200 บรรทัดแรก
Xin chào.
Tên tôi là Forrest. Forrest Gump.
Cô có muốn một viên socola không?
Tôi có thể ăn tận một triệu rưỡi viên này đấy.
Mẹ tôi luôn nói rằng cuộc đời giống như một hộp socola vậy.
Cô không bao giờ biết mình sẽ nhận được gì.
Đôi giày đó chắc đi thích lắm nhỉ.
Tôi cá rằng cô có thể đi đôi giày đó cả ngày mà không cảm thấy gì.
Tôi ước gì mình có đôi giày tốt như vậy.
Chân tôi đau lắm.
Mẹ tôi bảo rằng có rất nhiều điều
để nói về một con người thông qua đôi giày của họ:
Họ đã đi tới những đâu, Họ đã từng ở đâu.
Tôi đã từng đi rất nhiều đôi giày rồi.
Tôi cá rằng nếu tôi cố gắng, tôi có thể nhớ về đôi giày đầu tiên của tôi.
Mẹ tôi nói rằng chúng sẽ đưa tôi đến bất cứ nơi đâu.
Bà ấy nói rằng là đôi giày màu nhiệm của tôi.
Được rồi, Forrest, cháu mở mắt ra được rồi đấy.
Thử đi lại xem nào.
Con thấy thế nào?
Đôi chân của cháu khỏe lắm bà Gump ạ,
tôi thấy như vậy là khỏe lắm rồi,
tuy nhiên lưng cháu còng như lưng của mấy ông chính khách vậy.
Nhưng rồi chúng ta sẽ tìm cách nắn thẳng nó lại, Forrest nhỉ?
Forrest!
Khi tôi mới sinh ra,
mẹ đặt tên tôi theo tên người anh hùng vĩ đại trong cuộc Nội chiến,
tướng Nathan Bedford Forrest.
Bà ấy nói rằng chúng tôi có họ hàng xa với ông ấy.
Và ông ấy đã
lập nên hội một có tên là Ku Klux Klan.
Họ khoác trên mình tấm áo choàng và tấm ga trải giường
và hành động như những con ma hay những con quỷ ám hay đại loại vậy.
Họ còn khoác ga trải giường cho những con ngựa họ cưỡi.
Dù sao đi nữa, đó là lý do tôi có cái tên này, Forrest Gump.
Mẹ nói rằng cái tên "Forrest"
được đặt để nhắc tôi nhớ rằng đôi khi chúng ta có thể làm những việc,
thật vô nghĩa.
Được rồi... Đây rồi, ra rồi...
Khoan đã, hướng này mới đúng à? Chờ chút.
Được rồi...
Các ông nhìn gì chứ?
Các ông chưa thấy một thằng bé bị nẹp chân bao giờ hả?
Đừng bao giờ để ai nói với con rằng họ ưu việt hơn con nhé, Forrest.
Nếu như Chúa muốn mọi người giống nhau,
thì ông ấy đã cho mỗi người một bộ nẹp chân rồi.
Mẹ luôn giải thích mọi thứ theo cách mà tôi có thể hiểu được.
Chúng tôi sống cách Đường 17 khoảng 1/4 dặm,
và cách thị trấn Greenbow, Alabama khoảng nửa dặm.
Nhà tôi nằm ở vùng quê của Greenbow.
Ngôi nhà này đã ở đây từ khi ông nội của ông nội của ông nội của mẹ
vượt đại dương và tới đây từ 1.000 năm trước,
đại khái là vậy.
Vì nơi này chỉ có hai chúng tôi sống và có rất nhiều phòng trống,
nên mẹ quyết định dành những căn phòng đó,
chủ yếu cho những người qua đường tá túc,
chẳng hạn như những người đến từ Mobile, Montgomery hay những nơi tương tự.
Đó là cách chúng tôi kiếm tiền.
Mẹ tôi rất thông minh.
Nhớ những gì mẹ nói nhé Forrest. Con không có gì khác với mọi người cả.
NHÀ CỦA GUMP
Nghe mẹ nói gì chưa Forrest?
Con cũng giống như mọi người vậy. Không có gì khác cả.
Con bà... có hơi khác thường bà Gump ạ.
IQ của nó chỉ có 75.
Chà, mỗi người chúng ta vốn khác nhau mà ông Hancock.
Bà ấy muốn tôi được hưởng sự giáo dục tốt nhất,
vậy nên bà đã đưa tôi tới trường trung tâm của hạt Greenbow.
Tôi đã gặp thầy hiệu trưởng và những người khác.
Tôi muốn cho bà thấy điều này, bà Gump ạ.
Đây là mức bình thường.
IQ - MỨC BÌNH QUÂN CAO - VỪA - THẤP
Forrest ở vị trí này.
Chính quyền bang yêu cầu mức IQ tối thiểu để vào được trường công là 80 bà Gump ạ.
Cậu bé sẽ phải vào một ngôi trường đặc biệt.
Cậu ấy sẽ ổn thôi.
"Bình thường" nghĩa là sao, thưa ông?
Cháu có thể hơi chậm một chút,
nhưng Forrest nhà tôi nhất định phải được
đối xử như bao trẻ em khác.
Nó sẽ không vào một ngôi trường đặc biệt nào đó để học cách đắp lại lốp xe.
Cháu nó chỉ thiếu có năm điểm thôi mà.
Phải có cách nào đó chứ.
Chúng tôi là một ngôi trường tiên tiến.
Chúng tôi không muốn thấy bất kì đứa trẻ nào bị tụt lại phía sau.
Bà có chồng không, thưa bà Gump?
Ông ấy đang đi nghỉ dưỡng rồi.
Mẹ cháu có vẻ như rất quan tâm tới việc học hành của cháu đấy con trai à.
Cháu có vẻ ít nói nhỉ?
"Cuối cùng, cậu ấy phải thử cách đó.
Nó trông có vẻ dễ dàng nhưng,
ồ, chuyện gì đã xảy ra vậy.
- Đầu tiên, có..." - Mẹ ơi, "nghỉ dưỡng" có nghĩa là gì ạ?
- Nghỉ dưỡng? - Bố đang đi nghỉ dưỡng còn gì.
Nghỉ dưỡng tức là con đi tới một nơi rất xa
và không bao giờ quay lại nữa.
Dù sao đi nữa, có thể nói rằng chỉ có hai chúng tôi sống với nhau.
Nhưng điều đó không thành vấn đề. Nhà của chúng tôi không bao giờ hiu quạnh.
Luôn có khách đến và đi.
Giờ ăn đến rồi.
- Giờ ăn đến rồi mọi người ơi. Forrest ơi. - Chà, chà. Tuyệt đấy.
Nhiều khi chúng tôi có nhiều khách tới mức
phòng nào cũng có người ở.
Bạn biết đấy, những người này luôn mang theo những chiếc vali
hay có thể là những chiếc túi đựng mũ hoặc đựng mẫu vật.
Forrest Gump, giờ ăn đến rồi! Forrest ơi...
Có một lần, có một người đàn ông trẻ ở trọ nhà tôi,
và anh ấy mang theo một chiếc túi đựng guitar.
Forrest! Mẹ đã bảo con đừng làm phiền anh ấy rồi mà.
Ồ không, không sao đâu, thưa cô.
Tôi chỉ đang cho cậu ấy biết đôi điều về cách chơi guitar thôi mà.
Được thôi, nhưng tới bữa rồi nên muốn ăn thì xuống đi nhé.
Nghe tuyệt quá. Cám ơn thưa quý cô.
Nào, anh bạn, cho tôi thấy lại những bước chân điên rồ cậu vừa làm đi.
Chậm lại chút nhé.
Tôi rất thích cây guitar đó.
Âm thanh của nó thật tuyệt.
Tôi bắt đầu cử động theo điệu nhạc,
tôi lắc hông.
Tối hôm ấy, tôi và mẹ ra ngoài đi mua sắm,
khi chúng tôi đi ngang qua cừa hàng nội thất và điện gia dụng của Benson,
đoán xem tôi thấy gì nào?
Đây không phải là thứ trẻ con nên xem.
Vài năm sau, người đàn ông trẻ đẹp trai ấy
người được họ gọi với cái tên "Vị vua,"
chà, có lẽ do hát quá nhiều,
mà anh ấy đã bị trụy tim, hoặc cái gì đó tương tự.
Làm một vị vua có vẻ thật khó khăn.
Cô biết không, thật là nực cười khi cô nhớ cái này nhưng không thể nhớ cái kia.
- Hãy cố gắng hết sức nhé Forrest. - Chắc chắn rồi thưa mẹ.
Tôi nhớ rất rõ chuyến xe buýt trong ngày đầu tiên tới trường.
Cậu có đi hay không?
Mẹ cháu bảo không được đi nhờ xe người lạ.
Đây là chuyến xe buýt đến trường mà.
Cháu tên là Forrest. Forrest Gump.
- Cô tên là Dorothy Harris. - Được rồi, chúng ta không còn xa lạ nữa.
Ghế này có người ngồi rồi.
Có người rồi!
Mày không được ngồi đây.
Cô biết không, cái cách một chàng trai trẻ nhớ mọi thứ thật buồn cười,
bởi vì tôi không nhớ mình đã được sinh ra như thế nào.
Tôi không nhớ nổi món quà Giáng sinh đầu tiên của mình,
và tôi không nhớ lần đầu mình đi dã ngoại là khi nào.
Nhưng tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên được nghe
thấy giọng nói ngọt ngào nhất thế giới.
Cậu có thể ngồi đây nếu muốn.
Tôi chưa từng thấy thứ gì xinh đẹp đến vậy trong đời.
Cô ấy như một thiên thần vậy.
Nào, cậu có định ngồi xuống không hả?
Chân cậu bị sao vậy?
Không sao, cám ơn. Chân mình hoàn toàn ổn và khỏe mạnh.
Tôi đã ngồi cạnh cô ấy trên chuyến xe buýt ấy
và chúng tôi đã trò chuyện cho tới khi đến trường.
...lưng tớ còng như một dấu hỏi chấm vậy.
Những thứ này khiến tớ...
Ngoài mẹ ra, không ai trò chuyện hay hỏi han gì tôi cả.
Cậu có bị ngu không hả?
Mẹ tớ bảo rằng "Kẻ làm việc dại dột mới là kẻ ngu."
- Tớ tên là Jenny. - Tớ tên là Forrest. Forrest Gump.
Kể từ ngày đó, chúng tôi luôn ở bên nhau.
Jenny và tôi như hình với bóng vậy.
Cô ấy dạy tôi cách leo trèo.
Cố lên Forrest, cậu làm được mà.
Tôi cho cô ấy biết thế nào là lắc lư.
"...một chú khỉ con ngoan ngoãn và..."
Cô ấy giúp tôi tập đọc, còn tôi cho cô ấy biết thế nào là đung đưa.
Nhiều khi chúng tôi chỉ ngồi không và chờ đón bầu trời đầy sao.
- Mẹ chắc đang lo cho tớ lắm. - Ở lại đây thêm chút nữa đi.
Vì một vài lí do nào đó, Jenny có vẻ như không bao giờ muốn về nhà.
Được rồi, Jenny, tớ sẽ ở lại.
Cô ấy là người bạn đặc biệt nhất của tôi.
Người bạn duy nhất của tôi.
Mẹ tôi thường nói rằng phép màu luôn xảy ra hàng ngày.
Vài người không nghĩ vậy, nhưng đó là sự thật.
Ê, đồ ngốc!
Mày bị thiểu năng à, hay chỉ bị ngu thôi?
- "Xem này, tôi là Forrest Gimp." - Chạy thôi Forrest.
Chạy nào Forrest! Chạy đi! Nhanh lên!
- Lên xe nào! - Nhanh lên nào! Bắt nó lại!
- Đi nào! - Này thằng ngu, bọn tao tới đây!
Bọn tao sẽ tóm được mày!
Chạy đi Forrest! Chạy đi Forrest ơi!
Mày quay lại đây ngay!
Chạy đi Forrest!
Chạy đi!
Có thể cô sẽ không tin lời tôi nói,
nhưng tôi có thể chạy nhanh như gió vậy.
Kể từ ngày đó, dù cho tôi đang đi tới đâu đi chăng nữa,
tôi luôn chạy tới đó!
Nó đang chạy thoát rồi kìa! Cản nó lại!
Thằng bé đó đúng là một thằng ngốc chạy nhanh.
Cô có nhớ rằng tôi đã nói là
Jenny dường như không bao giờ muốn về nhà không?
Cô ấy sống trong một ngôi nhà xưa như Alabama vậy.
Mẹ cô ấy đã lên thiên đàng khi cô ấy mới lên năm,
còn bố cô ấy có vẻ như là một người nông dân.
Jenny à?
Ông ấy là một con người tràn ngập tình thương.
Ông ấy luôn hôn hít và sờ soạng chị em cô ấy.
Và rồi một hôm, Jenny không có trên chuyến xe buýt tới trường.
No comments yet. Be the first to leave one.