200 บรรทัดแรก
Chào buổi sáng.
Gabi, cho dù em đang làm món gì, thì cũng làm thành hai phần luôn nha.
Oh, wow. Cô nàng may mắn nào vậy anh?
Hoặc quí ông cũng được mà.
Nhưng đừng phán xét thêm nhé.
Gabi, đây là em trai của anh, Jake.
- Jake, giới thiệu với em, Gabi. - Oh, xin chào.
- Xin chào. - Tại sao anh không báo với em là
- em trai của anh sẽ đến chơi thế? - Anh cũng chẳng biết nữa.
Tại Jake quyết định xuất hiện vào lúc 3:00 sáng như mọi khi thôi.
Có thể nói, thằng bé một mình một phách...
mà cũng rất hài vì em anh cũng từng chơi trống đó.
Đã từng thôi...
rồi sau đó làm kiểm lâm, rồi làm việc ở giàn khoan trên biển...
và sau đó thì lên tàu đánh bắt cá ngừ...
mà chả hiểu tại sao lại tới được Thái Lan, và cũng chỉ ở đó...
được vài tháng thôi và giờ thì đang ở đây rồi.
Và Jake cũng có tin rất vui đó nha. Đã tìm được mục tiêu rồi.
- Kể đi. - Tôi muốn trở thành một đầu bếp.
Wow! Chà, tốt ha!
Cảm ơn nhé! Thật ra lúc đầu, thì cũng chỉ muốn nấu nướng gì đó, nhưng khi nghĩ kĩ rồi,
thì tại sao không thành đầu bếp luôn nhỉ? Công việc thì cũng thế, mà còn được lương cao hơn nữa chứ.
Thật ra, cậu nên biết đó, không hẳn đâu.
Phải rất vất vả mới có thể trở thành một đầu bếp chuyên nghiệp đó.
Oh, tôi biết mà. Lúc ngồi máy bay có coi phim 'Ratatouille' rồi.
Câu trả lời là không.
Vì đây cũng là đám cưới của tớ mà, và tớ không muốn...
Jake!
Em đang làm gì ở đây thê?
Em nghe là có người sắp kết hôn, nên đến coi mình thua cuộc vì ai đó.
Lạy Chúa ơi.
Má em còn cao-hơn so với lần cuối anh gặp em đó.
Đây là, ah...
Uh...
Alan.
Anh là hôn phu của Elliot.
Và làm ơn đừng bao giờ đứng cạnh anh khi chụp ảnh nhé.
Gabala, hỏi nhanh nha.
Em có thể làm 100 phần khai vị cho đám cưới của tụi anh vào thứ bảy này không?
Uh, thứ bảy tuần này, để em kiểm tra thời gian biểu ha... được ạ!
Không được.
Hai tạp chí In Style và San Francisco sẽ đến đưa tin đám cưới của chúng ta đó.
Nên mọi thứ phải thật trang nhã vào.
Vậ nên em có thể hiểu vì sao mình không làm được ha, Gabi.
Oh, cậu tạm qua bên kia đi. Em ấy đáng yêu mà.
Và bọn mình không còn lựa chọn nào đâu.
Đầu bếp mà mẹ anh chọn...
Tova Rosen...
sẽ lo phần bữa tối, nhưng bọn anh cần mấy món khai vị cocktail
thật trang trọng và diệu kì trong khi Tova chẳng được khoản nào cả.
Oh. Vậy thì, tránh đi, Tova.
'Vì, ah, món khai vị cocktail trang trọng và diệu kì là sở trường của em đó.
Gabi, chúc mừng em! Anh thấy rất mừng cho em đó.
Nhưng cũng cùng lúc, hơi bị lo lắng đó.
Um, chỉ có một tuần, mà 100 khách lận, một người sợ không kham nổi chừng ấy việc đâu em.
Rất nhiều việc đó!
Tại sao anh lại muốn phá hỏng ước mơ của em vậy?
Không! Không hề.
Anh chỉ là đang gợi ý, có lẽ là...
em nên thuê thêm ai đó để giúp, anh sẽ chi trả khoản đó cho.
Oh, như thế thì tuyệt quá. Em cảm ơn anh.
Quá hay. Vậy Jake, chú có công việc nấu nướng đầu tiên rồi nhé.
- Không! - Tuyệt!
Uh, scusi.
Um...
Anh rõ ràng có nghe thấy là đám cưới này quan trọng đối với em như thế nào, vậy mà anh vẫn có thể nghĩ
một anh chàng chơi trống/kiểm lâm
là một người phù hợp để giúp em sao?
Thì chính ông sếp/người trả lương cho em thực sự nghĩ vậy đó.
Chào mừng cậu, Jake.
Tôi... Tôi rất vui/và không chút bực mình nào đâu.
Được rồi, thế là món canh của tôi xong.
Đảm bảo ngon nhất luôn.
Wow, chà, um...
đúng là có gì đó rất đặc biệt.
Đã bảo rồi mà.
Tôi nghĩ là mình có được gen nấu ăn đấy.
Tuyệt ha.
Jake, cậu rõ ràng sống đến được đến bây giờ là nhờ ngoại hình,
nhưng nấu ăn cần được rèn luyện,
ah, chứ không dựa vào gen không được, và tôi rất nghiêm túc trong việc đó đấy.
Cô nghĩ tôi điển trai à?
Cậu chỉ rút được điều đó à? Được rồi, cậu biết không?
Tại sao cậu không đi ra ngoài và kiếm cho tôi ít củ cải đỏ hữa cơ đi ha?
Xong luôn.
Vậy chợ bán gần nhất là ở đâu vậy?
Oregon.
Cậu đã đặt một ban nhạc 11 dụng cụ mà không hỏi ý tớ à?
Mình muốn DJ cơ!
Nhưng cậu không thể dựa vào đàn piano của DJ và hát Big Spender, phải không?
Mới lấy váy để đi dự đám cưới về này.
Aw, vậy bây giờ chị chỉ cần được mời nữa thôi ha.
Cậu ấy đúng vẫn thích đùa.
Chị đã lo được cái vụ khắc chữ mà em nhờ chưa?
Chắc chắn rồi. Em họ chị cuối ngày hôm nay sẽ mang nhẫn của Ellio đến.
Hai người thì thầm cái gì thế?
Oh! Chỉ là mình rất thích cái váy
- mình đã chọn cho chị ấy thôi. - Mm-hm.
Cậu chọn cả váy cho chị ta à?
Vậy rốt cuộc có cái gì trong đám cưới này mà cậu không kiểm soát không?
Cậu ấy chỉ muốn váy đi cùng tông với màu san hô của quyển sổ khách mời thôi mà.
Bộ cậu có hiểu đám cưới đồng tính không vậy?
CÓ!
Nhưng tớ cũng phát ngán chuyện cậu cứ tự quyết mà không hỏi ý tớ rồi.
Đây rõ ràng cũng là đám cưới của tớ.
Oh, cậu hoàn toàn đúng.
Vậy cậu lên kế hoạch đi nghỉ trăng mật nhé?
Yay! Tớ muốn đi Hawaii.
'Vậy là cậu muốn bị dập khuôn à?
Tớ là một anh chàng đồng tính
sắp kết hôn tại San Francisco!
Dập khuôn không có vấn đề gì cả!
Tuyệt! Bữa trưa đây rồi! Thời gian tuyệt nhất của một ngày đây.
Anh thích chứ?
Em đã để cho em trai của anh nấu riêng cho anh đó.
Mmm.
Ngon mà.
Phải không, Josh?
- Thật vậy không? - Thì nó có nhiều tiềm năng mà.
Nhất là nếu như khi nó là cà-ri.
Nhưng, nghe anh mà, Gabi, với sự giúp đỡ của em...
thì món canh này sẽ chỉ có thể ngon lên thôi mà.
Được không vậy, Josh?
Thật sự có được không vậy?
Vì món canh này chẳng biết tí tẹo gì về nấu nướng,
và còn đang gây ảnh hưởng đến một trong những cơ hội lớn nhất trong cuộc đời của em đó.
Nhưng, Gabi à...
Cái món canh này là em trai của anh đó.
Em biết, nhưng em chỉ muốn đấm thẳng vào mặt em anh thôi!
Thôi nào, chờ đã, Gabi.
Anh biết là bây giờ thằng bé chả được việc gì,
nhưng có vẻ cuối cùng nó cũng tìm được việc mà mình thích.
- Hm. - Đây có thể là tiếng gọi của chú ấy đấy.
Hoặc anh có thể nếm lại một thìa canh đó đi ha.
Mua củ cải ở đâu mà lâu vậy?
Chà, một khi nhận ra Oregon chỉ là một câu đùa,
thì cũng không lâu lắm đâu.
Cô ghét chuyện này. Tôi có thể cảm nhận được.
- Tôi không có ghét. - Cô đang...
- ghét mà. - Tôi ghét lắm luôn í!
Vì, tôi vừa được cho một cơ hội lớn nhất trong cuộc đời,
mà giờ đã phải lãng phí nguyên một ngày, chỉ để huấn luyện cho em trai của sếp.
Này, tôi hiểu mà. Tôi rất xin lỗi. Vì anh ấy bắt cô phải thuê tôi.
Nên nếu cô muốn, thì tôi có thể đi luôn.
Oh, vậy có được không?
Nhưng tôi thật sự muốn học hỏi từ cô đó.
Tại sao vậy?
Tại sao lại chọn tôi? Ý tôi là...
Sao không chọn truyền thông í? Vì tôi dám chắc là Elliot sẽ muốn nâng đỡ anh với đôi cánh
hay bất cứ phần cơ thể nào đó.
- Vậy ít nhất nghe tôi nói nhé? - Thôi được.
Được, nhưng ít nhất có thể vừa nói và nhồi bột pasta cùng lúc chứ?
Chuyện là, Gabi nè,
Anh Josh thường nghĩ tôi là một thảm họa vì tôi hay chuyển việc đó.
Ừ, chà, nghe thế cũng hơi thảm họa thật.
Nhưng, tôi thề là lần này rất khác.
Mmm, những thảm họa thì cũng hay nói thế đó.
Nghiêm túc thật đấy.
Tôi cuối cùng cũng tìm được điều mà mình thích.
Thôi nhá, hơi quá rồi đấy.
- 'Đó là vì tôi muốn cô có thể tin tôi mà! - Ý tôi là với chỗ bột.
Ừm, và chuyện này nghe có vẻ hơi điên,
nhưng lúc ở Thái Lan, tôi đã có lúc phải sống tạm ở chùa.
Oh! Chẳng phải ở đó họ thường bắt thề phải im lặng sao?
Tôi không biết điều gì khiến cô muốn trở thành đầu bếp,
nhưng... nhưng khi tôi ở ngôi chùa đó, tôi có được phụ ở chỗ bếp ăn,
rồi dần rồi được nấu ăn cho các vị sư khác,
và cô biết đó, lúc đầu, đó chỉ là một công việc mang tính bắt buộc...
Mm-hm. Được rồi, cứ như thế. Dùng lực vừa thôi.
Cảm ơn nhé.
Đúng là chuyện này đối với một đầu bếp chuyên nghiệp
như cô thì nghe hơi buồn cười, nhưng,
cô biết không, tôi thì không...
việc nấu ăn giúp cho có cảm giác này, chính là nét mặt của những người nếm đồ ăn...
những gì tôi đã nấu đó.
Họ không thể nói, phải không?
Tôi ước là có thể dùng lời miêu tả cảm xúc đó của mình.
Không. Không, tôi, tôi hiểu mà. Tôi yêu việc nấu ăn cũng vì lẽ đó đó.
- Chắc đang đùa phải không? - Không,
Tôi chỉ là chưa bao giờ gặp một người cũng hiểu được tâm trạng đó.
Được, gần được rồi, để tôi chỉ cho...
ah, phải ấn xuống, nhưng không được quá mạnh.
Được rồi đó, dùng đúng lực là mấu chốt đấy.
Cô nhất định phải kể cho tôi đấy, Gabi...
Giây phúc diệu kì đó của cô là lúc nào thế?
Là bây giờ... gì cơ?
Cô đã nhìn thấy ai ăn các món ăn mình nấu
mà khiến cho cô có cảm giác mà...
mà chúng ta đang nói đấy.
Um, bố tôi.
Mẹ và tôi, chúng tôi vẫn thường xem Julia Child với nhau, thế nên...
ah, khi bà mất, tôi đã nấu cho ông...
một trong những công thức nổi tiếng của Julia,
và không bao giờ có thể quên được gương mặt của ông vào lúc đó.
Và kể từ đó, tôi chỉ muốn mãi mãi nấu ăn thôi.
Chuyện gì thế?
Tôi xin lỗi, tôi-tôi chỉ đang theo dòng cảm xúc thôi.
Tôi không biết cái gì đã nhập vào mình, nhưng...
Thằng quỉ con này.
Oh Chúa ơi, Gabi!
No comments yet. Be the first to leave one.