200 บรรทัดแรก
Nhẹ nhàng thôi
Chúng ta nên vào trong thôi Tom. Cơn bão đang đến gẫn.
Hắn ta trông thật quái dị, phải không?
Tôi ngồi ở ngay sau ông đây, Tom.
Mi thứ.
Đúng nó rồi.
- Alo? Cô Whitman? Tôi là bác sĩ Jansson.
Tôi có tin xấu
Sao thế, công chúa? Sao nàng không nhảy múa?
Cô phải đưa cha cô tới viện lần nữa
Như chúng tôi đã dự đoán chứng động kinh của ông ý ngày càng thường xuyên hơn
Lần này có vẻ nghiêm trọng
Tôi hiểu.
Ông Whitman?
Tom?
Tôi biết cô phải đi một quãng đường khá xa nhưng chúng ta phải gặp mặt trực tiếp
Tôi sẽ tới đó sớm nhất có thể. Tạm biệt.
hear me, Mr. Whitman?
Matthew hiểu rằng hy vọng đã hết. Chẳng còn gì quan trọng nữa rồi.
Mr.White đang tan chảy, ngay cả khi Matthew đang nhìn
Người tuyết không còn nói nữa
và khuôn mặt vui tươi khi xưa chỉ còn là đống tuyết tan.
Matthew đăm đắm nhìn lên bầu trời, ngắm nhìn bông tuyết mùa đông cuối cùng rơi xuống
Có người nói rằng bông tuyết ấy ẩn chứa sức mạnh phép thuật Nhưng Matthew đã mất niềm tin vào những câu chuyện kể
Khi bông tuyết chạm và cánh tay Mr.White
Bông tuyết dần tan, và những đường nước phá vỡ băng(?)
Matthew rạng rỡ ngắm nhìn Mr.White dần trở nên sống động
Câu chuyện về bông tuyết mùa đông cuối cùng đã thành sự thật.
Điều kỳ diệu của mùa đông (Taikatalvi :D) là mãi mãi.
Đến giờ đi ngủ rồi.
Cậu là người mới đúng không, Tom?
Cậu làm ông người tuyết phía sân sau.
Tớ là Ann.
Gì thế kia? Cô ấy thật đẹp.
- Cậu không biết nói à? - Tớ nói được!
Họ... là bố mẹ cậu à?
Kia là mẹ tớ. Bà bị ốm... Giờ mất rồi.
Ba mình là phi công.
- Ông ấy cũng mất rồi à? - Ông ấy chưa chết!
Ba mình là Theodore Whitman. Ông ấy là anh hùng.
Ông ấy cứu tất cả các hành khách trong một trận cuồng phong.
Nhưng ông phải hạ cánh khẩn cấp.
Và khi nào ông ấy được giải cứu, Ông ấy sẽ đến đón tớ.
- Không ai ở đây có ba mẹ cả. - TẮT ĐÈN
Ngủ ngon, Tom.
Ngủ ngon, công chúa.
Mày sẽ bị nấu chảy vì việc này!
Ai chà chà. Xem ai đây này
Thật tốt khi gặp lại bạn cũ.
Ta đang đứng tại sân sau, suy nghĩ về những việc của ta
thì chợt cảm thấy nhói một phát trên tay.
Sao cơ?
Ta nghĩ đó là một bông tuyết.
Tom, hãy cũng ta đi du lịch, để xem điều gì sẽ đến.
Ai mà biết được, có thể chúng ta sẽ gặp một người mà cậu biết đấy
và gặp những điều mà chỉ có trong những giấc mơ của cậu
Phải rồi, mình đang mơ...
Thảo nào mọi thứ thật lạ.
Đi nào, sẽ rất vui đấy Cậu sẽ an toàn bên tôi.
Nghe này, bạn của tôi, nếu cậu quá sợ để đi theo, tôi hiểu
Có thể cậu không phải con trai của cha cậu. Đừng sợ, cậu có thể quay trở lại giường.
Hoặc phiêu lưu cùng với tôi.
- Có vẻ thật quá. - Ha, băng và gỗ sồi chính cống!
Bám chắc, anh bạn trẻ. Lên đường!
Quang cảnh hùng vĩ chưa kìa!
- Gì thế kia? - Chả là gì cả. Chỉ là một đống thép và gỗ mục.
Sao chúng ta không qua đó xem sao?
Nhìn kìa! Ba cậu đó!
- Không xúc động vì thấy ông ý sao? - Đây chỉ là một giấc mơ!
Càng thực hơn khi cậu càng chấp nhận nó, anh bạn.
Mrs Whitman... Ba cô bị chứng sa sút trí tuệ.
- Nó gây bởi... - Những lần đột quỵ.
Chúng ta đã nói về điều này đôi lần trên điện thoại.
Đúng vậy, nhưng để ông ấy trong tình trạng như thế này...
Ông muốn rút ống.
Không hẳn là như vậy Ông ấy vẫn còn được trợ sinh.
Tim ông ấy đã ngừng đập 2 lần. Nhưng mỗi lần đưa ông ấy trở lại...
Tôi phải ký vào đâu?
Cô đang đưa ra quyết định đúng đắn. Để ông ấy ra đi là điều tốt đẹp nhất.
Những năm gần đây, ông ấy đã sống trong thế giới tưởng tượng.
Lùi về tuổi thơ. Thật độc ác khi...
Tôi sẽ rời phòng, nếu như cô muốn tâm sự với ba?
Tôi không nghĩ cô sẽ bay về trong điều kiện thời tiết này.
Không.
Tôi sẽ để hai người lại với nhau.
Không có gì thay đổi cả, phải không?
Con thậm chí còn không nhớ đến điều đó, nhỉ?
Con vẫn chỉ là hình bóng nhạt nhòa, như mọi khi.
Ba biết không, con đã đợi quá lâu để ba thoát khỏi đó.
Thật sai lầm! Con đã làm đủ cho ba rồi!
- Không, phải quay trở lại thôi! - Quá muộn rồi, tôi không thể!
Cứu!
- Không! - Bám chắc!
- Gì đây? - Là cậu, là chính cậu.
Chào Tom! Khá lâu rồi nhỉ.
- Cháu có biết bà không? - Tất nhiên.
Chúng ta đã chơi với nhau khi cháu còn nhỏ.
- Bà điên rồi. - Đã từng, trong một thời gian.
Lại đâu, để ta băng bó cho cháu nào.
Cháu đang tự hỏi rằng cậu đang ở đâu...
Cháu đang ở trong giấc mơ, với một người phụ nữ điên.
Giả sử ta điên, một cách nào đó,
nó không ảnh hưởng lắm đến cậu nhỉ
Thực ra, ta từng là tiếng nói lý trí của cháu khi cháu cần.
Cháu giỏi rất nhiều thứ, nhưng đối mặt với thực tại thì không.
- Chả có điều gì ở đây là có thật cả. - Đáng ra là vậy.
Tôi như thế nào là do cháu mong đợi tôi như thế.
Anh bạn, này, cậu đâu rồi?
- Tôi ở đây! - Im nào, ông ta sẽ tìm thấy cậu.
Kệ nó đi. Nó chỉ gợi nhớ lại cho cậu thôi.
Bà điên rồi. Kệ tôi.
Ích kỷ và thô lỗ... Đúng là Tom mà ta biết.
Gã người tuyết không phải là một hướng dẫn viên du lịch tuyệt vời, cậu biết mà.
Hắn không như cậu tưởng đâu. Đừng để hắn đánh cắp những gì còn lại của cậu.
Tôi không thấy cậu đâu cả!
- Tôi... - Hãy hét to hết mức cậu có thể!
Thằng nhãi con! Mày đang trốn à!
Không còn tử tế nữa nhỉ?
Cậu bé!
Cẩn thận đó. Đường ray đang bất ổn, có thể sập xuống bất kỳ lúc nào.
Sao cái đó lại ở đây?
Chịu. Ai đó nghĩ đấy là một sáng kiến hay.
Đợi đã!
Ông có biết nhạc phát ra từ đâu không? Cháu đã nghe nghe giai điệu này rồi.
Cậu nghe thấy? Tất cả đều nghe thấy.
Ngày nào cũng vậy, chơi đi chơi lại làm tôi phát ốm!
Can not...
Thôi nào! Mẹ kiếp, sao tôi phải quan tâm cơ chứ? Cái đống này không thể sửa được!
Cháu muốn làm gì, Gem?
Gem?
kệ nó đi, chả còn sức sống nữa.
Phải rồi! Cảm ơn cháu! Để cho nó mục nát thôi.
Cẩn thận đó.
(Adurna: tracklist detected lol Song of Myself - Nightwish?
Khỉ thật, rời mắt khỏi hắn một chút thôi và đã thành ra như thế này
Quá nhiều rắc rối với hắn.
Phooey...
- Sót một chỗ... - Ông đang làm gì thế?
Chả gì cả. Đang tìm cậu. Và giờ thì thấy rồi.
Lại đây. Để ta kiểm hàng phát.
Sao hử? Cái này hử?
Bị bầm dập chút đỉnh vì cơn bão ấy mà. Đừng lo cho ta.
Này, sao chúng ta không đi chơi tý nhỉ?
Không! Ông bệnh à? Đầu tiên là rụng, giờ là thế này?
- Đần độn thật. Tôi đi đây! - Này, dừng lại, bình tĩnh đi.
Tôi có vài thứ cho hai chúng ta này. Hai vé đến rạp xiếc.
Sẽ rất tuyệt đấy, ngay góc phố kia thôi. Để tôi đưa cậu đi.
Không, mặc xác tôi. Ông làm cho mọi thứ trở nên quá kỳ cục đấy.
Mày dám đi khỏi tao à!
- Ra khỏi đó đi! Để xem mày có gì! - Cút đi!
Thôi được rồi, đừng giận.
Điều gì đã xảy ra? Các người đã làm gì?
Chào Tom! Ta mừng là cậu đã thoát.
- Bà đã làm gì với nàng vũ nữ của tôi? - Cậu thường gọi nó là "công chúa".
Cô ta có thể múa, như cậu từng nói? Hay đó chỉ là một lời nói dối ngu ngốc?
Xin lỗi... Một câu chuyện khác.
Một chiếc đĩa bạc...
Cậut thực sự nghĩ rằng nếu sửa quả cầu sẽ sửa được mọi thứ với cô ấy?
Cậu không muốn sửa nó có phải không?
Tôi không muốn cái đó, nó vỡ rồi.
Cô làm cái gì thế? Cái đó là của tôi!
Tôi muốn cái giống của cô ta!
Cô là ai?
Nightwish - Slow Love Slow
Cô ấy hát thật tuyệt vời, Tom à.
Cậu có từng bài hát cho từng thứ nhỏ bé trong cuộc đời cậu.
Thật buồn vì nó phải kết thúc.
Ta hiểu...
Đừng có gọi tôi là Tom nữa. Bà thậm chí còn không biết tôi.
Cậu mới là người không còn biết ai nữa, Tom Đó là lỗi của cậu, vì đã nuôi dưỡng hắn ta.
Đó là lỗi của cậu, vì nuôi dưỡng hắn ta.
Đừng để hắn đưa cậu đi.
Đợi đã!
Mấy cánh cửa đó sẽ giúp ngươi giữ các bí mật an toàn khỏi ta.
Ba, con gặp ác mộng.
Ba đang làm gì thế?
Không gì cả.
Muộn rồi, con nên về ngủ đi.
- Nhưng ba à.. - Lại là về mẹ con hả?
Rạp xiếc...
Ngày mai mới diễn. Đi ngủ đi.
Ba...
Sao?
Con sợ à?
Sao con có thể sợ khi mà chưa từng đến rạp xiếc? Hả hả?
Chỉ là một đám hề...
Nghệ sĩ nhào lộn... mặc đồ bó.
Chỉ thế thôi.
Đúng không, anh bạn?
Đi ngủ đi.
- Thomas? - Dạ?
Không gì cả...
Ngủ đi.
Ngay.
Không!
Cơn bão vẫn hoành hành, và nhiệt độ liên tục giảm.
Dự báo nhiệt độ sẽ xuống thấp kỷ lục thiểu đêm nay.
Mọi người nên ở trong nhà, đặc biệt là người già.
Có thể sẽ xảy ra mất điện trên diện rộng
Nên sạc đầy các thiết bị và trông coi người già cẩn thận
No comments yet. Be the first to leave one.