166 บรรทัดแรก
Lãnh đạo.
LÃNH ĐẠO
Anh dũng.
ANH DŨNG
Trí lược.
TRÍ LƯỢC
Chính trị.
CHÍNH TRỊ
THAM VỌNG Rồi cả tham vọng.
Năng lực của tôi gọi là "giám định", có thể nhìn thấy năng lực của người khác.
Cha tôi, Raven, đã nói rằng...
Phát hiện ra tài năng của người khác...
là một trong những khả năng quan trọng của một lãnh chúa...
để có thể vượt qua thời chiến loạn sắp tới.
CHUYỂN SINH THÀNH QUÝ TỘC, TÔI SỬ DỤNG KỸ NĂNG GIÁM ĐỊNH ĐỂ TIẾN THÂN TRONG THẾ GIỚI
CHUYỂN SINH THÀNH QUÝ TỘC, TÔI SỬ DỤNG KỸ NĂNG GIÁM ĐỊNH ĐỂ TIẾN THÂN TRONG THẾ GIỚI
THÀNH PHỐ DƯỚI THÀNH CANARRE
Lần cuối mình khóc là khi nào nhỉ?
Dễ thương quá.
Từ lúc nhận ra bản thân không có cha mẹ chăng?
Do giá lúa mì đã tăng lên.
Cái này...
Tránh ra.
Hay là lúc nhận ra người ta còn chẳng thèm đối xử với mình như con người?
Mình chẳng còn nhớ nữa.
Tại sao mình lại được sinh ra nhỉ?
TẬP 3: CÂU TRẢ LỜI
Làm bọn tao tốn công quá đấy!
Này thì!
Con nhỏ khốn kiếp.
Đánh nó bao nhiêu cũng chẳng khóc.
Chậc, chán ngắt.
Này.
Bảo bao nhiêu lần rồi.
Đã tìm được người mua, nên đừng có đánh vào mặt nó.
Tên biến thái đó mà không vui thì phiền lắm.
Vâng. Hiểu rồi.
Này, nó có một túi tiền kìa.
Con nhỏ này lanh gớm.
Có nhiều tiền ra phết.
Con ranh, đủ rồi nhé!
Đồ ngu. Hãy nhớ cho kỹ.
Mày không thể chạy thoát được đâu.
Mà chạy rồi thì làm sao chứ?
Chỉ quay về cuộc sống rác rưởi đó thôi mà.
Cuộc đời của mày kết thúc rồi.
Hãy trách cha mẹ mày vì đã bỏ rơi mày ấy.
Gì vậy?
A-Ai đó!?
Mày là đứa hồi sáng...
Đợi đã.
Chị không sao chứ?
Tại sao cậu lại đến đây...?
Này này, làm cái gì thế?
Tự dưng đạp cửa nhà người ta, nghịch ngợm quá đấy.
Albert Garnier, ông là thương nhân nô lệ phải không?
Thằng nhóc này... sao lại biết tên mình?
Cách ăn mặc đó... là quý tộc à?
Nếu đúng thì sao?
Xin hãy giải phóng cho chị ấy.
Ta không hiểu ý nhóc cho lắm.
Đây là nô lệ, là hàng hóa đấy.
Cái đám luôn lén lút mua chúng như các người chắc phải hiểu chứ?
Tôi không hiểu.
Bị ngu hả?
Đừng lo chuyện bao đồng!
Tôi và cậu là người lạ đó.
Từ lúc gặp, tôi đã luôn thắc mắc...
rằng tại sao mắt chị lại chống rỗng như vậy.
Hả?
Tôi nghĩ mãi và đã tìm ra câu trả lời.
PHÁP SƯ: S
THAM VỌNG Do chỉ số tham vọng của chị là 1.
Hả? Tham vọng?
Là 1.
Đang nói gì vậy?
Tham vọng là...
khát vọng ở sâu thẳm bên trong mỗi người.
Đôi khi, nó có thể là một điềm báo của một người dễ phản bội.
Nhưng...
giống như muốn trở nên tốt lên, không muốn từ bỏ...
nó thể hiện khát vọng cho tương lai.
Vậy mà lại là 1.
Chị ấy đã từ bỏ tương lai.
Có chuyện gì đáng buồn hơn sao?
Tương lai?
Thì nó là nô lệ mà.
Nô lệ thì đương nhiên là làm gì có tương lai.
Có gì buồn cười chứ?
Bảo vệ tương lai của trẻ em là nghĩa vụ của người lớn.
Cướp đi tương lai đó thì có gì đáng cười chứ?
Muốn trở thành cái gì là quyết định của chị ấy.
Không phải các người!
Lần cuối mình khóc là khi nào nhỉ?
Mình không còn nhớ nữa.
Dù có khóc thì cũng chẳng được gì.
Chẳng thể giúp cho mình sống sót.
Tại sao mình lại ngừng mơ ước?
Bởi vì khi con người được sinh ra...
thì số mệnh đã được định đoạt.
Những ánh nhìn lạnh lùng, những lời chửi mắng hay bạo lực...
chỉ cần khép lòng lại thì sẽ không còn bị tổn thương.
Ê!
Khóc là thứ dành cho kẻ yếu.
Kẻ yếu thì không thể sống sót.
Hãy chỉ nghĩ cách để sống mạnh mẽ.
Mình đã quyết như thế.
Vậy mà...
Tại sao bây giờ... mình lại khóc?
Ranh con.
Nói năng xằng bậy.
Đủ rồi.
Dù sao nó cũng là quý tộc.
Định cố thuyết phục nó, nhưng mà...
ta không còn đủ kiên nhẫn nữa.
Mau chạy đi!
Không sao đâu.
Xin hãy đợi thêm một chút nữa.
Này!
Anh Rietz, nhờ anh được không?
Rõ ạ.
Này, cười cái gì thế?
Xem ra chúng mày vẫn chưa hiểu tình hình nh-
Các ngươi...
có biết mình đã làm gì không hả?
Dám làm cậu Ars nổi giận...
là tội đáng muôn chết!
Chỉ có một đứa thôi. Bao vây rồi xử nó!
Này!
Forma...
Forma...
Igni Ekube!
Q-Quái vật...
Kết thúc rồi sao?
Tên này là ai vậy? Mạnh quá mức.
Chết tiệt. Không còn cách nào khác.
Xuống đây!
Thiệt tình, ồn ào quá đó.
Muốn uống cũng chẳng yên.
T-To quá!
Hắn từng là đội trưởng bộ binh của Canarre.
Nhưng do hành vi xấu nên đã bị đuổi.
Albert.
Hết rượu rồi. Lấy thêm đi.
Cứ làm việc đàng hoàng rồi muốn uống bao nhiêu cũng được.
Này, tên này không ổn đâu!
Này!
Không có gì phải lo.
Bị đám nhóc này đánh bại à?
Thật thảm hại.
Trước khi cười nhạo người khác,
ngươi nên lo cho bản thân thì hơn, đồ con lợn.
Cái mỏ đó... tao phải vặt nó xuống.
Quá chậm.
Thằng ranh!
Tài năng của anh Rietz vượt xa người đàn ông đó.
Rốt cuộc hai người này là sao vậy?
CHUYỂN SINH THÀNH QUÝ TỘC, TÔI SỬ DỤNG KỸ NĂNG GIÁM ĐỊNH ĐỂ TIẾN THÂN TRONG THẾ GIỚI
Rốt cuộc hai người này là sao vậy?
Không thể nào...
N-Ngươi có biết... có biết mình đã làm gì không?
Thương nhân nô lệ là thứ được tỉnh trưởng Canarre thừa nhận đó!
Tôi biết.
Vì vậy, tôi sẽ trả tiền.
Tôi sẽ mua chị ấy.
Hả?
No comments yet. Be the first to leave one.