200 บรรทัดแรก
Sẽ không ai tin rằng
trong những năm đầu của thế kỷ 21...
...thế giới của chúng ta lại bị theo dõi bởi những trí tuệ vĩ đại hơn chúng ta...
...khi mà con người đang bận tâm đến những thứ khác...
...chúng quan sát và nghiên cứu...
...theo cách mà con người dùng kính hiển vi quan sát
QUÁN BAR MARTINI
những sinh vật sống thành cụm và sản sinh trong một giọt nước.
Với sự thỏa mãn vô hạn, con người vẫn luôn luôn...
...tự tin về sự thống trị của mình trên thế giới này.
Nhưng ngoài không gian vô tận kia,
vẫn có những giống loài thông thái, đông đảo và không hề thương cảm...
...nhòm ngó hành tinh của chúng ta với con mắt đầy ghen tị...
...từ từ và chắc chắn...
...vạch ra những kế hoạch chống lại ta.
Bảo hắn ta mang nó về chỗ kho hàng đi.
Đang trên đường tới rồi.
Này Ray.
Ferrier.
Quay lại trong bốn tiếng thay vì 12 nhé. Còn một nửa từ Hàn Quốc trưa nay đấy.
Không, không, tôi không thể. Tôi làm 12 tiếng liền đó. Gọi Tedesco đi.
Thôi nào. Tedesco không thể chuyển nổi 40 container trong một giờ được.
Tôi phải tìm ai đó có thể làm gấp đôi.
Tôi muốn giúp anh lắm, Sal. Nhưng luật công đoàn là vậy rồi.
Thôi nào. Tôi nắm quyền ở đây mà, Ray.
Anh hãy nhớ lại luật công đoàn đi, Sal.
Biết vấn đề của anh là gì không?
Tôi nghĩ sẽ có vài cô nàng rất vui nói cho anh nghe điều đó.
8:30 chứ? Chúng ta đã nói vậy còn gì?
Bọn em nói 8 giờ.
Này, đây là...
Đây là loại xe mới và có vẻ an toàn cho bản thân anh đấy, Tim.
- Xin chúc mừng. - Cảm ơn.
- Tám giờ, đúng không? - Ừm.
Chúng em sẽ quay lại lúc 9:30 Chủ Nhật, tùy tình trạng đường sá.
Thằng nhóc đây rồi.
Ôm cái nào?
Bắt tay kiểu bối rối chứ? Cư xử tệ vậy?
Cửa bị khóa rồi.
Nó vẫn còn kiểu cư xử thế sao?
Chào Bố.
Chào con, Rachel.
Nhanh lên nào, Stan. Chúng ta phải đi làm.
Đây con yêu. Để mẹ giúp con một tay mang vào bên trong.
- Cửa bị khóa rồi. - Để anh xử lý, em yêu.
- Không phiền gì đâu. - Này, con bé nói nó làm được mà.
- Nặng lắm. - Con bé nói nó làm được.
Có bánh xe mà mẹ, chỉ mỗi việc kéo thôi.
Ừ, nhưng ta đâu thể kéo nó lên cầu thang được đúng không?
Thật hả, anh sẽ kéo nó từ đây nhé?
Đó là động cơ 302 V8. Nó...
Nó sẽ được đem ra khỏi đây tuần tới.
Em nên đi ngay thôi, em không muốn bị kẹt xe đâu phải vậy không?
Anh hết sữa rồi.
Và mọi thứ khác.
Ừ. Em làm ơn đóng tủ lại được không?
Bởi vì đó là tủ lạnh của anh.
Anh sẽ đợi bên ngoài nhé.
Không sao đâu, con yêu. Chú sẽ gặp con trong vài ngày tới.
Tạm biệt, Tim.
- Tốt nhất là em nên đem cái này lên lầu. - Để anh làm cho.
- Mẹ, mẹ, mẹ. - Mary Ann...
- Được rồi, được rồi. - Mẹ, mẹ.
Vẫn là một góc nhỏ để chia sẻ nhỉ?
- Có thấy ai than phiền gì đâu. - Có em.
Robbie có một bài luận về sự chiêm đóng của Pháp ở Algeria phải nộp vào thứ Hai,
mà nó thì vẫn chưa bắt đầu làm.
Thật tuyệt nếu thằng bé xong vào lúc chúng em quay lại
và bọn em sẽ không cần bắt nó thức cả đêm Chủ Nhật.
- Con chỉ cần gõ xíu là xong mà. - Không đâu.
- Con cần viết ra trước tiên. - Con yêu mẹ.
Mẹ yêu con.
Nghe lời bố con đấy.
Ồ, không được đi giày lên giường.
Bọn em sẽ đến nhà bố mẹ em ở Boston,
nhưng đừng gọi điện thoại bàn, anh biết đấy, họ...
Vâng, em có điện thoại di động, nếu có gì
hoặc anh cần hỏi gì, cứ gọi cho em.
Tin hay không tuỳ em, anh xoay xở được mà.
- Em sẽ mở điện thoại. - Mary Ann.
Nhìn em đẹp lắm.
Anh nghĩ thế sao?
Ừ.
Chăm sóc các con nhé.
Mary Ann, em không cần lo lắng đâu.
Nghe này, nói với mẹ em là anh gửi lời hỏi thăm và hôn bà giúp anh nhé.
Vâng. Mẹ sẽ thích đấy.
Ukraine, một đất nước với 52 triệu dân,
đêm nay gần như chìm đắm trong bóng tối,
vì xuất hiện các cơn bão sét quái dị
với tần suất dữ dội,
đã tấn công đất nước này vào khoảng bốn giờ sáng, giờ địa phương.
DYNA
EMP, hay còn gọi là xung điện từ, gây ra sự gián đoạn tạm thời
của tất cả các dòng điện đang hoạt động.
Như ở Ukraine, đã có rải rác các báo cáo rằng EMP
được nối tiếp bởi họat động địa chấn với quy mô của một trận động đất,
đo được 6,5 độ Richter. Điều này...
Mùa bóng chày đã kết thúc rồi.
Năm phút. Nó không giết chết con đâu.
Anh ta kia rồi.
Boston.
Sao nào?
Để xem ra sao nào?
Ồ!
- Cẩn thận với cú ném đó. - Sao cũng được, Ray.
Mẹ bảo con có báo cáo phải nộp đấy,
vậy con sẽ làm nó khi chúng ta chơi xong.
Con làm sắp xong rồi. Chỉ cần đánh máy thôi.
Phải, chuyện vớ vẩn.
Gì ạ? Bố biết gì chứ, Ray?
Tất cả. Con chưa nghe à? Giữa bố và anh em của bố,
bọn bố biết mọi thứ.
Thủ đô nước Úc là gì?
Đó là thứ mà em của bố biết.
Con sẽ cười với bố nếu đây là lần đầu tiên trong 500 lần bố nói thế.
Cứ làm báo cáo của con đi. Bố mẹ không cho con đi học để con bị trượt đâu.
Bố không trả tiền học, chú Tim chứ.
Bố trả một nửa mà.
Ông thật tệ hại. Tôi ghét phải đến đây.
Nên mày cư xử như thằng hư hỏng à?
Sao?
Làm thế bố không gần gũi với anh ấy đâu.
- Nếu bố muốn anh ấy nghe lời bố... - Con là gì chứ, là mẹ con hay mẹ bố?
- Bố đi đâu thế? - Bố đi ngủ, được chứ?
Bố còn làm việc để kiếm sống
- Vậy bọn con ăn bằng gì đây? - Con biết mà, gọi đồ ăn đi.
Ba và hai...
- Cơn bão từ... - Các cơn bão đã được phát hiện...
Ồ, và tớ sẽ có những bí mật riêng nho nhỏ. Hay đó, Gary nhỉ?
- Không. - Ồ, cậu thì biết gì?
Cậu là một con sên.
Ow.
Có chuyện gì vậy con?
- Con có một cái dằm. - Hả?
Con bị ở đâu vậy? Đến đây nào?
Chỗ lan can trước hiên nhà bố ạ.
Con có cần bố...? Sao? Để làm gì? Con muốn bố...?
- Con muốn bố lấy nó ra không? - Tuyệt đối không ạ.
Tới đây nào. Đưa bố xem nào. Xem nào.
Bố.
- Bố nhìn thôi. Đừng chạm vào nó. - Rach.
- Bố không thể. Con cứ nhúc nhích thế. - Được rồi bố, đừng chạm. Chỉ nhìn thôi.
Nó sẽ bị nhiễm trùng.
- Không đâu. - Có, sẽ bị nhiễm trùng đấy.
Không đâu ạ.
Khi nó sẵn sàng, cơ thể con sẽ đẩy nó ra.
- Đẩy nó ra hả? - Con đọc sách thấy bảo thế.
Bố nên có TiVo.
- Chú Tim đã cài đặt nó trong phòng con. - TiVo á?
Tuyệt lắm.
Con xem được các kênh sau khi làm bài.
Ừ, bố đâu có giàu thế.
Robbie?
Robbie.
Gì thế này?
Món Hummus.
- Hummus á? - Từ chỗ bán đồ ăn tốt cho sức khỏe ạ.
Con vẫn giữ thực đơn của họ lần cuối đến đây.
Bố nói gọi đồ ăn tới mà.
Ý bố là đồ ăn thực sự ấy.
Robbie đâu rồi?
- Anh ấy đi ra ngoài. - Đi đâu?
Con không biết. Anh ấy lấy xe bố và đi rồi.
Ai nói điều đó? Ai ở đó?
Đó là tên sở khanh.
Steven, nhìn này,
- Có chuyện gì thế? - Ra xem này.
Anh đã thấy thứ này bao giờ chưa?
Vào mùa xuân, có thể. Nhưng không phải mùa này.
Nhanh nào, chúng ta có thể xem rõ hơn từ sân sau.
Mọi người phải ra xem này!
- Thật lạ lùng! - Cái gì cơ?
Gió thổi về phía bão.
Điều này thật lạ lùng.
Này, xem kìa.
Rachel, muốn xem thứ gì đó lạ lùng không?
Không sao.
- Con muốn vào bên trong. - Không sao mà.
Con muốn vào bên trong.
Được rồi, con vào trước đi.
Thời tiết này quá đủ cho tôi rồi.
Con không muốn vào một mình.
Vui đấy chứ nhỉ ?
- Không. - Thôi nào, vui như ngày Lễ Độc lập vậy.
Không, không giống vậy.
O, nói liệu...
Ổn rồi. Con ổn rồi.
- Sét đánh ngay phía sau nhà chúng ta. - Phải, chỉ là...
Nó sẽ không đánh vào đó nữa đâu,
vì sét không đánh hai lần vào một chỗ. Ôi, chết tiệt thật!
Robbie đâu rồi?
Bố không biết.
Robbie có sao không?
Bố có sao không?
Sét đánh chỗ nào thế?
Sao nó không ngừng lại nhỉ?
Hết chưa bố?
Bố đi đâu thế?
Chỉ là...Bố đi kiểm tra một chút. Đợi nhé...Đợi ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.