200 บรรทัดแรก
Những con chữ,
được viết bởi tôi.
Phần một.
Ông ta đứng ngó Rory và Dora Jansen lúc đi ra chiếc Limo.
Dường như những giọt mưa bỏ qua họ.
- Cám ơn - Chúc ngủ ngon.
Không không, nói với mẹ đừng lo, chúng ta chỉ muốn mẹ cảm thấy khá hơn thôi.
Hiểu không?
Phải, không không, là mẹ tự mua cái camera đó đó. Bà ấy thích chụp hình mà.
Sẽ có hình lắm, bữa đó là event mà bố.
Okay, con hiểu rồi, hiểu rồi...
- Bọn con cũng yêu bố. - Bọn con yêu bố, Chuckles.
Chào bố.
Bố mẹ anh háo hức lắm.
Cả hai đều thích em.
Anh có háo hức không?
Có, chắc chắn rồi, bữa đó sẽ vui lắm, đúng không nào?
Đó sẽ là một vinh dự rất lớn.
Cưng à... chỉ là hơi bồn chồn chút thôi. Bình thường thôi mà anh.
Chỉ là anh hơi mất phương hướng một chút, em biết mà.
Anh không ngờ tới việc này.
Anh ở đâu nào?
Anh tưởng là nó chỉ là một cuốn sách nhỏ thôi, em hiểu không?
Em hiểu mà.
Giọt nước mắt bên cửa sổ đã giới thiệu cho chúng ta những
nhà văn trẻ, tài năng và nhạy cảm
đã xuất hiện trong kỷ nguyên văn chương từ rất lâu rồi.
Chúng ta thật vinh dự đêm nay khi có
người chiến thắng học bổng Nghệ thuật và giải thưởng Mỹ.
Ông Rory Jansen.
Cám ơn.
Tôi chỉ cố gắng lột tả đúng những gì tôi tưởng tượng mà thôi.
Câu chuyện về một người đàn ông, vợ và con ông ta.
Tôi không ngờ cuốn sách nhỏ của mình lại ảnh hưởng tới nhiều người như vậy.
Tôi ước sao có ý tưởng cho cuốn sách tiếp theo của mình.
Tôi không muốn làm tốn thời gian của mọi người.
Để kết thúc xin cho tôi được phép
nói lên sự hân hạnh khi đứng ở đây đêm nay. Xin cám ơn.
Ngay sau khi tốt nghiệp, họ chuyển tới Brooklyn.
Họ nhìn thấy ngay tầng đầu tiên trong nhà máy.
Đó là 5 năm trước lúc quyển sách và giải thưởng ra đời.
Nhưng Rory đã có thể biết được cuộc sống của anh ta sẽ ra sao.
Hãy quay lại thời điểm đó.
Tiếp đi anh. Đi thêm hai bước nữa.
- Được chưa em, ở đây phải không? - Đúng rồi anh.
- Đi thôi em. - Đi hả anh.
Okay, em nghĩ chúng ta nên treo bức tranh ở đây.
Em nghĩ là bàn làm việc của anh nên đăt ở đó.
Em nghĩ chúng ta nên sơn phòng tắm màu hồng.
Không đời nào.
Một nhà văn trẻ, tranh đấu để mọi người chú ý đến mình.
Anh ta thích những chai rượu rẻ tiền.
- Bao nhiêu? - 20 $.
Cả ngày chỉ lang thang khắp các con phố.
Ồ.
Nó hợp với màu mắt của anh đó. Em muốn anh làm sao?
Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi thành phố đã ngủ,
anh ấy bắt đầu viết.
Cám ơn cưng.
Anh đang viết đoạn cuối.
Rồi sao nữa?
Rồi anh sẽ đi gặp một đối tác mà giáo sư Waller giới thiệu.
Rồi sao nữa?
Có thể họ sẽ tổ chức gì đó.
Nhưng chúng ta không có tiền.
Rồi có thể chúng ta sẽ tổ chức gì đó.
Để anh làm xong cái này đã.
Cưng à. Cưng à.
Cưng à, để anh hoàn tất xong cái này đã.
- Anh sắp xong rồi. - Được thôi.
Nhưng anh sẽ bỏ lờ đó.
Xong rồi.
Nếu như anh ta không muốn làm, nghĩa là anh ta không muốn làm.
Nghe này, tôi nói là tôi sẽ cố mà.
Ý anh là gì? Dĩ nhiên đó là từ ngữ của tôi rồi.
Thứ tư sẽ biết. Tôi đăt rồi mà.
- Tôi gọi lại sau nhé. - Làm việc chăm chỉ quá nhỉ?
Tất cả những việc bố làm là dập tắt những đám lửa. Nhưng nó chẳng bao giờ ngưng cháy.
Con biết là bố bận, nên cho con đi thẳng vào vấn đề nhé.
Vào phòng bố đi.
Bao nhiêu?
Đủ cho chúng con trang trải trong tháng tới.
Rồi sao nữa? tháng sau con lại xuất hiện ở đây nữa sao?
Con đã gửi sách tới một đối tác, người ta nói nó rất tiềm năng.
Họ có đưa tiền cho con không?
Không phải đâu bố, nó không giống như công việc của bố đâu.
Nó không phải là bố làm rồi bố được trả tiền ngay.
- Con phải trả lệ phí. - Bố phải trả lệ phí của con, phải không nào?
Con sẽ không hỏi mượn bố nếu như con thật sự không cần tới.
Bố tưởng con muốn xuất hiện ở đây thế này sao?
Con tưởng bố thích nói không lắm hả?
Bố có cảm giác như bố đang làm tổn thương con hơn là đang giúp con.
Con phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của con.
Con đang chịu trách nhiệm đối với cuộc sống của con.
Con đã làm việc từ năm con 15 tuổi. Con đã từng là lơ xe buýt.
Cách đây hai năm chúng ta đã quyết định rằng
con sẽ hướng con trở thành một nhà văn.
Chúng ta đã nói chuyện này lúc ở trong phòng khách.
- Lúc đó có mẹ ở đó, mẹ cũng đồng ý mà.. - Đã lâu lắm rồi..
Có thể bây giờ nó chỉ là một sở thích
thay vì một nghề nghiệp nghiêm túc, con phải xuống đất thôi.
À, vậy thì cám ơn lời động viên của bố.
- Còn Dora thì sao? - Dora thì sao nào?
Ý bố là trước khi kết hôn, con phải có tiền.
Con xin lỗi vì tốn thời gian của bố.
Quay lại, ngồi xuống. Con ngồi xuống.
Nói về hôn nhân ư...?
Con bao nhiêu rồi, 11 hả?
Đây là lần cuối cùng.
Con phải có công việc ổn đinh, để tự lực cánh sinh.
Đó là một phần phải làm của một người đàn ông.
Con đang cố gắng để trở thành một người đàn ông, bố ạ.
Phần khác của người đàn ông,
không cần biết phải trải qua cay đắng bao nhiêu, nhưng mình phải biết được giới hạn.
Lại đây nào.
- Con yêu bố. - Bố yêu con.
- Con sẽ trả lại bố, bố biết mà, phải không? - Phải rồi.
Con lúc nào cũng có thể đến đây làm.
Chúng ta sẽ hủy diệt lẫn nhau mất bố à.
Anh ấy tiếp tục viết,
tin tưởng vào câu chuyện mà anh ta đang kể.
Anh ta gửi bản thảo tới tất cả các nhà xuất bản mà anh ấy nghĩ có thể xuất bản nó.
Nhưng tất cả đều bị từ chối và bị trả về...
hoặc tất cả chỉ là sự im lặng.
lm lặng.
Cuối cùng, nhà văn vĩ đại, Rory Jansen
buộc phải tìm một công việc.
Anh ta đi làm tại một trong những nhà xuất bản lớn nhất.
ở New York để mong tìm thấy chút liên quan nào đó.
Ở đây tôi có nhiều những mối liên hệ.
- Có phải anh là nhà văn không? - Phải.
Tôi gửi bản thảo tới nhiều đối tác ở đây.
Tôi thật sự cảm thấy rất vui khi dừng chân ở đây.
Nó cho tôi cơ hội để phát triển nghề nghiệp, định hướng văn phong.
Anh viết thể loại gì?
Những người trẻ giận dữ.
Tôi đã từng như thế.
Giờ tôi viết tiểu thuyết khoa học.
Anh bản năng lắm. Chỉ cần chút thời gian thôi.
Tối nay anh có viết không?
Anh thức coi cái này chút hoặc là anh sẽ ăn thứ gì đó.
Okay.
Không đoái hoài tới điều gì cả, họ cứ sống cuộc sống của họ.
Vào trưa ngày thứ sáu, họ cưới nhau ở City Hall.
Nghỉ trăng mật ở Paris.'
Anh sẵn sàng chưa?
Rồi.
Hai phút nữa nha.
Chỉ hai phút nữa thôi. Không tới bất kỳ cửa hàng nào khác.
Cám ơn anh. Đặt nó xuống đi nào.
Klondike 474. Nhắc lại nào 47...
Anh nghĩ sao.
Anh nghĩ nó cũ rồi.
Em nghĩ nó quá đẹp.
Em nghĩ nếu mình nó trông sạch hơn, mình có thể xài được đấy.
Phải không nào? Nhìn nó cổ điển đấy.
Em sẽ mua nó cho anh.
Thư từ và bưu phẩm thì mang tới cho trợ lý.
Chào lrene.
Và rồi, không có bất kỳ sự báo trước nào,
Rory nhận được cuộc gọi mà anh ta hằng mong đợi.
Cám ơn. Okay.
Cám ơn rất nhiều, okay.
Nó thật sự rất hay. Văn chương rất đẹp,
và anh phải tự hào vì bản thân mình lắm.
Cám ơn ông nhiều.
- Tôi bỏ công sức vào đó rất nhiều. - Và giờ đã được đền đáp.
Giờ nhìn anh, tôi đã không nghĩ là anh lại trẻ như thế.
À...
Tôi phải nói cho anh biết, Rory, tôi đã thấy ở anh rất nhiều.
Tôi... tôi rất ấn tượng.
Tôi không thể tin được...
Nhưng tiếc là, với năng lực của nhà xuất bản chúng tôi hiện tại,
đây là một thời điểm như anh biết đấy,
khó mà xuất bản một cuốn sách như thế này.
Rory, không ai dám hỗ trợ cho một cuốn sách như thế này.
- Sách như thế này? - Của một nhà văn không tên tuổi.
Sẽ không có thị phần cho nó.
Đây là việc khó khăn cho bất kỳ nhà văn nào, tại bất kỳ hoàn cảnh nào
mà không có chút tiếng tăm, rất khó để xuất bản một cuốn sách.
Ý tôi là nó có xu hướng nội tâm.
Nội tâm, nghĩa là gì?
Nó thuộc về nghệ thuật...
Nó là một phần của nghệ thuật.
Nếu vậy cuốn sách này sẽ chỉ được đặt trên kệ và phải quên nó đi đúng không?
Tôi...tôi đã bỏ ra ba năm để hoàn thành nó.
Tôi muốn thật lòng với nah.
Tôi chỉ muốn nói cho anh biết thực tế thôi.
Hãy kiên nhẫn.
Nếu tôi không tin tưởng anh, tôi sẽ không mời anh đến đây hôm nay.
Rồi sẽ ổn thôi mà.
Bởi vậy bọn tôi có 2 tuần, nên lên kế hoạch cho chuyến đi.
Bọn tôi định là thuê một con tàu anh nhỉ.
Bọn tớ sẽ đến Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng sẽ đi thuyền.
Chẳng có gì điên hơn.
Hay đấy, nhưng hai tuần đầu của tháng 9.
Nhưng chỉ mới bắt đầu thôi mà...
Cậu không muốn bỏ lỡ nó đâu.
- Nó sẽ rất tuyệt. - Rất tuyệt.
Ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, rồi đi kéo cá
No comments yet. Be the first to leave one.