200 บรรทัดแรก
Xưởng MOSFILM.
Second Artists' Association.
ALISSA FREINDLIKH
ALEXANDER KAIDANOVSKY
ANATOLY SOLONITSYN
NIKOLAI GRINKO
in.
STALKER
Screenplay by Arkady STRUGATSKY and Boris STRUGATSKY
based upon the story "Roadside Picnic".
Directed by Andrei TARKOVSKY.
Director of Photography Alexander KNYAZHINSKY.
Production Designer Andrei TARKOVSKY.
Music by Eduard ARTEMYEV.
Director L. TARKOVSKAYA.
Verses by F.I. TIUTCHEV Ar.A. TARKOVSKY.
Sound by V. SHARUN Conductor E. KHACHATURYAN.
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG.
Chuyện gì đây? Một trận thiên thạch?
Hay một chuyến viếng thăm từ những vị khách nơi vực sâu vũ trụ?
Dù có là gì thì tiểu quốc của chúng tôi
cũng đã chứng kiến sự ra đời của một kỳ tích - "KHU".
Chúng tôi đã lập tức phái quân đội tới đó.
Nhưng bọn họ vẫn chưa trở lại.
Chúng tôi đã dùng hàng rào cảnh giới bao quanh Khu.
Có lẽ đây là việc làm sáng suốt. Nhưng tôi không rõ...
Trích từ bài phỏng vấn của nhà văn đạt giải Nobel, Giáo sư Wallace.
Anh lấy đồng hồ tôi làm gì?
Anh muốn đi đâu? Tôi đang hỏi anh đấy!
Anh đã hứa với tôi, tôi đã tin tưởng anh.
Được rồi, anh không suy nghĩ cho anh thì cũng phải nghĩ cho bọn tôi chứ?
Anh có nghĩ đến con anh không?
Con bé mới quen với anh, anh lại ngựa quen đường cũ.
Anh biến tôi thành một bà già. Anh hủy hoại cuộc đời tôi.
Đừng có lớn tiếng, cô sẽ đánh thức Khỉ Con đấy.
Tôi không thể đợi anh cả đời. Tôi chết đến nơi rồi.
Anh lại muốn dẫn đường.
Họ đã hứa cho anh một công việc bình thường.
Tôi sẽ sớm về nhà.
Anh sẽ sớm quay vào tù ấy!
Và lần này sẽ là 10 năm, chứ không phải 5 năm đâu!
Trong 10 năm đấy anh sẽ chẳng có Khu của anh hay cái gì khác!
Còn tôi sẽ chết trong lúc ấy.
Chúa ơi! Với tôi đâu cũng là ngục tù.
- Buông tôi ra! - Không buông!
Tôi nói, buông ra!
Đi đi và chết mục xác ở đó đi!
Sao lại để cho tôi gặp anh cơ chứ, đồ khốn!
Chúa đã nguyền rủa anh khi cho anh đứa bé này!
Cả tôi nữa, bởi vì anh, tên khốn!
Em thân yêu, thế giới này nhàm chán đến vô vọng.
Cho nên, chẳng tồn tại thần giao cách cảm, thần tiên quỷ quái, hay đĩa bay gì gì,
hết thảy đều là giả dối.
Thế giới này bị quản chế bằng những điều luật sắt thép, và chúng chán chẳng chịu nổi.
Chao ôi, những thứ luật pháp ấy chưa bao giờ bị phá vỡ.
Họ không biết cách phá vỡ.
Cho nên đừng trông mong vào UFO. Cái đó quá thú vị.
Còn tam giác quỷ Bermuda thì sao? Anh không định phủ nhận...
Ừ, căn bản chẳng có tam giác Bermuda.
Chỉ có tam giác ABC, với 3 góc A, B, C thôi.
Em có thấy sự nhàm chán trong lời khẳng định này không?
Cuộc sống thời Trung cổ thật thú vị.
Nhà nào cũng có một gia thần, giáo đường nào cũng có một Thượng Đế.
Nhân loại trẻ trung! Giờ cứ bốn người lại có một người già.
Chán quá rồi, thiên sứ của anh.
Nhưng anh đã nói cái nơi gọi là Khu kia
là thành tựu của nên văn minh cao cấp.
Nơi đó cũng phải rất chán. Tất cả luật pháp, tam giác quỷ,
và không có gia thần, càng không có Thượng Đế.
Vì nếu Thượng Đế cũng là một tam giác quỷ,
thì anh cũng không biết phải nghĩ sao nữa.
Là người đến gặp anh. Tốt quá!
Tạm biệt, em yêu!
Cô gái này đã đồng ý đi cùng chúng ta tới Khu
cô ấy rất can đảm. Tên cô ấy là...
Xin lỗi em, tên em là...?
Anh là người dẫn đường thật sao?
Chờ chút... tôi sẽ giải thích sau.
Đi...
Đần độn.
Anh đã uống say.
Tôi ư? Cậu có ý gì?
Tôi có uống, như việc nửa thế giới này đã làm.
Còn nửa kia đã sớm say, gồm cả phụ nữ và trẻ em.
Tôi chỉ nhấp một hớp.
Mẹ nó, bẩn thật.
Tôi làm một cốc. Giờ vẫn còn sớm.
Uống vì chuyến đi thì sao?
Anh nghĩ sao?
Cất nó đi.
Tôi hiểu. Cấm rượu chè. Nát rượu là thảm họa của nhân loại.
Được rồi, vậy chúng ta uống bia.
Anh ta có đi không?
Không sao, anh ta sẽ tỉnh ngay thôi. Anh ta cũng cần phải đi.
Anh thật là giáo sư sao?
Nếu anh không ngại.
Hãy để tôi giới thiệu bản thân. Tôi gọi là...
Tên anh là Tác Gia.
Chà. Vậy tên tôi thì sao?
Anh ư? Giáo Sư.
Tôi hiểu. Tôi là một tác giả,
lẽ dĩ nhiên, mọi người có lý do gọi tôi là Tác Gia.
- Vậy anh viết cái gì? - Về độc giả.
Dĩ nhiên, chẳng có gì khác để viết.
Thực ra chẳng có gì đáng viết.
Vậy còn anh? Anh là nhà hóa học sao?
Đúng hơn là vật lý học.
Đi tìm chân lý chắc phải rất buồn tẻ.
Nó muốn ẩn mà các anh cứ muốn bắt.
Các anh đào chỗ này, rồi... eureka! Phát hiện nguyên tử tạo ra từ hạt nhân.
Các anh đào chỗ kia, tuyệt quá!
Hình tam giác ABC chính là ba góc A, B, C.
Đối với tôi đó lại là chuyện khác.
Lúc tôi khai quật chân lý,
rất nhiều chuyện phát sinh và thay vì tìm ra sự thật...
tôi đào được một đống, xin lỗi... tôi không kể thì hay hơn.
Anh thật may mắn!
Nhưg cứ tưởng tượng, mấy cái hũ cũ bày trong Viện bảo tàng.
Trước dùng để đựng cơm thừa canh cặn,
giờ thành đối tượng cho cả thế giới ca tụng
vì kiểu mẫu tối giản và dáng vẻ khác biệt.
Mọi người cứ thốt lên: Ô! A!
Rồi đột nhiên nhận ra nó chẳng phải đồ cổ,
mấy thằng thích đùa đã đưa nó cho mấy ông khảo cổ...
chỉ để đùa cho vui.
Kỳ quái là tiếng ngợi ca cái chết dần. Một đám thường thức...
Anh nghĩ đến mấy chuyện này suốt à?
Chỉ mong không phải vậy!
Thực ra, tôi không nghĩ nhiều. Với tôi không có lợi.
Không thể cầm bút, nếu suốt ngày chỉ nghĩ đến thành công hay thất bại.
Đương nhiên! Nhưng nếu trong một thế kỷ chẳng ai đọc tôi,
thì tôi việc chó phải viết để làm gì?
Giáo Sư, anh nói cho tôi biết, sao anh cũng tham gia vào đây?
Anh vào Khu để làm gì?
Nói theo cách nào đó, tôi là nhà khoa học.
Vậy anh vào đó làm gì?
Anh là tác gia xu thời.
Đàn bà phải theo anh từng đàn.
Giáo Sư, nguồn cảm hứng của tôi không còn. Tôi phải đi cầu có được nó.
Anh dùng hết rồi ư?
Gì cơ? Vâng, tôi đoán có lẽ vậy.
Các anh nghe thấy không? Xe lửa của chúng ta đã tới.
- Anh tháo mui xe chưa? - Rồi.
Luger! Nếu tôi không về, hãy báo cho vợ tôi.
Mẹ kiếp, còn chưa mua thuốc lá.
Không được trở lại.
- Tại sao? - Tóm lại là không được.
- Các anh đều như vậy à? - Như thế nào?
Mê tín.
Tôi phải chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào.
Anh có thật là nhà khoa học?
Nằm xuống!
Đừng nhúc nhích!
Đi xem bên trong có người không?
Lạy Chúa, nhanh chân lên!
Không có ai.
Đi sang cửa bên kia.
Tác Gia, anh vừa nhìn đi đâu vậy?
- Anh không quên mang dầu theo đấy chứ? - Không quên, còn đầy.
Những chuyện tôi đã kể với các anh...
đều là giả. Tôi chả quan tâm cảm hứng quái quỷ gì.
Tôi làm sao để biết... chính xác tôi muốn gì?
Tôi làm sao để biết thực chất tôi chả muốn cái tôi muốn?
Hay phải nói thực chất tôi chả muốn cái tôi không muốn?
Chúng là những thứ khó nắm bắt.
Ngay lúc ta gọi tên chúng, chúng tiêu tan...
chảy ra, tan rã như một con sứa dưới nắng mặt trời.
Lương tri tôi muốn thuyết ăn chay thống trị thế giới.
Mà tiềm thức tôi lại khao khát một khối thịt bóng nhẫy.
Vậy tôi muốn cái gì?
Thống trị thế giới.
Im lặng!
Tại sao trong Khu lại có một đầu máy diesel?
Nó phục vụ cho bộ đội cảnh giới. Nó sẽ không đi xa.
Bọn họ không thích tiến vào Khu.
Ai vào chỗ nấy. Đủ cả chưa?
Lính gác đã trở lại. Bảo bọn họ tắt TV đi.
Nhanh!
Ra xem trên đường ray có chiếc xe đẩy nào không?
Xe đẩy gì?
Anh ở lại, để tôi đi.
Cầm can dầu đi!
Đưa tôi!
Vứt ba lô của anh đi, chỉ tổ vướng chân.
Nếu anh muốn tản bộ, như ước muốn, anh nên đi gọn nhẹ thôi.
Nếu chúng ta có người trúng đạn, không được chạy loạn, không được kêu.
Bọn nó mà thấy anh, bọn nó sẽ giết anh.
Đợi khi êm xuôi, hãy bò đến trạm canh gác.
Ngay khi trời sáng, cảnh sát sẽ đến đón anh.
Bọn họ sẽ không bắt chúng ta sao?
Bọn họ sợ chúng như sợ ôn dịch.
Sợ cái gì?
Cuối cùng chúng ta cũng... về nhà.
Yên tĩnh quá!
Chỗ này là nơi yên tĩnh nhất thế giới. Rồi các anh sẽ tận mắt thấy.
Nơi đây thật đẹp. Không còn một sinh linh nào.
Vậy chúng ta tính là gì?
Ba người không thể làm bẩn mảnh đất này trong một ngày.
Tại sao? Có thể đó.
Thật lạ là hoa ở đây không tỏa hương. Hay là tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.