200 บรรทัดแรก
Giáo sư!
Giáo sư!
Giáo sư!
Không, chúng tôi đang ở Nhà Miller, giờ đang đứng ở nhà thờ.
Ừ.
Tốt rồi.
Được đấy.
Rồi, tôi sẽ làm.
Ừ, chào nhé.
Tôi rất tiếc khi nghe điều đó.
Thì.
Được.
Tuyệt.
First Christian được xem là
một trong những nhà thờ theo Chủ nghĩa hiện đại đầu tiên ở Mỹ.
Ở Hoa Kỳ.
Thiết kế bởi Eliel Saarinen,
và người Thiên Chúa giáo cho rằng...
Lưu ý thánh giá và những cánh cửa
và đồng hồ đều sắp lệch.
Thiết kế này, của Saarinen là...
Thiết kế của Saarinen là bất đối xứng
nhưng vẫn giữ được sự cân bằng.
Của con đây.
Xong rồi.
- Cậu đây rồi, chào. - Nhìn này, chú giải.
Hay.
Có gì mới không?
Không chắc nữa.
Chắc mấy thứ nhảm nhí của sinh viên tốt nghiệp thôi,
Có nghiên cứu dữ liệu thì nói mình biết nhé.
Ừ, đương nhiên.
Có gì không?
Muốn ghé rạp phim tối nay không?
Tối nay không được, xin lỗi.
Mình có hẹn ăn tối với một người bạn ở Bloomington.
Giống hẹn hò hả?
Không, không chỉ là người bạn cũ thôi.
Mm-hm, sao cũng được.
Cậu có bằng Thạc sĩ không?
Tiếc là... có.
Lấy khó không?
Còn tuỳ cậu định nghĩa sao là khó.
Sao?
Mình mới nói chuyện với Aaron,
cậu ta nói là có quy định họ chỉ nhận vị trí toàn thời gian
cho sinh viên tốt nghiệp MLS
Không hoàn toàn đúng đâu.
Claire đâu có đâu.
Cổ không có?
Cô ấy có bằng Tiến sĩ ở LIT.
Hay.
Cậu có làm gì thì cũng đừng lấy bằng MLS.
Nó vừa được xác nhận là cái bằng Thạc sĩ xin việc tệ nhất.
Thiệt?
Ừ.
Và cậu vẫn chưa có việc làm.
Thì, mình là ngoại lệ.
Dù sao cậu không muốn làm thủ thư mãi đâu.
Có thể đó.
Không, không đâu.
Còn vụ cô Deborah Berke?
Cậu sẽ điên lên khi bỏ lỡ mất.
Ừ, không có chuyện đó đâu.
Sao không?
Thì không thôi.
Cậu không hiểu đâu.
Mình sẽ hiểu.
Gì?
Không gì.
Nào, mình vào thăm ông ấy trước.
Chị vẫn không tin được em lớn chừng này rồi.
Chị thì nhìn vẫn vậy.
Làm gì có.
- Thật mà. - Cảm ơn em.
Em thật dễ thương.
Em thấy sao khi quay trở lại Seoul?
Cũng ổn.
Em làm gì ở đó?
Em có công việc ở một nhà xuất bản.
Dịch sách sang tiếng Hàn, từ tiếng Anh.
Nghe thú vị nhỉ.
Không hề đâu.
Khá là đau đầu, thật đấy.
Em đang dính deadline. Vừa cắt liên lạc với họ rồi.
Họ không mong em tiếp tục làm việc khi em đang ở đây đó chứ?
Em nghĩ là họ có.
Chị biết đấy, mấy thứ Hàn Quốc đó mà.
Chúng tôi xin chia buồn. Gia đình là điều quan trọng nhất
nhưng thật ra công việc mới là điều quan trọng nhất.
Nên là cậu hoàn thành cái bài dịch chó chết kia đúng hạn đi.
Không thể nào thế.
Rồi coi.
Em mong chị ở lại thêm ngày nữa.
Chị biết.
Nhưng đáng lẽ chị đã phải ở Chicago từ vài ngày trước với ba em.
Và chị còn công việc.
Chồng chị.
Em biết, chị cũng đã vất vả rồi.
Không tin được chuyện này lại xảy ra.
Bác vẫn khoẻ mạnh và rồi...
Chị xin lỗi.
Chị chỉ...
Chị nợ bác quá nhiều.
Ba em là mọi thứ đối với chị.
Anh chị có cần thêm gì không ạ?
Không, chúng tôi chuẩn bị...
Không, chúng tôi chuẩn bị... Cho tôi thêm một bia được không?
Dạ vâng.
- Thêm một ly rượu nhé? - Không cám ơn.
Ba còn không báo em là ông ấy đi chuyến đi này.
Ông có báo chị không?
Không.
Y như mọi lần.
Ông có nhắc gì về em không?
Bác với chị có nói chút.
Ông ấy nói gì?
Jin.
Ông có nói chị cả hai đã không nói chuyện với nhau hơn năm?
Em là tất cả của ông ấy.
Chưa bao giờ là vậy.
Ông ấy có học trò, công việc.
Em là con ông.
Chị xem nhiều phim bi kịch Hàn Quốc quá rồi.
- Của anh đây. - Cám ơn.
Chúng tôi tính tiền được không?
Dạ, em quay lại ngay.
Sáng mai chị phải đi sớm.
Chị nên đi ngủ đây.
Em xin lỗi. Đáng lẽ không nên lôi chuyện đó ra.
Quán trọ biết tình hình rồi.
Em có thể ở phòng của ba bao lâu em cần cũng được.
Chết tiệt.
Con biết chủ nhật ông ấy làm gì không?
Không. Con chở mẹ tới vào buổi sáng. rồi đem nó qua chỗ Kenny.
Sẽ tốn kém hơn nếu nó hư.
Mẹ ghét xe.
Con cũng vậy.
Mẹ nghĩ món này cần thêm... một chút cay.
Mẹ nghĩ vậy hả?
Chắc vậy.
Con định thêm cái gì đó tinh tế.
Mẹ không hiểu đó là cái gì hết.
Kiểu như, ít đậm đà hơn.
Tại sao?
Vì đôi khi mẹ nếm thêm vào
rồi sau đó vị nó lại đậm hơn.
Con điên thiệt.
Mẹ thì có.
Đây là Trung tâm hội nghị Irwin,
trước đây là ngân hàng Irwin Union.
Được hoàn thành vào năm 1954 và thiết kế bởi Eero Saarinen,
con trai Eliel Saarinen, người thiết kế nhà thờ First Christian.
Những nhà thờ, ngân hàng ở Mỹ hiện nay
không thiết kế giống năm 1954 như vậy.
Những toà nhà đồ sộ, vững chắc, có giao dịch viên ngồi sau quầy.
Không, không, 'ông ấy không nói đây là quan niệm sai.
Ông ấy chỉ nghi vấn quan niệm thông thường về khả năng tập trung.
Hay thật ra là luận điểm về khả năng tập trung bị ngắn đi.
Vậy ông ấy không nghĩ chuyện này là đúng?
Cậu luôn nói về việc không ai đọc hết một cuốn sách nữa.
Đúng, chính xác là vấn đề đó.
Mình là mọt sách.
Tụi mình là mọt sách.
Vậy điều ông ấy cho rằng là khi ta nói về sự tập trung
chúng ta nghiêng về việc đọc sách.
Như, có một giáo sư này cứ muốn chứng minh mãi về sự ngu ngốc của trò chơi điện tử.
Ông ấy nói về việc con trai ông chơi hàng giờ đồng hồ
và một lần ông thử chơi cùng con nhưng rồi hoàn toàn uể oải chỉ sau vài phút.
Giờ nếu nhìn ngược lại,
nếu người con nói về việc ba mình đọc sách hàng giờ đồng hồ
và cũng một lần cậu ta đọc cùng ba, nhưng rồi cảm thấy thật chán sau vài phút.
Vậy ông ấy cho rằng người con thiếu khả năng tập trung đúng không?
Nhưng sao chúng ta ngược lại rằng ông giáo sư thiếu khả năng tập trung?
Vì cái ông ấy nói không phải là việc tập trung.
Chỉ vì ông thấy nó ngu ngốc.
Nhưng nếu đó đúng là vấn đề của người con?
Điều ông ấy cho rằng cậu con trai có khả năng tâp trung hàng giờ đồng hồ
vào điện tử bởi vì nó thú vị đối với cậu.
Ừ, nhưng đó là vì trò chơi điện tử được thiết kế
cho những người thiếu khả năng tập trung.
Đó, thấy không, đó là điều mấy người mọt sách nói.
Nhưng không, điều ông này nói
là vấn đề không phải ở sự tập trung, mà ở sự thích thú.
Ông giáo sư không kiên nhẫn đối với trò chơi điện tử
bởi vì ông ấy không hứng thú với trải nghiệm đó.
Tương tự như việc người con trai có thể không hứng thú với sách,
và không phải do cậu ta không có khả năng tập trung, rõ ràng cậu ta có.
Cũng như ông giáo sư, cậu ta có thể dành sự tập trung hàng giờ
nếu cậu ta thấy điều đó thú vị.
Vậy dẹp sách đi, trò chơi điện tử muôn năm?
Không. Không phải vậy.
Những gì ông ấy cho thấy ở đây là sự chỉ trích trong chỉ trích.
Nhưng thay vào đó, ta phát hiện được một nguy cơ khác.
Không phải nguy cơ thiếu tập trung mà là nguy cơ thiếu sự thích thú.
Thấy không, để nói về sự tập trung cũng là một loại phân tâm.
Trẻ em dành sự tập trung tới những thứ thú vị chúng.
Câu hỏi thật sự là cái gì gây hứng thú cho chúng?
Hay tụi mình?
Chúng ta đang mất đi hứng thú với những thứ quan trọng?
No comments yet. Be the first to leave one.