200 บรรทัดแรก
NỮ HOÀNG CHÂU PHI Dịch phụ đề: QKK
Dựa theo tiểu thuyết "THE AFRICAN QUEEN" của C.S. FORESTER
ĐÔNG PHI THUỘC ĐỨC Tháng 9 năm 1914
Amen!
- Chào, ông Cha. - Ông Allnut.
Thư của ông đây. Xin lỗi vì tới trễ, nhưng tôi bận hết việc này tới việc khác.
Ông biết ra sao rồi. Hay có lẽ ông cũng không biết.
- Chào ông Allnut. - Chào cô.
- A, hay quá. Cuối cùng nó đã tới. - Hả?
- Những cây bông hồng của tôi. - Ông ở lại uống trà nhé?
Tôi không khách sáo đâu. Quả thật tôi đang cần một chút gì.
Tôi còn phải dọn dẹp khi quay về. Bọn người Bỉ sẽ réo tên tôi.
Nhưng tôi không màng. Họ sẽ không dám sa thải tôi.
Không có ai ngoài tôi có thể điều khiển chiếc Nữ Hoàng Châu Phi được.
Tôi nhớ hình như ông uống đường phải không, ông Allnut?
- Đúng vậy, hai muỗng - Còn sữa?
Được, thưa cô.
- Bánh mì bơ? - Được, thưa cô.
- Anh? - Cám ơn.
Cái bụng của tôi kêu đó.
Nó kêu như có một con linh cẩu trong đó vậy.
Ăn thêm bánh mì bơ, ông Allnut.
Cám ơn, cô, tôi... tôi không khách sáo đâu.
Xin lỗi.
Lạ thật, phải không?
Ý tôi là, tại sao cái bụng của người ta cứ kêu hoài như vậy được?
Thử một cái bánh nướng đi, ông Allnut.
Thôi, cám ơn cô.
- Herbie Morton là một giám mục. - Hả?
- Đó là ai vậy? - Chắc là em còn nhớ Herbie mà.
Tóc vàng, hơi trẻ hơn anh, hồng hào. Hắn hát solo ở buổi lễ kỷ niệm.
"Holy, Holy", anh nhớ vậy.
Chắc là em nhớ. Đã lâu lắm rồi.
- Bây giờ hắn là một giám mục. - Hay quá.
Phải nói là Herbie hơi trẻ hơn anh một chút, bốn hay năm tuổi.
Ngạc nhiên thật đó. Hắn không phải là một sinh viên giỏi.
Và giao tiếp xã hội cũng không hơn gì.
- Rồi, tất nhiên, hắn có một cuộc hôn nhân tốt. - Ồ.
Góa phụ của một chủ hãng. Tên ổng là gì?
Griggs? Briggs. Đúng rồi.
Alfred Briggs. Hãng xà-bông tuyết, anh nhớ vậy.
Bà Alfred Briggs...
không hề cản trở việc làm của Herbie.
- Anh mừng cho hắn. - Tất nhiên.
Tôi không thể làm gì khác được.
- Đó là bài "Holy, Holy." - Thêm trà nhé, ông Allnut?
Cám ơn, nhưng thôi, thưa cô.
Tôi nên cho thuyền lui để sáng mai còn quay về mỏ.
- Có gì mà phải vội, ông Allnut. - Hãy ở lại ăn tối.
Cám ơn rất nhiều.
Chắc là tôi sẽ không quay lại vùng này trong vài tháng.
Vậy sao? Còn thư của tôi thì sao?
Sẽ không có thư trong một thời gian.
- Sao lại không? - Bọn Đức sẽ tịch thu hết.
- Tại sao, sao lại có chuyện đó? - Tại vì chiến tranh.
- Chiến tranh? Ở đâu, ông Allnut? - Châu Âu.
Thật sao? Giữa những ai?
Ô, ơ... Đức, Anh.
- Anh? - Đúng vậy
- Ông nói có chiến tranh thật sao? - Đó là cái tôi nghe được.
Người Đức nói người Anh gây chiến. Người Anh thì lại nói do người Đức.
- Ông biết được gì? Đã xảy ra chuyện gì? - Đó là tất cả những gì tôi nhớ được.
Ồ, phải. Có người Pháp nữa, và tất cả những nước nhỏ khác,
Áo, Hung, Bỉ, Tây Ban Nha, tôi quên mất ai theo ai.
- Ông chỉ biết vậy sao? - Đó là tất cả những gì tôi biết.
Tôi sẽ tìm hiểu thêm khi tôi tới Lubumbashi.
Không biết tình thế của chúng tôi sẽ ra sao?
Có gì có thể ảnh hưởng tới nơi Chúa bỏ quên này được?
Chúa không bỏ quên nơi này, ông Allnut,
sự hiện diện của anh tôi là một bằng chứng.
- Ồ, Không có ý xúc phạm, thưa cô. - Chiến tranh.
Phải. Phải, có vẻ như vậy.
À, tôi phải đi thôi. Cám ơn về bữa trà.
Xin quý vị tự bảo trọng.
Tạm biệt. Cám ơn.
Tạm biệt, ông Allnut.
Con người xấu xa. Hắn là người Canada. Hắn không biết là hắn cũng dính trong đó sao?
Chúng ta có nên đi Lubumbashi thử không?
Một người chăn chiên tốt không bỏ rơi các con chiên của mình khi bầy sói đang rình mò.
Chúng ta phải cầu xin Đấng toàn năng phù hộ cho nước Anh...
và đưa nó qua khỏi cơn ngặt nghèo.
Rose, hãy vô nhà và ở yên đó.
Chuyện này là sao? Sao các ông dám?
Chúng tôi phải lùng sục bọn Anh trong làng này.
Samuel? Samuel!
Anh đây rồi, sao anh không đội nón?
Anh có nghe em kêu không?
Có, nhưng anh phải gieo hạt. Gần cuối tháng Tám rồi.
Nhưng khi người ta trồng cây ở giữa châu Phi thì chuyện đó không thành vấn đề.
Châu Phi?
Anh yêu, anh không được khỏe.
Châu Phi?
Để em giúp anh cởi đồ.
Rose...
Anh! Anh! Anh ơi!
Hãy trừng phạt bọn phản bội. Ôi, Chúa.
Hãy trừng phạt chúng. Đánh chúng, chết.
Amen.
Lạnh. Sương mù.
Rose đâu rồi?
- Rose, em có ở dưới cửa hàng không? - Em đây.
Đem cho anh một tách trà nóng, ngon.
Em đây, anh, bên cạnh anh.
Anh đã cố gắng nhiều, em biết rồi, để học...
tiếng Do Thái, Hy Lạp... Anh không có nhiều thuận lợi.
Nếu anh không vượt qua các kỳ thi, anh sẽ xung phong làm người truyền giáo.
Rose cũng vậy. Không phải là duyên dáng nhất trong những trinh nữ,
nhưng nó cũng có thể làm một người hầu trong ngôi nhà của Chúa.
Ngay cả với một người như nó, Chúa cũng đã chỉ cho một con đường.
Anh đã bỏ quên sách vở. Anh không còn làm việc nữa.
Nếu anh không vượt qua, thì có nghĩa là Chúa dành một công việc khác cho anh.
Nhiệm vụ Người giao sẽ được hoàn thành.
Ôi, không. Chúa, nếu đó là ý của Người, hãy để cho con tự nhận biết.
Hãy gọi con... ở đây, ở nước Anh, ở nhà.
Mẹ sẽ rất hãnh diện.
Ôi, Chúa, con đã cố gắng nhiều.
Vậy, chúng cũng đã tới đây rồi hả?
Sau khi tôi ra đi ngày hôm nọ, có tiếng trống nổi lên trong rừng.
Chẳng bao lâu sau các chàng trai bắt đầu than khóc. Tôi đã hỏi họ có chuyện gì.
Họ nói tiếng trống cho biết quân lính đã lùa dân họ ra khỏi làng...
và đốt làng họ nên họ không còn nhà để quay về.
Khi tôi tới khu mỏ, mọi thứ đều bị tàn phá.
Các chàng trai của tôi nhìn qua rồi chạy bổ vô rừng.
Theo tôi thấy, họ đang thành lập lực lượng kháng chiến địa phương...
và lan ra khắp châu Phi.
- Ông Cha đâu rồi? - Ảnh ở trong kia. Ảnh chết rồi.
Ôi. Ôi, kinh khủng quá.
Nếu chúng dám bắn cả một ông cha, người không thể hại chúng được gì,
thì không còn ai được an toàn nữa.
Chúng không bắn ảnh, ông Allnut, nhưng cũng gần như vậy.
Ôi, chuyện đó thật quá tệ, thưa cô. Tôi chỉ biết nói vậy thôi.
Ổng chết khi nào, thưa cô?
Ảnh chết hồi sáng sớm.
Xin lỗi, thưa cô. Tôi chỉ muốn nói...
là với thời tiết như thế này, chúng ta nên chôn ổng càng sớm càng tốt...
xin cô đừng phiền tôi nói vậy.
- Cô có cái xẻng không? - Phía sau cái nhà gỗ.
Tôi nghĩ là ổng muốn được chôn trong bóng mát.
Để tôi tính vầy, trong khi tôi đào huyệt, cô sắp xếp mọi thứ.
Để chúng ta có thể dọn dẹp nhanh chóng. Bọn Đức có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Sao chúng phải quay lại?
Bọn chúng sẽ quay lại, để tìm chiếc Nữ Hoàng Châu Phi.
Bọn chúng rất muốn chiếm lấy nó và những gì bên trong nó...
chất nổ gelatine, những thùng oxygen và hydrogen,
rất nhiều thứ bọn Đức có thể dùng.
Bọn Đức.
Tôi nghĩ chúng ta có thể trốn đâu đó phía sau một hòn đảo...
và bàn tính coi phải làm gì.
- Tôi sẽ sẵn sàng. - Tốt. Tôi sẽ làm nhanh hết sức mình.
Đi thôi, cô. Hãy đi khi còn kịp.
Xin lỗi.
Cô cầm lái dùm được không?
- Hả? - Coi nào.
- Nhưng tôi không biết lái. - Làm đi.
Bẻ lái sang phải một chút, thưa cô. Không, không. Phía bên kia.
A. Bây giờ thì tốt rồi.
Ở đây mình an toàn rồi.
- Vấn đề là, mình làm gì bây giờ? - Đúng.
Chúng ta có rất nhiều thức ăn. Chúng ta sẽ không sao.
2.000 điếu thuốc, hai thùng rượu gin.
Chúng ta có thể ở lại đây hàng tháng nếu muốn.
Không phải là một chỗ tệ để tránh chiến tranh.
Đủ mọi tiện nghi như ở nhà, kể cả dòng nước chảy.
Chúng ta không thể đơn giản ở lại bờ sông này chờ chiến tranh kết thúc.
Không thể sao, thưa cô. Cô có bản đồ đó. Hãy chỉ cho tôi một đường ra, tôi sẽ đi.
Lính Anh sẽ tấn công. Họ sẽ tới bằng đường nào?
Có thể là từ biển, nhưng như vậy thì sẽ đặt bọn Đức ở giữa chúng ta.
Quân ta không thể tới từ bờ biển Anh sao?
Nhưng chiến tranh sẽ kết thúc trước khi họ vượt qua được khu rừng này.
Chúng ta đang ở trong một tình thế hơi khó khăn, thưa cô.
Một điều chắc chắn, họ không thể tới từ Congo.
Họ không thể vượt qua cái hồ này torng khi chiếc Louisa đang ở đó.
- Chiếc Louisa là cái gì vậy? - Một chiếc tàu hơi nước 100 tấn.
Bọn Đức đã đem nó tới đó.
Nó là bá chủ vùng hồ bởi vì nó có một khẩu đại bác 6 pound.
- Đại bác 6 pound là cái gì vậy? - Là cây súng lớn nhất ở Trung Phi.
- Tôi hiểu rồi. - Không có chiếc Louisa, mọi chuyện sẽ dễ dàng.
Quân Đức sẽ không cầm cự được một tháng nếu quân ta vượt qua được cái hồ.
Nhưng tất cả những chuyện đó cũng không đưa chúng ta về gần nhà hơn.
Con sông Ulanga này chạy vô cái hồ phải không, ông Allnut?
Phải, thưa cô, đúng vậy.
Nhưng nếu cô nghĩ tới chuyện đi tới cái hồ đó, hãy quên đi.
Tại sao?
Trước hết, đó là Shona.
Bọn Đức có một cái đồn ở đó.
Nếu chúng ta thử vượt qua, chúng sẽ cho chúng ta nổ tung.
Rồi còn những cái thác nữa.
Một trăm dặm nước sôi sục như được phun ra từ một con ngựa lửa.
Rồi tới khúc sông có tên là Bora.
Người ta không biết nó là cùng một dòng sông cho tới khi Spengler...
- Ổng đã xuôi xuống đó, tôi nhớ rồi. - Phải, bằng một chiếc thuyền độc mộc.
Với sáu tay chèo người Swahili. Chính cái bản đồ mà cô đang xem là của ổng vẽ đó.
Ông Allnut, cái gì ở trong những cái thùng có vạch sơn đỏ đó?
Ồ, cái đó hả? Nó là chất nổ gelatine, thưa cô.
- Nó có nguy hiểm không? - Không, thưa cô. Đó là thứ an toàn.
Cô có thể để cho nó ướt cũng không hư hại gì.
Cô có thể lấy búa đập nó, nó cũng không nổ.
Cần phải có một ngòi nổ mới nổ được.
- Để tôi quăng xuống sông cho cô. - Không, có thể ta cần nó.
Những cái tròn dài giống như những quả ngư lôi đó là gì?
No comments yet. Be the first to leave one.