200 บรรทัดแรก
Bố tôi là thủy thủ.
Trong ký ức nhạt nhòa của tôi,
tôi nhớ bộ đồng phục trắng
và cái chạm nhẹ ấm áp của ông.
Ông ra khơi và không quay trở lại,
và ông bị xóa khỏi ký ức của tôi.
Con yêu, xin lỗi con!
Không thể tin được!
Vì nhớ thương bố, sau đó, mẹ cũng ra đi.
Tôi trở nên đơn độc.
Tình yêu là...
Không, đối với phụ nữ, đàn ông có hại hơn có lợi.
Tôi phải dựa vào chính mình.
Tôi phải thành công mà không dựa dẫm ai.
Vụ xâm hại tình dục gần đây đang thu hút sự chú ý trên mạng xã hội.
Theo tin đồn, nghi phạm là con trai của một CEO công ty lớn,
và công chúng đang tranh luận về vấn đề này...
Tắt đi.
Lũ khốn đó nên bị thiến hết.
Công tố viên đang làm gì?
Công tố viên đang làm gì?
Vâng Chủ tịch, Lee Yeon Woo nghe.
Tôi ư?
Tôi hiểu rồi.
Tôi sẽ xử lý.
Vâng, thưa ông.
Quay xe lại đi, về văn phòng công tố.
Là luật sư Lee Yeon Woo!
Cô Lee!
Có phải cô phụ trách vụ kiện Công ty Xây dựng HK?
Cô gặp nạn nhân chưa?
Để tôi nói rõ.
Không liên quan tới Công ty Xây dựng HK,
và nó chưa được coi là vụ kiện.
Cô có xác nhận sẽ bào chữa cho con trai Chủ tịch Park?
Cô có thể xác nhận đó là cố ý xâm hại?
Nó có ảnh hưởng tới kế hoạch của HK?
Chưa có kết luận gì.
Đừng viết bất kỳ điều gì dựa trên phỏng đoán.
- Vậy thôi. - Xin hãy nói rõ!
Công ty Xây dựng HK có vai trò gì?
Thưa bà, tôi có thể tưởng tượng được điều bà đang trải qua.
Tôi không cần gì cả.
Tôi sẽ làm mọi điều có thể để tên khốn đó vào tù!
Phải, anh ta xứng đáng với điều đó.
Nhưng HK là một trong mười công ty đứng đầu quốc gia.
Khi anh ta được chuyển tới văn phòng nước ngoài một thời gian,
sẽ không ai còn nhớ vụ việc này.
Nhưng với con gái bà thì sao?
Cô ấy còn phải đi học, rồi tìm việc ở Hàn Quốc,
và kết hôn ở đây.
Nhưng nếu làm lớn vụ này, và danh tính cô ấy bị tiết lộ trên mạng,
chuyện gì sẽ xảy đến?
Thành thật mà nói, đó còn không phải là cưỡng hiếp.
Cô không có gia đình, không có con gái, phải không?
Cô có biết cảm giác của tôi không?
Dàn xếp ư? Không đời nào!
Mẹ à.
Đợi đã.
Cô ấy nói đúng.
Hãy dừng lại.
Chúng tôi sẽ thỏa thuận.
Nhưng không chấp nhận ít tiền đâu nhé.
Cô ấy thông minh đó.
Hãy chốt lại chi tiết.
Dịch vụ đắt tiền đúng là khác biệt!
Cô là số một!
Lee Yeon Woo!
Lâu rồi không gặp.
Tôi tự hỏi cô có phụ trách vụ này.
Nhìn nét mặt của cô, có vẻ cô đã đạt được điều mình muốn.
Tôi hơi bận, gặp lại anh sau nhé.
Không có HK hỗ trợ,
cô vẫn sẽ thế này chứ?
Không, để làm gì?
Anh nhận lương từ tiền thuế, nhưng tôi nhận lương từ phí luật sư.
Đó là logic của tư bản.
Sự sắc sảo vẫn không thay đổi.
Cô gái đó thậm chí còn định tự tử.
Anh cũng vẫn cảm tính như vậy.
Lý tính và cảm tính là thứ phân biệt người giàu và người nghèo.
Anh vẫn không hiểu đâu.
Đi xem mắt thế nào rồi? Nghe nói anh ấy trẻ và quyến rũ.
Tôi không đi, tôi ghét trai trẻ.
Lại nữa à?
Cậu 39 tuổi rồi đó!
Nói chuyện gì vui hơn đi.
Có chuyện gì vui hơn nói về đàn ông chứ?
Hẹn hò và kết hôn với người mình yêu là tuyệt nhất.
Đàn ông hoàn toàn vô dụng.
Cậu quá đà với cái logic đó rồi đấy.
Cô Lee.
Là Chủ tịch Park bên HK.
Xin chào.
Cảm ơn vì đã giải quyết chuyện giúp đứa con trai ngu ngốc của tôi.
Không có gì, là công việc mà.
Cảm ơn vì đã thúc đẩy việc chuyển tôi qua chi nhánh Mỹ.
Không có gì.
Có qua có lại thôi mà.
Khu ổ chuột này vẫn tồn tại ư?
Giờ nó thật tồi tàn, nhưng sẽ sớm thay đổi.
Tôi định xây một khu chung cư thật đẹp.
Nên tôi muốn nhờ cô một việc riêng.
Xin cứ nói.
Năm năm nữa chúng tôi sẽ động thổ. Tôi muốn thúc đẩy nó.
Có thể xong sớm hơn chứ?
Ông biết tôi mà, không vấn đề gì.
Con sắp qua chi nhánh Mỹ rồi.
Con đã nói với mẹ.
Con sẽ không bao giờ sống một cuộc đời thấp kém như mẹ.
Sao không có tí đèn nào vậy?
Kính của mình...
Xin thứ lỗi, sao tôi lại ở đây?
Đây là gì?
Tên cô là gì?
Tôi là Lee Yeon Woo.
Ngày sinh?
Ngày 23 tháng 10 năm 1976.
Xin chờ chút.
Thế này là sao hả?
Sao có thể không nhận ra cho tới khi khách đến thiên đàng?
Tôi đã kiểm tra hai lần...
Cô Kang Su Yoon còn nguyên một tháng nữa!
Đây là Trung Quốc ư?
Ta xử lý 50 triệu người, đâu phải 1.3 tỷ người!
Sếp!
Sao?
Một linh hồn nữa cũng bị nhầm.
Cái gì?
Nhầm với cô Lee Yeon Woo, sinh năm 1941.
Nhiều khả năng sai đầu vào.
Giỏi lắm.
Xuất sắc, đồ ngốc.
Chết tiệt!
Thật kỳ diệu!
Tim bà ấy đập lại rồi!
Bà ấy còn sống ư?
Cô Lee sinh năm 1976, mất năm 2054.
Vậy...
một người phụ nữ sẽ mất sau một tháng,
đã qua được trạm chuyển tiếp của ta tới thiên đàng,
và một người sẽ mất vào năm 2054,
lại đến đây thay cho một bà cụ.
Anh đang làm cái quái gì thế?
Chúa ơi...
Đổi lại các linh hồn mất bao lâu?
Để hủy đăng ký của cô Lee sinh năm 1976,
và đưa bà Lee sinh năm 1941 vào thế chỗ mất ít nhất
một tuần.
Vậy còn cô Kang trên thiên đàng?
Đó là vấn đề lớn hơn.
Đáng lẽ cô ấy bị tai nạn ô tô,
nhưng lại bị đau tim.
Cô ấy chỉ cần sống một tháng nữa thôi mà?
Mời ngồi.
Đây là trạm trung chuyển sang thế giới bên kia.
Nói cách khác,
chúng tôi trung chuyển người đã khuất trước khi gửi họ tới thiên đàng.
Đã khuất? Ai cơ?
Tôi ư? Tôi không tin ông.
Sao lại là tôi?
Sao tôi chết ở tuổi này chứ?
Không thấy tôi đang sống ư?
Đây là tai nạn, một tai nạn đơn giản!
- Cô Lee. - Không thể như thế!
Ông có biết chiếc xe đó cứng cáp thế nào không?
Cô Lee!
Xin hãy để tôi đi, hãy cho tôi sống, làm ơn!
Ông có thể chứ? Làm ơn!
Xin hãy bình tĩnh và ngồi xuống.
Bình tĩnh.
Tôi đồng ý kết cục cay đắng của cô là sai thời điểm.
Tôi đưa ra gợi ý được chứ?
Có một chương trình đặc biệt cho người bị nhầm lẫn.
Họ có thể sống lại.
Tôi có phù hợp không?
Ôi, cảm ơn ông!
Nhưng để điều đó xảy ra,
cô sẽ phải giúp đỡ chúng tôi.
Tôi phải làm gì cho ông?
Sống như người khác một tháng.
Có một người tới đây quá sớm.
Cô phải sống thay cô ấy...
tháng cuối đời.
Nói cách khác,
tôi phải sống một tháng cuối đời của người khác ư?
Đúng vậy!
Khi cô hoàn thành nó và trở lại đây,
chúng tôi sẽ trả cô về như chưa có gì.
Nhưng tôi...
có ngoại hình khác và những thứ khác nữa.
Chúng tôi sẽ lo chuyện đó.
Nhưng cô không được từ chối cuộc sống của cô ấy, cư xử tồi,
hay can thiệp vào cuộc đời trước của mình.
Cô thấy sao?
Ta có thể giúp đỡ nhau,
hoặc cô có thể tới ngay thiên đàng.
Được, đồng ý. Tôi sẽ làm vậy.
Xin hãy đứng vào vòng tròn này.
Đặt tay của cô lên màn hình.
No comments yet. Be the first to leave one.