200 บรรทัดแรก
Tokyo, năm 1996
Thưa ngài.
Thưa ngài.
Đến lúc rồi.
Ban nhạc này là gì?
Hyperdeath.
Hyperdeath.
Bố sẽ quay lại vào thứ Ba.
Thật là nghèo đói.
Nơi tồi tệ để xây dựng nhà máy.
Vâng.
Ca sĩ vừa hạ cánh.
Chúng tôi chi rất nhiều tiền cho bữa tiệc này.
Tổng thống phải đến.
Tổng thống có thể ghi lại chương trình của mình trên VCR.
Vâng, Hosokawa đang ở đây.
Nếu anh ta không xây dựng nhà máy thì bữa tiệc là một sự lãng phí.
Tôi nói gì với tất cả những người này...
với người Nhật?
Ông Hosokawa, chúng tôi rất vinh dự có ông
ở đất nước của chúng tôi, thưa ông.
Tôi rất vinh dự được ở đây, ông Phó chủ tịch.
Cảm ơn ngài.
Và làm ơn, tôi nói lời xin lỗi của tôi rằng tổng thống
không thể tham dự.
Ngài ấy được mời tham gia cuộc nói chuyện với bên Israel.
Ông Hosokawa hiểu rằng các vấn đề của
nhà nước phải được ưu tiên.
Anh ấy chỉ là một doanh nhân.
Oh, không, không, không.
Và ngày mai tôi muốn chỉ cho anh
vài khu vực xây dựng tiềm năng cho nhà máy Nansei.
Được.
Chào.
Đây là vợ chồng Đại sứ Pháp Thibault.
- Rất hân hạnh. - Rất hân hạnh.
Rất vui được gặp anh.
Và cảm ơn bạn vì sự hiện diện của tài năng tuyệt vời này.
Cảm ơn.
Ông Hosokawa rất biết ơn về cơ hội được
nghe bà Coss trong khung cảnh thân mật như vậy.
Đó là cơ hội của cả cuộc đời.
Chuyến bay?
Đó là hành trình dài và gập ghềnh.
Và có những người lính
ở khắp mọi nơi, vẫy súng xung quanh.
Nó hoàn toàn đáng sợ.
Vậy là, Ý, Anh, Hoa Kỳ.
Ý tôi là thế.
Ý, Anh, Hoa Kỳ ít nhất là trong năm tới.
Thậm chí không phải Teatro Colón.
Không, tôi không quan tâm. Tôi không quan tâm họ trả bao nhiêu.
Giữ máy. Sao?
Họ sẵn sàng rồi.
Uh, được rồi, họ...
Họ đã sẵn sàng.
Tôi sẽ gọi lại. 0K, bye.
Tốt.
Hãy kết thúc chuyện thôi.
Đây có phải là bạch tuộc?
Rất ngon đấy.
Ở nước tôi, opera là một điều thiêng liêng.
Vậy nên...
0h, cảm ơn.
Cô thật đáng yêu.
Chào buổi tối.
Cảm ơn, Cô Coss.
- Xin chào. - Xin chào.
Ông Hosokawa, tôi có thể giới thiệu bà Roxanne Coss không?
Đó là niềm hân hạnh lớn lao.
Ồ, không, đó là hân hạnh với tôi chứ.
Vậy nên, tôi hiểu anh muốn nghe Rusalka?
Anh ấy rất thích nghe cô hát ở Vienna.
Cảm ơn.
Nếu linh hồn con người nên mơ về tôi,
có thể anh ta vẫn còn nhớ tôi khi thức dậy.
Vâng, đó là suy nghĩ thi vị.
Tôi sẽ hoàn thành chương trình của tôi với nó.
Anh biết đó là Nàng tiên cá.
Phải.
Nhưng đó là opera, vậy nên cuối cùng, mọi người đều chết.
Ta đi chứ?
Hãy bắt đầu thôi.
Cảm ơn vì đã đến.
Cảm ơn đã mời Cha.
Cậu ấy là 1 người hâm mộ cho vở opera.
Cậu ấy thực tế cầu xin Cha đến tối nay.
Con hy vọng Cha thích.
Đứng ngay đó.
Tổng thống Masuda, ông ấy ở đâu?
Quỳ xuống!
Đóng rèm lại!
Thông dịch viên.
Th... th... thông...
Dịch giả?
Vâng, vâng, vâng.
Tổng thống Masuda đâu?
Ở nhà ông ấy.
Nói mau hoặc não anh sẽ nát bét đấy.
Ông ấy đang xem tiểu thuyết truyền hình.
Ngài nói sẽ đến, rồi đổi ý.
Tiểu thuyết truyền hình?
Là thật sao?
Phải, là sự thật.
Hắn nói dối.
Nói sự thật đi, thằng khốn.
Thưa ngài đó là sự thật.
Hắn không có đây.
Hắn phải ở đây.
Tôi sẽ không bỏ rơi cô đâu.
- Tôi thề. - Buông ra.
Buông ra. Tôi không thở được.
Nói với họ ngừng bắn hoặc chúng tôi sẽ giết tất cả các người.
Anh ấy không thể!
Đi mau!
Tổng thống Masuda là mục tiêu.
Vợ của thủ lĩnh du kích là một trong số hàng trăm tù nhân chính trị.
Cô đến từ đâu?
Cô làm gì ở đây?
Sao cô có thể hát được như vậy?
Xin cô.
Không, không.
Tôi»- Tôi ổn mà.
Tôi...
Xin cô?
Cảm ơn.
Cảm ơn.
Trông chừng vali của tôi.
Đứng dậy và mở cửa ra.
Anh ấy không thể.
Câm mồm.
Đứng dậy!
Nếu bỏ chạy tôi sẽ bắn
Con trai tôi.
Câm mồm và ra mở cửa.
Lộn xộn thật.
Tôi thuộc Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế.
Tôi không có vũ trang.
Để anh ta vào!
Anh có chắc muốn vào không?
Bởi vì không có gì đảm bảo họ sẽ để anh ra đi.
Họ sẽ để tôi đi thôi.
Nhiều con tin không phải là những gì họ đang cần lúc này.
Vào đi!
Anh ta an toàn.
Tới đây.
Anh là ai?
Người truyền tin.
Tôi là người Thụy Sĩ.
Tôi nói được rất ít tiếng Tây Ban Nha.
Tôi nói được chút tiếng Anh.
Các đồng chí của tôi thì không.
Tôi có một dịch giả bên ngoài.
Không, không cần đâu.
Chúng tôi có dịch giả rồi.
Đợi chút.
Dịch giả!
Ngài không phiền chứ?
Hãy cẩn thận.
Anh sẽ phiên dịch?
Tiếng Anh? Tiếng Pháp? Anh có ưu tiên?
Không ưu tiên.
Tất nhiên những gì chúng ta muốn là sự phóng thích
vô điều kiện của tất cả các con tin.
Không tổn hại.
Gửi cho Tổng thống Masuda.
Họ đến vì tổng thống và sẽ trả tự do
cho mọi người.
Họ sẽ không để tổng thống tới đâu.
Đó là người mà chúng tôi đến đây.
Tôi đến đây vào kỳ nghỉ để thư giãn.
Có vẻ như không ai sẽ có được những gì họ muốn.
Anh ta nói đúng.
Masuda sẽ không bao giờ tới đâu.
Chúng tôi hỏi anh sao?
Ai đó cần khâu vết thương lại.
Tôi sẽ đi gọi y tế. Không! Không y tế!
Không khâu khiếc gì hết.
Dù sao gương mặt đó có đẹp trai bao giờ đâu.
Nếu không xử lý thì anh ta sẽ chảy máu đến chết.
Kim chỉ ở đâu?
Tôi không biết.
Sao lại không biết chứ?
Thế tìm đi.
Chạy cmn đi!
Có bác sĩ ở đây không?
Hẳn phải có bác sĩ chứ.
Anh ấy là chồng tôi.
Xin hãy cứu anh ấy.
Ta chỉ có 5 phút thôi.
Đừng có lo.
Tôi được đào tạo sơ cứu.
1, 2.
Tôi xin lỗi.
Ai có thể khâu vết thương?
Có làm được không?
Không được.
Tôi xin lỗi.
Ai có thể khâu vết thương?
Tất cả nằm xuống.
No comments yet. Be the first to leave one.