முதல் 200 வரிகள்.
Tóm tắt một chút về chương trình của chúng tôi.
Chương trình gồm một chuỗi các phim ngắn của chúng tôi.
Về cuộc đời của chúng tôi.
Rồi có những đoạn phim ngắn hơn,
được lồng ghép xuyên suốt phim.
những yếu tố này kết hợp với nhau.
Và đó là chương trình TV của chúng tôi.
Đây đã là tập 6,
Trong tập phim này, cơ bản sẽ có 2 điều sẽ xảy ra.
Trong phim về Dean, chúng tôi đã đi trượt tuyết.
Và trong phim về Joe chúng tôi đi xem một trận bóng.
Chúng ta sẽ bắt đầu bằng phim này.
Chào mừng đến New York.
Dean.
Dean.
Dean.
Đây là Dean khi bị ngộ độc cây trường xuân.
Dean là người em trẻ nhất của nhà Neistat.
Và tôi thật sự không biết nhiều về cậu ấy.
Cậu ấy trẻ hơn tôi 8 tuổi.
Dean là ngôi sao của gia đình tôi,
và đây là lý do tại sao.
Dean là nhà vô địch quần vợt ở trường trung học.
Cậu ấy cũng đã tốt nghiệp đại học.
Casey và tôi đều bỏ ngang đại học.
Dean đã chụp bức hình này về lực lượng không quân Một.
Kia chính là tổng thống đang đi xuống cầu thang.
Không dễ để được chụp hình ở không quân Một.
Nhưng Dean khá giỏi ở đấy.
Đây là Dean hộ tống tổng thống vào xe Limo.
Nhưng Dean không biết lái xe Limo.
Dean lái những thứ khủng hơn.
Đây là phi cơ của Dean.
Chiếc C-17 Globemaster 3.
Có thể chở tải đến 170.000 pound.
Cậu ấy có thể vận chuyển xe tăng Abrams bằng thứ này.
Cậu ấy là phi công,
Có nghĩa là cậu ấy nắm quyền hết mọi thứ,
của chiếc máy bay 258 triệu đô này.
Và cậu ấy chỉ mới 24 tuổi.
Dean lái nó từ căn cứ Charleston ở bắc Carolina.
Băng quang đại dương đến Afghanistan.
Không dừng đáp ở đâu.
Và đúng vậy, cậu ấy đang ở cùng nó.
Dean đang trong nhiệm vụ 10 ngày.
Chúng tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi này từ hồi còn bé.
Tôi đã muốn đến đây
kể từ khi mới bắt đầu biết trượt tuyết hồi 1982
với chiếc ván 100 đô la.
Xem thứ này kìa.
Cám ơn nhé.
A, Dean đây rồi.
Xem chúng ta có gì này.
Đây chính là em trai của chúng tôi.
Thời tiết hôm nay thế nào Dean?
- Em đã đo nhiệt kế rồi. - Đưa lên máy quay đi.
- Nói ngắn gọn thôi. - Được rồi, lạnh vãi cả ra.
Chúng tôi gặp những anh chàng này vào ngày thứ hai đi xe lên núi.
Hóa ra họ chỉ sống cách Casey có một khu nhà.
Tất nhiên là chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau ở New York.
Giống như chúng tôi, họ học trượt tuyết và hay trượt ở Vermount.
Nhưng đến Wyoming này, thì lại là một câu chuyện khác.
Đến ngày thứ 3, một trong chúng tôi nghĩ ra một điều khá ngu ngốc.
Chuyện là... chúng tôi đang ở một trạm dừng dân,
được gọi là buồng Corbett.
Cuyo, không biết có phải gọi vậy không.
Có một đoạn trượt khá là sởn gai ốc,
Cách mặt đất khoảng 10 đến 15 feet,
với khá nhiều đá dằm.
Và tôi nghĩ những anh bạn này sẽ thực hiện pha nhảy đó.
Corbett thực sự rất nguy hiểm.
Tôi nghĩ là sẽ bắt đầu từ đây, và trượt...
Hãy nhìn nó đi.
Này, suy nghĩ kỹ đi nhé.
Em nghĩ đây không phải một ý hay.
Nhưng mà...
Được rồi, quyết tâm nào.
Vượt Corbett nào!
Trong thâm tâm, tôi chẳng muốn họ làm điều này chút nào.
Tôi tìm được video này trên YouTube
để các bạn biết họ đang đối mặt với điều gì.
Đây không phải là chúng tôi.
Số điện thoại của anh là gì nhỉ?
Đây là đoạn nhật ký quay lại số điện thoại
vào máy quay của tôi để phòng hờ.
Và sau đó tôi đã bước lên tới mép vách đá.
Và vì điều gì đó, chẳng ai dám nhảy cả.
Sao vậy Casey?
Nó đóng cửa rồi.
Bạn có thể nhìn thấy cái cổng kia có nghĩa là nó đóng cửa rồi.
Đọc nó xem nào.
Tưởng nhớ hai người trượt tuyết đã bỏ mạng ở nơi này.
Ranger Tom Raymer và ông D Paul Driscoll.
Hai chiếc ván đã vùi trong tuyết lạnh giá.
Người đàn ông cần biết điều gì khác nữa chứ?
Chắc là chết do dập phổi.
Khi Dean được 10 tuổi Casey và tôi đã ra ngoài ở.
Và chị gái Jordan thì học ở đại học UMass trong một thời gian.
Nên Dean dành tuổi thơ của cậu ấy ở nhà một mình.
Vì lúc đấy cũng là lúc bố mẹ tôi ly dị.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi có trải nghiệm điều gì cùng nhau.
Đến ngày cuối chúng tôi gặp phải một cơn bão.
Bên dịch vụ trượt tuyết đã phải đóng cửa toàn bộ dãy núi.
Trên đường quay về trạm.
Dean thật ra đã cứu mạng một anh bạn.
Hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy.
Một anh bạn nặng khoảng 65kg
đã bị rớt xuống một cái giếng cây.
Đầu chúi xuống trước.
Và bị vùi vào tuyết.
Chúng tôi ngay lập tức giúp anh ta.
Chúng tôi trượt về lại trạm cách nửa dặm từ rặng núi.
Chơi với một đám nhóc trong vài giờ.
Dean và Casey ra ngoài chơi khi gió thổi 80km/h.
Casey và tôi đã về New York vào lúc này.
Và lại một lần nữa chúng tôi lại nhớ đến Dean.
Cơn bão theo chân Casey đến tận Chicago rồi mới tan.
Chúng tôi gặp một người lính
lần đầu tiên trong đời được ra nước ngoài.
Tôi nghĩ đây đúng là một người lính đích thực với chiếc ba lô kia.
Dean bảo chúng tôi đã có thể bay được rồi.
Nó cũng đã lái chiếc máy bay khổng lồ của nó đi rồi.
Vài tuần sau chuyến đi Jackson Hole,
Casey và tôi lái xe từ Arizona đến LA.
Chúng tôi sẽ đi xem đủ thứ máy bay, vũ khí.
Chúng tôi đang ở bảo tàng tướng Patton.
Chúng tôi vừa nhận được tin
Dean sẽ được điều đến Trung Đông vào mùa hè này.
Cậu ấy sẽ rời khỏi căn cứ Charleston.
Và tôi không thấy vui về điều đó.
Đoạn phim tìm lại được.
Chuyện là tôi đang mò lại đống băng cũ.
Tìm lại đoạn băng hồi bé của con tôi để cho bộ phim của Joe.
Và tôi tìm được cuốn băng tên máy bay Owen.
- Không. - Có phải nó là một chiếc xe không?
Là tàu hỏa sao?
Không ạ.
Đó là một cái "mái bai".
Vẫy tay với bố nào.
Đây là cảnh quay khi tôi cho Owen đi máy bay lần đầu tiên.
Đó là sinh nhật lần thứ 2 của nó.
Quả là một thằn bé tuyệt vời!
Nhưng cũng trong đoạn băng đó
có những cảnh quay mà tôi không nhớ mình từng có.
Đó là vào buổi sáng ngày 4/11/2001.
Đó là khi tôi ngủ dậy ở căn hộ của mình,
thì có một chiếc máy bay đâm vào trung tâm thương mại cách đấy 1 dãy nhà.
Khi tôi nhìn ra cửa sổ, tôi thấy giấy tờ đang rơi và mọi người đang chạy.
Tôi lên xe, đạp ngang qua đấy
và thấy những tấm vải trắng che xác nạn nhân.
Tôi đạp qua 20 dãy nhà đến chỗ của Van.
Và chúng tôi đã đến bệnh viện giúp họ đưa nạn nhân xuống khỏi xe.
Đó là lần đáng sợ nhất trong đời của tôi.
Có một thời điểm trong cuộc đời của người đàn ông.
Bạn phải chọn giữa việc theo đuổi ước mơ.
Hay theo học để lấy bằng cấp.
Cả hai đều là những con đường đáng đi.
Theo học để lấy bằng cấp,
mang lại cho bạn công việc tiền bạc, nhà cửa.
Và sự kính trọng từ mọi người.
Theo đuổi ước mơ thì đầy rủi ro,
nó thường được người thân của bạn khuyên bạn cân nhắc rất nhiều.
Nhưng một khi cuộc sống của bạn tập trung vào ước mơ.
thì những gì bạn có thể đạt được là vô kể.
Gặp gỡ Joe.
Joe là người bạn thân nhất của tôi từ thuở bé.
Đây là Joe và tôi hồi 13 tuổi.
Mấy chiếc áo đó thì thật là...
Đây là Joe khi trượt patin.
Và đó là tôi.
Tôi nghĩ lúc này chúng tôi tầm 18 tuổi.
Joe và tôi đã có một kế hoạch sau trung học.
Được truyền cảm hứng từ Jim Carrey trong Ba chàng ngốc.
Joe và tôi định mua một chiếc xe thùng và lái đến Colorado.
Nhưng khi đến 16 tuổi,
kế hoạch của chúng tôi đã tan thành mây khói.
Tôi bỏ học, bỏ nhà ra đi và có một đứa con.
tôi kết thúc trong một cái xe kéo và sống từ nơi này qua nơi khác.
Joe chỉ còn lại một mình,
tận hưởng những năm học cuối cùng ở trung học.
Tiệc tùng, vui chơi cùng bạn bè.
Làm những việc mà thanh thiếu niên làm.
Có đầy rắc rối khi trường trung học Hellcats
Và trường Hotshot tụ tập lại cùng nhau.
Bất cứ điều gì cũng sẽ trở thành buổi tiệc.
Những năm tháng tuổi teen của tôi,
là dành để nuôi lớn con trai mình.
Đây là lúc tôi phát hiện ra Owen đang ăn Ovaltine từ hộp.
Bằng một chiếc thìa gỗ.
Tôi chỉ mới 17 tuổi, nhưng tôi yêu thích việc làm bố.
Tôi gói gọn cuộc đời của mình lại,
sống trong xe kéo làm việc ở nhà hàng.
đó chính là bản thân tôi ngày xưa.
Rồi mẹ của Owen đã bỏ rơi tôi,
và mọi trật tự của đời tôi đều bị đảo lộn.
Tôi đến New York thăm Van.
Người mà dùng mọi khoản tiền kiếm được
vào máy tính và máy ảnh.
Và rồi chúng tôi tự làm phim về chính mình quanh thành phố.
Chính khoảnh khắc này, tôi đã quyết định từ bỏ con được học tập.
No comments yet. Be the first to leave one.