200 บรรทัดแรก
Hãng Mos Film giới thiệu.
Dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của đại văn hào Leo Tolstoy.
Chiến Tranh và Hòa Bình .
Phần 2: Natasha Rostova .
Phụ đề: Alexmix - .: Net HD .org:.
Tilsit, tháng 6 năm 1807.
Cuộc gặp giữa Nga hoàng Alexander và Đại đế Napoleon đã diễn ra.
Sinh hoạt không có gì thay đổi,
Cuộc sống vẫn như vậy,
mọi người vẫn bộn bề với những mối quan tâm về ốm đau bệnh tật,
rồi công việc, vui chơi.
Vẫn là những khoa học, thơ ca, âm nhạc,
tình yêu, tình bạn, thù hận và đam mê.
Sự hữu nghị hay thù địch với Napoleon Bonaparte trên mặt chính trị,
có vẻ như không chút nào nh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày của bọn họ.
Tháng giêng, tháng hai, tháng ba, tháng tư...
Thôi mà mẹ, mẹ nói đi mẹ, sao mẹ lại im lặng thế.
Như thế không được đâu con yêu ạ.
Hai đứa là bạn từ nhỏ, nhưng không phải ai cũng có thể hiểu điều đấy.
Những chàng trai thường đến nhà ta sẽ có ý nghĩ không hay về con.
Nhưng cái chính là làm như vậy chỉ tổ khổ nó thôi.
Có lẽ nó đã tìm được người khác hợp hơn, giàu có hơn, còn bây giờ thì lại điên dại vì con rồi.
Điên rồi hả mẹ?
Để mẹ kể cho con chuyện này. Mẹ có một người anh họ...
Con biết rồi, bác Kirila Matveyich chứ gì. Nhưng bác ấy già rồi còn gì.
Trước kia thì không già.
Vậy đi Natasha. Mẹ sẽ nói chuyện với Boris, nó không nên đến đây nhiều như thế nữa.
- Tại sao lại không nên, nếu anh ấy thích? - Vì chuyện này sẽ không có kết quả gì đâu.
Mẹ, mẹ thật vô lý!
Được rồi, con sẽ không lấy anh ấy nữa! Nhưng cứ để cho anh ấy đến, nếu cả hai đứa con đều thấy vui!
Con sẽ không lấy anh ấy, nhưng cứ như thế...
- Cứ thế nào hả con yêu? - Oh, thì cứ như thế.
Con cũng chả muốn cưới đâu. Nhưng cứ như thế...
Mẹ, mẹ đừng có cười. Mẹ cười rung cả giường rồi.
Thôi mẹ đừng cười nữa, sao cứ cười mãi thế.
Được rồi, mẹ, mẹ thấy anh ấy có yêu con lắm không?
Trước kia người ta có yêu mẹ đến thế không?
Anh ấy còn rất rất đáng yêu nữa. Chẳng qua không phải kiểu của con.
Anh ta hẹp như cái đồng hồ quả lắc ở ngoài phòng ăn ấy.
- Mẹ có hiểu ý con không? - Không.
- Hẹp thế này, lại xám, nhạt... - Con nói loạn xị ngậu cái gì thế!
Mẹ không hiểu thật à? Thế mà Nikolenka lại hiểu được nhé.
Ví dụ Bezukhov là màu xanh.
Xanh thẫm thêm cả màu đỏ, và anh ta hình chữ nhật.
- Con cũng định cưa cẩm cậu ta nữa à. - Không đâu mẹ, anh ấy là một thành viên Hội Tam Điểm.
Anh ấy rất đáng yêu, xanh thẫm và đỏ, làm sao nói cho mẹ hiểu được đây?
Bá tước tiểu thư, con chưa ngủ à?
Không ai có thể hiểu được lòng mình.
Sonya? Chị ấy không hiểu được đâu? Chị ấy đức hạnh lắm.
Đến cả mẹ cũng không hiểu được mình.
Mình thật là quá thông minh...
Nàng ta thật sự rất quyến rũ.
Thông minh, xinh đẹp và duyên dáng.
Bơi khá, cưỡi ngựa rất tài.
Đặc biệt là giọng hát của nàng! Một chất giọng tuyệt diệu!
31 tháng 12,
giao thừa năm 1810,
Có vũ hội ở nhà một vị vương công trong triều.
Trong buổi vũ hội sẽ sứ đoàn ngoại giao và cả Hoàng đế đến dự..
Nhà Rostovs được mời đến và Natasha cũng chuẩn bị
cho đêm vũ hội lớn đầu tiên trong đời mình.
Sonya! Nơ cài thế không đúng rồi. Đến đây em chỉnh cho?
- Các con sắp xong chưa? Gần 10h rồi. - Con xong ngay đây!
- Mẹ xong chưa mẹ? - Mẹ còn ghim cái mũ nữa là xong thôi.
- Từ từ đợi con làm cho! - Nhưng 10h rồi!
Mavruska thân yêu, nhanh lên nào!
- Mấy mẹ con đã xong chưa? - Một phút nữa thôi ba. Ba đừng vào!
Chả nhẽ không có ai đến mời mình?
Chả nhẽ những người đàn ông ấy không ai để ý đến mình ư?
Không, không thể nào!
Họ hẳn phải biết mình muốn nhảy lắm,
mình có thể nhảy đẹp, được nhảy với mình họ phải vui mới đúng.
Kế hoạch này thật sự rất thú vị...
Andrei, anh nhảy được chứ? Tôi có cô bạn là tiểu thư nhà Rostov.
- Anh có thể mời cô ấy nhảy không? - Cô ấy đâu?
Xin lỗi ngài nhé, chuyện này chúng ta sẽ bàn tiếp vào lúc khác vậy.
Ở một buổi dạ vũ thì có lẽ ta nên khiêu vũ.
Xin phép giới thiệu với ngài đứa con gái của tôi.
Tôi đã hân hạnh được quen Bá tước tiểu thư nếu tiểu thư còn nhớ.
Tôi có thể mời cô một điệu waltz được không?
Nếu nàng đến rủ cô chị họ trước, rồi đến một cô khác,
có nghĩa là nàng sẽ trở thành vợ mình.
Em nhảy có tuyệt không anh?
Được, rất được, anh rất vui.
Là cậu à. Tôi đang làm việc đây.
Bạn thân mến, tôi chưa bao giờ có cái cảm giác như thế này.
Tôi yêu nàng mất rồi.
- Ừ? - Mẹ, xin mẹ đừng hỏi gì con lúc này.
- Natasha Rostova phải không? - Đúng thế. Còn ai nữa đây?
Cái cảm xúc này cứ dâng trào trong tôi. Tôi chưa bao giờ thấy được sống như lúc này.
Chỉ lúc này tôi mới cảm thấy được sống, tôi không thể sống thiếu cô ấy.
Liệu cô ấy có yêu tôi không? Tôi đã quá già với cô ấy rồi.
Con chưa bao giờ có cái cảm giác thế này nhưng cứ đứng trước mặt anh ấy con sợ lắm.
Đây là cảm tình thật phải không mẹ?
- Sao cậu không nói gì? - Há? Tôi đã nói với cậu mà.
- Mẹ, mẹ ngủ đấy à? - Không, con yêu. Chính mẹ cũng thấy sợ.
Con biết, dù sao thì con cũng không ngủ được. Con chưa từng cảm thấy thế này trước đây!
Cô ấy là một kho báu... một người con gái hiếm có trên đời.
Bạn thân của tôi, hãy nghe này, đừng hoài nghi gì nữa
hãy cưới cô ấy, và cậu sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời.
- Nhưng còn cô ấy? - Cô ấy yêu cậu.
- Đừng nói bậy, Pierre. - Có đấy, tôi biết rõ.
- Lúc này tôi nhất định phải tìm ai đó để thổ lộ những điều trong lòng mình. - Cứ nói đi, tôi sẵn lòng nghe đây.
Thật là trùng hợp, lúc chúng ta ở St. Petersburg thì anh ấy cũng ở đây.
Và bọn con lại gặp nhau ở buổi khiêu vũ ấy.
Chắc chắn là do số phận sắp đặt. Đúng, nhất định là như thế.
Tôi bây giờ, thế giới được chia làm hai nửa.
Một nửa có nàng thì tràn đầy hạnh phúc, hy vọng và ánh sáng.
Nửa không có nàng thì chỉ còn tối tăm và mịt mờ.
Tối tăm và mịt mờ. Đúng thế, tôi hiểu chứ.
Làm sao mà ta lại có thể không yêu ánh sáng được chứ? Tôi đang rất hạnh phúc, cậu có hiểu không?
- Tôi biết cậu sẽ mừng cho tôi. - Đúng thế, đúng thế.
Ôi mẹ thân yêu, con yêu mẹ quá! Con hạnh phúc quá.
Ba tuần đã trôi qua.
Công tước Andrey Bolkonsky lại chưa một lần đến nhà Rostovs.
Natasha, con yêu,
Có lẽ cậu ta bị ốm. Dù sao thì cậu ta cũng bị thương ở Austerlitz.
Mẹ, xin mẹ đừng nói nữa mẹ ạ! Con không muốn nhắc đến anh ta nữa.
Thế đấy, đến chơi, rồi thôi không đến nữa...
Con cũng chẳng muốn lấy chồng tí nào hết. Con cũng thấy sợ anh ấy.
Bây giờ con đã bình tĩnh lại rồi và con biết con đang nói gì.
Nghĩ nhiều đến chuyện ấy làm gì? Cứ thế này lại rất tốt.
Đúng, thế này mới là mình! Mình chẳng cần đến ai cả.
Cái cô Natasha này là một tạo vật tuyệt vời!
Xinh đẹp này, hát hay, lại trẻ măng nữa, và cô ấy không làm phiền ai cả,
miễn là để cho cô được yên!
Mẹ, anh Bolkonsky đến rồi!
Mẹ ơi, con sợ quá! Con không chịu được giày vò thế này nữa!
Có ai ở đây đâu? Thôi nào, Natasha.
Công tước, cũng đã lâu rồi chúng ta không...
Suốt thời gian vừa rồi tôi không đến thăm được gia đình là vì tôi phải đến chỗ cha tôi.
Có chuyện rất quan trọng phải bàn với ông ấy, đến đêm qua tôi mới trở về được.
Tôi cần thưa chuyện với phu nhân.
Con vào trong đi Natasha, tí nữa mẹ sẽ gọi con.
Thượng đế nhân từ. Xin ngài hãy phù hộ cho con.
Thế nào rồi mẹ?
Con đi gặp cậu ta đi. Cậu ta đã cầu hôn con với mẹ rồi.
Con người xa lạ này sẽ thành tất cả với mình ư?
Lúc này, anh ấy đối với mình còn quý hơn so với tất cả mọi thứ trên đời.
Kể từ phút giây đầu gặp em, anh đã yêu em.
Xin hãy nói là anh có thể hy vọng đi.
Anh còn hỏi làm gì?
Anh biết mình muốn làm gì mà còn hoài nghi sao?
Cần gì phải nói ra những cảm xúc mà mình không cách nào diễn tả được bằng lời.
- Em có yêu anh không? - Có, có chứ...
- Vì sao em lại khóc? Anh sai chỗ nào ư? - Vì em thấy hạnh phúc quá.
Lúc này, cái cảm xúc mãnh liệt của Công tước Andrei dành cho Natasha tan biến rồi.
Trong lòng anh ta đã có những thay đổi.
Sự hấp dẫn đầy bí ẩn để theo đuổi và kỳ vọng không còn nữa,
chỉ còn thấy ở cô ấy sự mềm yếu và ấu trĩ,
và nỗi lo âu về sự bền vững của tình yêu.
Cái cảm giác mới này tuy không còn là rực rỡ và nên thơ như trước,
nhưng lại thâm trầm hơn và mạnh mẽ hơn.
Mẹ em có nói chuyện ta không thể cưới trong vòng một năm nữa chưa?
Thì ra mình, con bé con này?
Từ giờ, mình sẽ là vợ,
được ngang hàng với con người xa lạ thông minh và quyến rũ này,
cái người mà đến cả ba cũng vô cùng kính trọng?
Sinh hoạt sau này không thể coi như trò chơi nữa rồi,
Thế ra bây giờ mình đã lớn thật rồi, mình phải chịu trách nhiệm về tất cả những gì mình làm hay mình nói.
Nhưng anh ấy vừa hỏi mình cái gì nhỉ?
Em còn quá trẻ, còn anh lại nếm trải nhiều sóng gió trong đời.
Anh sợ em vẫn chưa hiểu hết chính mình.
Tuy sẽ rất khó chịu cho anh khi phải chờ thêm một năm, hoãn lại hạnh phúc của mình,
nhưng em sẽ có được thêm nhiều thời gian để cân nhắc.
Anh mong rằng sau một năm nữa, em sẽ làm cho anh cảm nhận được hạnh phúc.
Cho tới lúc đó em vẫn được tự do. Cuộc đính hôn của chúng ta sẽ được giữ bí mật.
Và nếu em cảm thấy không đủ yêu anh hay yêu người khác...
Sao anh lại nói thế?
Anh phải biết là ngày đầu tiên anh đến Otradnoye, em đã yêu anh rồi.
Em sẽ có một năm để suy nghĩ.
Cả một năm trời?
Sao lại phải một năm? Tại sao lại là một năm?
Khủng khiếp quá!
Phải đợi một năm thì em chết mất! Không thể như thế được? Thế thì khủng khiếp quá!
Không! Em sẽ làm mọi điều để anh được hạnh phúc!
Không công khai đính hôn với ai
cũng không nghi thức đính hôn.
Đừng rời bỏ em.
Xin em, Natalie, Chỉ có Chúa mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Có lẽ em sẽ không còn yêu anh nữa... Anh biết anh không nên nói như thế.
Nhưng dù cho có chuyện gì sẽ xảy đến với em khi anh không ở đây...
Xin đừng rời bỏ em...
Nếu như có chuyện gì, hãy đi tìm Pierre.
Anh ấy là một người đãng trí nhất, nhưng lại có một tấm lòng vàng.
Xin anh đừng đi...
Pierre có thể trở nên phẫn nộ thế nào.
Bảy năm trước, khi mới từ nước ngoài trở về
nếu có ai đó bảo với Pierre rằng
anh ta không cần phải theo đuổi, hoặc có kế hoạch gì
rằng cuộc đời anh đã được xác định và vạch sẵn thì sẽ khiến anh ta cảm thấy rất kinh khủng.
Đôi khi anh ta tự an ủi mình rằng cuộc sống như thế chỉ là tạm thời thôi.
Sau đấy anh ta bị sốc với cái ý nghĩ rằng:
Còn bao nhiêu người đàn ông khác cũng rơi vào cuộc sống tạm thời thế này
tạm thời từ lúc còn trẻ,
cho đến lúc tóc bạc răng rụng mà vẫn không thể thoát khỏi cái tạm thời đấy.
Tại sao lại thế? Chuyện quái gì đang xảy ra trên cái thế giới này vậy?
Pierre nhớ lại chuyện mà anh được kể.
Những binh sĩ trong chiến hào né pháo đạn vốn không có việc gì để làm,
họ phải khó khăn thế nào để tìm một việc mà làm,
No comments yet. Be the first to leave one.