200 บรรทัดแรก
LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETLFIX
Vậy, anh nghĩ gì, Rey?
Tôi rất phấn khích.
Và tôi...
mong thấy Allison bước xuống lễ đường.
Chúng tôi đều rất hạnh phúc.
Đám cưới của tôi ở Puerto Rico thật kỳ diệu.
Chúng tôi kết hôn ở thị trấn Isabela.
Nó ở ngay trên bãi biển.
Một trong những thứ em tôi nhận được từ bố mẹ là Puerto Rico,
và sự tôn trọng và tình yêu chúng tôi dành cho Puerto Rico.
Cậu ấy chú trọng
tôn vinh điều đó.
Chào mừng các bạn ở đây hôm nay.
Đám cưới đẹp như cổ tích này mới chỉ là khởi đầu.
Dù thế nào, Allison,
anh sẽ yêu em mãi.
Rey, nhận cái nhẫn này,
như tình yêu và sự chung thủy của em.
Đó có lẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với nhà Rivera,
mà chúng tôi có như một gia đình.
Xin giới thiệu Rey và Allison Rivera.
Tôi không biết sao anh ấy biến mất.
Khi họ nói đó là tự sát, tôi nói,
anh ấy chạy ra khỏi nhà như thể muộn việc gì đó.
Ai ngồi đó và nói,
"Ồ, biết không? 6:30, đến lúc nhảy khỏi mái nhà rồi."
Tôi luôn nói là có gì đó nghiêm trọng hơn,
có gì khác đang diễn ra.
Tôi nghĩ anh ấy đã biết gì đó, điều không nên biết.
Nhưng tôi biết anh ấy không tự sát.
Hy vọng của tôi là có ai đó ngoài kia biết sự thật.
Rey cao 1m98, nặng 118 cân.
Một cầu thủ bóng nước, vai rộng, eo thon.
Nhưng cũng có,
nụ cười đẹp thắp sáng cả một căn phòng.
Gia đình chắc chắn là một trong những điều quan trọng với Rey.
Lớn lên, làm lính không quân. Bố tôi từng trong quân đội.
Khi chuyển sang thành phố khác,
bạn trở nên căng thẳng,
vì phải luôn kết bạn mới, tạm thời.
Nên gia đình là bất biến.
Thằng bé hạnh phúc.
Luôn làm chúng tôi cười.
Luôn có thể tìm thấy sự hài hước trong mọi thứ.
Anh ấy có khiếu hài hước, tuyệt vời, sắc sảo.
Bạn sẽ bị hút về phía anh ấy một cách tự nhiên.
Loại năng lượng đó.
Mơ ước của anh ấy là làm biên kịch và đạo diễn.
Phim ảnh là tất cả với anh ấy.
Nên, chúng tôi sống ở Nam California.
Nhưng kịch bản phim và những thứ đó không mang lại tiền.
Nên Rey nhờ một người bạn ở Baltimore, Porter Stansberry.
Porter là bạn hồi trung học.
Họ đều là tuyển thủ bóng nước,
và là những người bạn tốt.
Porter là một gã làm tài chính lớn,
có một công ty, Stansberry & Cộng sự, làm các bản tin tài chính.
Porter luôn muốn Rey...
suốt một thời gian dài...
Rey đến viết cho anh ta.
Mặc dù Rey không biết cổ phiếu hay tài chính,
Porter vẫn kiên trì và muốn làm việc với bạn mình.
Vậy là Rey nhận công việc viết lách,
viết bản tin tài chính ở Baltimore.
Chúng tôi chuyển đến Baltimore vì công ty và biết mỗi Porter.
Chúng tôi thỏa thuận sẽ sống ở Baltimore 24 tháng.
Chúng tôi dọn tới vào tháng 12 năm 2004.
Chúng tôi tìm thấy ngôi nhà tuyệt vời
và một nhà thờ.
Chúng tôi thấy một cộng đồng.
Chúng tôi rất hạnh phúc.
Ngày 16 tháng 5 năm 2006,
tôi có chuyến công tác.
Và sáng hôm đó, tôi hơi mệt.
Tôi đã lái xe ba giờ.
Rey dậy và làm bữa sáng cho tôi.
Đó là một sáng đẹp trời
và tôi nói với anh ấy, "Em yêu anh rất nhiều."
Và anh ấy nói, "Cảm ơn đã yêu thương anh rất nhiều."
Anh ấy vác vali của tôi xuống cầu thang, bỏ vào xe cho tôi,
và tôi đi.
Tôi xong ngày làm việc. Khoảng 6:00 hay 6:30.
Tôi vào khách sạn
và gọi anh ấy.
Nhấn một để để lại lời nhắn.
GIỌNG CỦA REY RIVERA
Và anh ấy không trả lời.
Tôi chỉ nói, "Thật kỳ lạ."
Chúng tôi có khách,
tên cô ấy là Claudia, là đồng nghiệp.
Đêm đó, tôi gọi cho cô ấy,
và cô ấy nói khoảng 6:30 cô ấy đã nghe tiếng điện thoại.
Nghe thấy Rey trả lời,
rồi vội vã chạy ra khỏi nhà.
Và cô ấy nói, "Để tôi xem anh ấy có quay lại không."
Cô ấy đi quanh nhà, bật đèn lên.
Cô ấy nói, "Anh ấy không ở đây."
Và rồi cô ấy gọi tôi
vào sáng hôm sau lúc 5:30.
Và cô ấy nói, "Allison, anh ấy không có nhà."
Tôi không dễ hoảng,
nhưng có gì đó không ổn.
Tôi về thẳng nhà.
Tôi lái xe, gọi tất cả mọi người.
Lúc đó, chúng tôi đang sống ở Puerto Rico.
Điện thoại reo,
và đó là Allison.
Con bé luôn gọi tôi là Mẹ,
và nói, "Mẹ, con không tìm thấy Rey."
Tôi nói, "Mẹ có nói chuyện với anh ấy?"
Bà ấy nói, "Không."
Sau đó, tôi gọi cho Angel, anh trai của Rey.
Tôi biết ngay có gì không ổn.
Cậu ấy không phải kiểu người biến mất.
Vì vậy, để cậu ấy, bạn biết đấy, không có hoạt động gì
trong khoảng thời gian dài, và vợ cậu ấy không biết.
Quá khác thường.
Chỉ khoảng một hay hai tiếng sau,
tôi đã trên chuyến bay từ Orlando đến Baltimore.
Tôi đến nhà,
xe anh ấy không ở đó.
Tôi bước vào
và trong bếp có một lon soda được mở,
một túi khoai tây chiên và khay chỉnh nha.
Tôi chạy lên lầu.
Đèn phòng ngủ của chúng tôi bật, đèn văn phòng bật.
Anh ấy không ở đó.
Đến bảy giờ, Angel đáp.
Claudia trở lại New York,
và tất cả bạn bè chúng tôi tới.
Chúng tôi chỉ...
lùng sục các đường phố.
Và rồi, Maria, mẹ anh ấy, tới.
Và bố mẹ tôi đến vào ngày hôm sau.
Xin chào, tôi gọi về một người chúng tôi đang tìm kiếm.
Nên tôi đã dọn sạch toàn bộ khu vực phòng ăn.
Nó thành công việc.
Ta phải đi đâu? Ta phải làm gì?
Đây là biển số xe.
Khoảng 1m9, nói tiếng Tây Ban Nha.
Tôi gọi bệnh viện, nhỡ có bệnh nhân hay thi thể vô danh nào.
Porter treo thưởng 1.000 đô la
vì Rey và Porter là bạn tốt,
và có thể đưa truyền thông vào cuộc
làm mọi thứ xôn xao lên.
Chúng tôi chỉ cố nghĩ về những nơi
mà người ta sẽ thấy anh ấy.
Quán cà phê, các nhà hàng, đại loại thế.
Biết không, bạn hy vọng
có người phát hiện ra anh ấy.
Nhưng chúng tôi không nghe tin gì.
Không động thái nào về thẻ tín dụng.
Điện thoại đã hết pin.
Không giao dịch rút tiền từ tài khoản ngân hàng của chúng tôi.
Không gì cả.
Và mỗi bước tìm kiếm,
tôi không thể tin nó là thật.
Không có gì. Họ dán tờ rơi lên, nên...
Nó bắt đầu trở nên đáng sợ. Nhưng...
bạn thấy mình phải mạnh mẽ trước mọi người,
và không mất hy vọng.
Hoặc để những suy nghĩ tệ nhất xuất hiện trong đầu.
Bạn phải đấu tranh. Tôi phải đấu tranh.
Nhưng nó làm tôi nản chí.
Rey đâu rồi?
Nó có thể ở đâu chứ?
Gia đình và bạn bè nói Rivera vội vã rời nhà,
như thể anh ấy trễ hẹn.
Cùng đội tin tức 11, tôi là Jayne Miller.
Tôi quan tâm tới chuyện của Rey Rivera là bởi nó thật bất thường
khi có một thanh niên 32... Tôi nghĩ anh ấy 32 tuổi vào lúc đó...
nổi tiếng đến thế.
Không bằng chứng cho thấy anh ấy cố chạy trốn điều gì
hoặc quẫn trí về điều gì,
rằng anh ấy chỉ, bùm! Biến mất.
Cảnh sát Baltimore đang tìm kiếm một người đàn ông mất tích 32 tuổi.
Ai có thông tin hãy gọi cho cảnh sát thành phố Baltimore...
Vậy giờ ta đã qua sáu ngày tìm kiếm anh ấy biến mất.
Tôi về nhà sau khi tìm kiếm,
và bố mẹ tôi muốn đi tìm chiếc xe
ở các bãi đỗ xe.
Họ đi riêng,
và mẹ nói, "Hãy tìm bãi xe này đi."
Trong khi bố tôi lái xe,
mẹ tôi nhìn sang để nói chuyện với bố và qua bố tôi,
bà ấy kêu lên, "Tom, là chiếc xe đó." Và bố nói, "Đâu phải."
Bà ấy nói, "Tom, chính là chiếc xe đó."
ẢNH BẰNG CHỨNG
Cuộc tìm kiếm có biến chuyển tối qua
khi xe của Rivera được tìm thấy sau tòa nhà ở đường St. Paul.
Bố mẹ tôi tìm thấy chiếc xe ở ngay đây.
Chỗ đỗ xe số bảy.
Khi tôi đến đây, khoảng mười phút sau,
cảnh sát đã ở khắp nơi,
truyền thông ở khắp nơi.
Khi tìm thấy xe, có một tấm vé trên đó.
Nhân viên bãi đỗ xe nói rằng chiếc xe đó chắc đã đỗ
vào buổi tối mà Rey biến mất.
Vì nhân viên giữ xe đã thấy chiếc xe
No comments yet. Be the first to leave one.