200 บรรทัดแรก
SHANG CHI VÀ HUYỀN THOẠI THẬP LUÂN
Huyền thoại về thập luân
đã được lưu truyền qua hàng ngàn năm.
Qua mỗi thế hệ, câu chuyện lại được phát triển thêm.
Nhưng trung tâm của câu chuyện luôn có một người đàn ông.
Một số nói rằng ông ấy đã tìm ra những chiếc vòng trong một miệng núi lửa hay đã ăn trộm chúng từ một lăng mộ.
Chúng mang lại cho ông ấy sức mạnh của một vị thần,
và món quà của cuộc sống bất tử.
Ông ấy đã có thể dùng chúng cho mục đích tốt.
Nhưng tất cả những gì ông muốn...
là quyền lực.
Ông ấy gọi đội quân của mình là Thập Luân Hội.
Qua hàng thế kỉ, đội quân đã tỏa đi khắp mọi ngóc ngách trên thế giới.
Họ di chuyển trong bóng tối...
Lật đổ nhiều chính quyền...
Và thay đổi tiến trình lịch sử.
Ông ấy đã theo đuổi tiền bạc và quyền lực trong cả ngàn năm.
Nhưng vẫn còn muốn nhiều hơn nữa.
Cậu đã nghe tới truyền thuyết về Ta Lo chưa?
Một ngôi làng được ẩn giấu với những sinh vật kì bí và phép thuật cổ xưa.
Nơi mà con người rèn luyện một loại võ công từ những vị thần.
Ta muốn tìm ra nó.
Được chứ ạ. Tôi sẽ cử trinh sát thăm dò khu vực đó,
và sẽ quay lại với nhiều thông tin hơn.
Ta muốn đi ngay bây giờ.
Khu rừng...
...đang chuyển động.
Không còn gì sót lại trên Trái Đất để ông ấy chinh phục nữa.
Đó cũng là lúc ông ấy tìm tới quê hương của mẹ.
Lối vào Ta Lo ở đâu vậy?
Ngươi không được chào đón tại làng của bọn ta.
Cô không biết mình đang nói chuyện với ai đâu.
Ta không quan tâm ngươi là ai hết.
Quay lại ngay bây giờ, và ta sẽ không làm hại ngươi.
Chỉ có vậy thôi à?
Đó cũng là lần đầu tiên mẹ gặp ba con.
Ông ấy là người cuối cùng mà mẹ nghĩ mình sẽ đem lòng yêu.
Nhưng tình yêu lại có những toan tính khác.
Shang-Chi à,
còn rất nhiều điều cần biết về huyền thoại của những chiếc vòng,
nhưng con sẽ biết về chúng khi nào con lớn hơn.
Nếu những chiếc vòng của ba mạnh như vậy, làm sao mẹ đánh bại được ba vậy?
Ở nơi mẹ sinh ra, mọi người đều được trao phép thuật từ Đại Vệ Thần.
Khi mà con có được trái tim của thần rồng,
con sẽ làm được những điều tuyệt vời.
Mẹ vẫn còn làm được những điều đó chứ?
Mẹ đã để lại sức mạnh tại Ta Lo cùng với rồng thần rồi,
nhưng đổi lại những gì mẹ có lại tốt hơn rất nhiều.
Mẹ muốn con giữ cái này.
Bất cứ khi nào con cảm thấy lạc lối,
cái này sẽ giúp con tìm được đường về nhà.
Con nhớ được chứ?
HIỆN TẠI
Okay.
Xin chào,
hân hạnh chào đón ngài tới Fairmont...
Tôi lái nha.
Không được đâu bà... Katy à.
Này, quay lại đây coi.
Đưa chìa khóa cho tôi.
Làm ơn mở cửa ra đi.
Ôi trời đất ơi.
- Đi ra ngay. - Ông ngồi vào đi!
Coi này, nếu có chuyện gì xảy ra với cái xe này,
là bọn mình thất nghiệp luôn
và ngập trong đống nợ suốt quãng đời còn lại.
Thôi nào. Sẽ không có chuyện gì xảy ra với nó đâu.
Tôi là Jeff Gordon phiên bản châu Á đấy nha.
Tôi không biết đấy là ai cả.
Nhiều trận thắng nhất sự nghiệp trong toàn bộ lịch sử giải đua NASCAR ấy?
Làm ơn ra khỏi xe đi.
Shaun này,
bọn mình là bạn được 10 năm rồi, phải không?
Ông biết tôi không phải đồ ngốc mà.
Làm ơn vào đi mà. Tôi sẽ đi chậm thôi.
Katy, coi chừng cái...
Tớ đã biết Katy là đứa rắc rối
ngay ngày đầu biết nhau hồi học cấp 3.
Tớ bị bắt nạt nhiều lắm luôn,
bởi đủ thứ lý do mà mọi người vẫn hay bị bắt nạt.
Thêm nữa là tớ mới chuyển tới Mỹ,
nên tớ gặp khó khăn với tiếng Anh,
và một hôm khi tớ đang trên đường đi ăn trưa
thì có một tên to phải gấp đôi tớ.
hét lên với tớ từ tận cuối hành lang,
"Ê có gì không Gangnam Style?"
Nên là tớ đã hét lại, "Tao không phải người Hàn, đồ đần."
Và tớ mới quẹo tới,
và tớ thấy tên này buông cái balô ra,
hắn dí sát mặt vào mặt cậu ấy...
Và ngay trước khi hắn sắp sửa tung cú đấm đầu tiên,
Katy từ đâu chui ra,
chặn ngay giữa bọn tớ và bắt đầu hét lên lời
bài Hotel California .
Gì cơ?
Nghệ thuật gây rối cả đấy. Có hiệu quả tốt với mấy đứa ngu ngốc.
Và đấy là cách mà bọn tớ biết nhau.
Rồi thì tớ kéo cậu ấy tới bãi đỗ xe...
Lúc đó cô ấy đã tiết lộ
là mình đã thó luôn chìa khóa xe Mustang của tên kia.
Phải, rồi bọn tớ đã lái xe loanh quanh khu vực đó.
Và vợ cậu cũng ở trong xe nữa luôn.
- Đúng rồi. Có cả cậu mà. - Sao cơ?
Em chỉ ngồi ở ghế sau thôi.
Đó vẫn là một phần của cái xe mà.
Vẫn là một phần của cái xe.
Làm sao mà em chưa từng kể với anh chuyện này?
Cậu biết không trước khi cô ấy thành luật sư,
cô nàng của cậu hơi bị hoang dại đó.
Ồ vậy chuyện gì đã xảy ra thế?
Thì em trưởng thành thôi.
Vậy là có ý gì hả?
Phải đấy, như vậy là sao?
Là có lẽ tới một lúc nào đó
mà các cậu cần thôi cái trò đi lang thang
và bắt đầu nghĩ tới chuyện phát huy khả năng của bản thân.
Làm ơn nói là cậu đang đùa đi Soo.
Xem này,
giờ chúng ta đang sống trong một cái thế giới
mà bất kì giây phút nào
một nửa dân số cứ thế biến mất tiêu.
Cuộc sống quá là ngắn ngủi và mong manh.
Katy à, cậu là nhân viên đỗ xe ở khách sạn
với bằng danh dự từ trường Berkeley,
và Shaun thì có thể nói được, ờ, bốn ngôn ngữ.
Các cậu luôn luôn là những người giỏi nhất mà tớ biết.
Tớ chỉ không hiểu sao các cậu lại sợ
việc phải sử dụng khả năng cho việc gì đó nghiêm túc.
Chà.
Cậu nói nghe như mẹ tớ ấy. Cậu cũng...
ăn mặc hơi giống bà ấy một chút nữa.
Đồ mua ở đâu thế, Talbots à?
Bọn mình đâu có chạy trốn tuổi trưởng thành.
Sao có thể nói tới chuyện mình có công việc mà mình yêu thích là trốn chạy chứ?
Phải, thật không ra làm sao cả.
Ông có nghĩ việc đỗ xe cho khách là dễ không?
Đấy là công việc nhiều thách thức nhất luôn.
Bà cần biết ứng xử này, kĩ năng lái xe này...
Soo còn không biết đỗ xe song song nữa là.
Ờ mà cũng gần nửa đêm rồi. Bọn mình có ca sớm nữa.
Có lẽ nên có trách nhiệm chút và về ngủ thôi.
Ờ, bọn mình có trách nhiệm. Cái đấy thì làm được.
Hoặc là...
Bay lên trời cao rồi lượn xuống...
Hãy mang ngựa của tôi tới con đường xưa cũ
Tôi sẽ
Nhắm đôi mắt mình
Tôi không hề muốn...
Chào buổi sáng cô Chen.
Nó vẫn chưa xong đâu.
Vào uống chút cafe trong lúc đợi đi.
Katy à, Shaun tới rồi này.
Vâng mẹ à, ra ngay đây.
Ruihua à,
đáng lẽ ra con phải giúp bố xếp hàng hóa chứ.
Mẹ à, con không làm việc với cái bụng rỗng được, chân con bị chuột rút cho xem.
Có lẽ anh Shaun có thể giúp bố
thay vì ngày nào cũng chỉ đến rồi ăn đồ ăn của nhà mình.
Cháu rất sẵn lòng giúp ạ.
Không được, đấy là việc của Ruihua, cứ để cho nó làm.
Chào bà ngoại ạ.
Đó là chỗ của ông ngoại.
Dạ xin lỗi ạ.
Ngày giỗ năm nay ông ấy sẽ có tất cả những thứ mà ông ấy thích nhất.
Bà có chắc là ông được phép mang
Bim bim Funyuns với thuốc lá
sang kiếp sau không ạ?
Ông ấy mang gì cũng được.
Năm ngoái ta đã đặt một chai whisky lên trên mộ ông ấy...
Và rồi sáng hôm sau mất tiêu luôn.
Ta biết bọn trẻ các cháu nghĩ là ngốc nghếch lắm.
Bọn cháu đâu có nghĩ việc đó ngốc nghếch đâu bà ngoại.
Bọn cháu chỉ biết là ông ngoại sẽ muốn bà bước tiếp
và tận hưởng cuộc đời mình thôi.
"Bước tiếp" là tư tưởng của người Mỹ.
Mẹ là người Mỹ đó! Đừng có quên nha.
Shaun này,
con gái cô có xin được việc làm nào mới trong tuần này không?
Cậu ấy rất thích công việc hiện tại.
Cả hai bọn cháu đều thích nó.
Đúng đó.
Ông ngoại con không có chuyển tới đây từ Hồ Nam
để cho con kiếm sống bằng việc đỗ xe đâu.
Chà, nhân đây thì,
Con nghĩ bọn con sẽ nhỡ xe buýt mất.
Uhm.
Con xin lỗi vì công việc không thể chấp nhận được của mình.
Và vì đã về muộn đêm hôm qua,
khi cố tận hưởng cuộc sống.
Nhưng một ngày nào đó, con sẽ làm mẹ tự hào, con hứa đấy.
Em tự hào về chị mà.
Đỗ xe là siêu khó luôn.
Cảm ơn em trai.
Có lẽ ngày nào đó em cũng sẽ thi đậu giấy phép lái xe.
và sống trọn ước mơ như chị đây.
Nhanh nào Shaun, đi thôi.
Khi nào hai đứa mới tính chuyện kết hôn vậy?
Bà à, bọn cháu chỉ là bạn thôi.
Được rồi. Đi đi.
Này. Nhìn kia kìa. Nhìn cô nàng kia đi.
No comments yet. Be the first to leave one.