.
Các cậu nghe thấy không?
Cậu ấy gọi là "falls." "Falls".
Nếu cậu thích "Falls" nhiều như thế,
sao không quay lại đó đi.
Phải đó, tới đó và dán đầu cậu vào
No comments yet. Be the first to leave one.