143 บรรทัดแรก
Dưới các cuộc oanh tạc tôi đã mất chồng.
Đánh mất chính mình.
Chiến tranh đã kết thúc, và tôi cũng vậy.
Tôi đã khép mình lại trong suốt những tháng ngày ấy.
Rồi người ấy bước vào đời tôi.
Anh mang lại hơi thở trở lại giọng nói của tôi.
Sự yêu thương của anh
đã thổi bay đống tro tàn trong tim tôi và khiến tôi như được sống lại vậy.
Anh mở rộng vòng tay của tôi như một cửa sổ.
Bạn để ánh sáng vào, gió...
và tất cả những giọng nói đó.
Alô. Alô?
Không, thưa bà, quá nhiều người. Cúp máy đi. Tôi đang đợi cuộc gọi đến.
Cúp máy đi!
Tổng đài, tôi phải làm gì đây?
Bảo người phụ nữ này cúp máy đi!
Tôi đang đợi một cuộc gọi, và tôi không thể thực hiện được!
Alô? Là anh sao?
Không...
nhưng hầu như không thể nghe thấy anh
với những giọng nói khác trên đường dây.
Vậy hãy gọi lại đi. Được rồi.
Napoli năm 1950
Thưa bà, những lát cà tím đã khô. Tôi có nên bắt đầu chiên chúng?
Bà bảo tôi cắt lát cà tím và phơi khô dưới ánh mặt trời
cho bữa tối của bà với Signore.
Nhưng bà có chắc Signore sẽ tới tối nay không?
Hôm nay là thứ mấy?
- Thứ 3. - Chính xác!
Signore sẽ tới lúc 8:00 p.m. Như bao ngày thứ 3 khác.
Đã 4:00 p.m rồi.
Đi chiên cà tím đi.
Parmigiana (Cà tím bỏ lò kiểu Ý)
Không ai làm món parmigiana ngon như ta đâu.
Chắc chắn rồi.
Alô?
Cuối cùng cũng nghe được giọng anh rồi.
Anh khỏe không?
Phải, em chỉ nhận được khi anh gọi trước đó.
Đang ở nhà sao?
Hôm qua em có đi lên giường sớm, nhưng không có ngủ nổi.
nên phải dùng thuốc ngủ.
Phải, khoảng 9:00 p.m.
Đau đầu ấy mà, nhưng đỡ hơn rồi.
Hôm nay? Em mặc quần áo, và Assunta tới đón.
Em vừa trở về từ chỗ của cô ấy.
Phải, cô ấy thật tuyệt vời.
Anh đã đúng, như thường lệ.
Em đang mặc gì sao?
Bộ váy hồng và chiếc mũ đen.
Thực ra, em vẫn còn đang đội mũ ấy.
Còn anh? Anh đang làm gì?
À anh làm việc ở nhà. Trong một phiên tòa?
Không anh yêu.
Em không giữ bất cứ thứ gì chống lại anh.
Trái lại là đằng khác.
Ta đã luôn cởi mở với nhau.
Sẽ thật tồi tệ nếu anh rời bỏ đi mà không báo trước.
Ít nhất bây giờ thì em có thời gian để làm quen với nó, để hiểu.
Không, không. Mạnh mẽ lên.
Em rất là mạnh mẽ.
Em lừa anh? Em sao?
Sao phải lừa anh làm gì?
Anh biết em nhiều hơn thế. Em không thể làm chuyện như vậy.
Tại sao ư?
Anh nghĩ em là người che giấu mọi thứ?
Không...
Em quyết định dũng cảm, và sẽ như vậy.
Tình yêu của 2 ta đã chống lại quá nhiều trở ngại.
Em phải lựa chọn:
Từ chối 5 năm hạnh phúc, hoặc quyết định mạo hiểm mọi thứ.
Em không hối hận.
Không hề hối hận. Không 1 lần.
Em muốn ngã đập đầu,
và quên đi mà thôi.
Để em nói anh yêu. Là lỗi của em.
Anh không nhớ chủ nhật đó tại Capodimonte?
Vì chính em là người khăng khăng muốn đến.
Em là người không cho phép anh nói chuyện...
ai cũng nói với anh câu đó cũng giống em.
Em là người đã gọi anh vào thứ 3 đó.
Thứ ba ngày 27.
Em nhớ mọi cuộc hẹn của 2 ta.
Tại sao ư?
Em không biết đã có một sự vội vàng như vậy.
Vậy thì chờ đã, em sẽ chuẩn bị sẵn vali vào tối nay.
Anh đến đây, ta ăn tối cùng nhau...
Hôm nay là thứ ba.
Em đang chuẩn bị món parmigiana, như thường lệ.
Găng tay gì cơ?
Ờ, đôi găng tay da lái xe.
Em không biết. Em không có thấy.
Nếu tìm thấy chúng, em sẽ đưa chúng cho anh tối nay, được chứ? Alô?
Không nghe thấy sao? Sao có thể thế chứ? Em đang gào lên đấy!
Không nghe thấy sao?
Em nghe thấy anh như anh đã ở ngay bên cạnh em!
Tôi thì nghe thấy tiếng bà.
Cả khu phố cũng vậy.
Mọi người đều nghe thấy ngoại trừ Signore.
Giờ em lại là người không thể nghe thấy anh.
Giờ có nghe thấy không?
Tuyệt, ta đang thay phiên nhau.
Có một tiếng vang lạ trên đường dây của anh.
Nó không giống như điện thoại nhà anh.
Em hiểu mà.
Khăn tay nào?
Cái màu đỏ ư.
Và anh đã xắn tay áo lên.
Tay trái anh? Đang giữ máy thu.
còn tay phải, thì là cây bút máy.
Và anh đang vẽ nguệch ngoạc: con số, trái tim, ngôi sao.
Anh cười sao?
Em có đôi mắt thay cho đôi tai.
Không, anh yêu, xin đừng có nhìn.
Sợ sao?
Không, em không có sợ.
Nó tồi tệ hơn.
Em cố gắng không nhìn mình trong gương.
Trong phòng tắm cũng đã ngừng bật đèn.
Anh có thể làm gì?
Năm tháng dần trôi qua.
Ừ chắc chắn rồi. Em có một khuôn mặt tinh tế.
Thật là một người nói chuyện ngọt ngào.
Những lời khen đó là tốt cho một bài thơ, không phải một người.
Em thích nó khi anh nói, "Hãy để ý khuôn mặt ngộ nghĩnh đó."
Em biết, em biết.
"Piano"? "piano" nào cơ?
Không, anh yêu.
Em nói "Em biết".
Anh không bao giờ quen với việc nói tiếng địa phương của em.
Rất buồn cười khi anh nhầm từ này với từ khác.
Còn nhớ rằng người bán hàng rong
bán chân và mũi của con bê?
Em hỏi anh, "Muốn thử chân và mũi không?"
Và anh nghĩ em nói, "Muốn đút cho ăn không?"
Và anh đã làm bộ mặt như vậy.
Anh đâu rồi? Alô?
Tổng đài, tôi bị mất kết nối. Xin hãy gọi lại, làm ơn.
Alô? Phải.
Không tổng đài, đường dây mất kết nối.
Đang bận sao?
Tôi không hiểu.
Ai đó cô gọi cho tôi?
No comments yet. Be the first to leave one.