200 บรรทัดแรก
Chào Nat!
- Mình đều lộn ngược. - Và chị cá là em sẽ ngã trước.
Không, chị thì có.
Chị không giữ được lâu hơn.
Đã bảo em ngã trước mà.
Bảo rồi! Bảo rồi mà!
Bảo rồi mà!
Mẹ ơi!
Sao thế?
- Em bị ngã đập đầu gối. - Con đau đầu gối hả?
Hôn cho nó khỏe lại nào. Đúng rồi.
Coi nào, con gái nhỏ.
Dậy đi. Con không sao.
Đi nào. Con là cô bé can đảm.
Đau đớn chỉ làm con mạnh mẽ hơn.
- Phải không? - Vâng.
- Nhỉ? - Nhìn kìa. Ánh sao rừng.
Ừ. Các con biết không? Đó thật ra là một phần của gia đình Lampyridae.
Và những đốm sáng các con thấy,
do một phản ứng hóa học tên là
phát quang sinh học.
Nào, đến giờ ăn tối.
- Phát hoang canh bọc? - "Phát hoang canh bọc". Đúng thế.
Ăn tối!
Đi nào, ăn tối, gái lớn!
Con muốn ăn nui phô-mai.
Con muốn ăn nui phô-mai à? Được rồi. Mẹ muốn...
trứng cá caviar và sâm-panh.
Lấy khăn đi con.
Con cầm cái này. Cảm ơn con. Con đem nước sốt ranch cho bố nhé?
Được rồi.
Đậu que là món rau xanh yêu thích của con.
Bố về rồi!
- Chào bố. - Chào con.
Mọi việc ổn chứ?
- Hôm nay cả nhà thế nào? - Mẹ dạy cho con về con thiêu thân.
- Thiêu thân. - Rồi con bị ngã và đau đầu gối,
nhưng giờ hết đau rồi. Bọn con còn thấy đom đóm ở sân sau nữa.
- Đó là lúc con thích nhất cả ngày hôm nay. - Không.
- Yelena, năm nào em cũng thấy đom đóm. - Ta còn bao lâu?
Anh không biết. Có lẽ là một tiếng.
Em không muốn đi.
Đừng nói thế.
Các con,
có nhớ lúc bố bảo là sẽ có ngày nhà ta có chuyến phiêu lưu lớn chứ?
- Chính là hôm nay. - Hoan hô!
Được rồi, đi nào.
Mẹ xin lỗi.
- Nào, ta phải nhanh lên. - Cảm ơn con.
- Con chưa lấy giày. - Không sao. Con không cần giày.
- Nhưng con còn đói. - Thế hả? Con đoán xem.
Trên xe bố có snack Fruit Roll-Ups.
Không, bỏ đó đi. Ra xe chờ.
- Anh có chưa? - Rồi.
- Bản duy nhất hả? - Bản duy nhất không cháy.
Chúng ta đi đâu?
Về nhà.
Mẹ ngốc quá. Chúng ta vừa rời nhà mà.
Con muốn nghe bài của con.
Tạm biệt, cô nàng Bánh Mỹ.
Lái chiếc Chevy của tôi đến bờ đê nhưng bờ đê khô ráo.
Mấy cậu trai đang uống whiskey và rye.
Hát rằng, "Đây sẽ là ngày tôi chết".
"Đây sẽ là ngày tôi chết"
Đi nào, Yelena. Nhanh lên con.
Đi nào. Nhanh lên Nat. Nhanh lên. Ta phải đi. Ta phải đi.
Con phải chạy.
- Nhanh lên. Con yêu. Đi theo mẹ con. - Dạ.
- Nat, nhanh lên! - Con đến đây!
Được rồi. Dây an toàn.
- Được rồi. - Sao bố không lên máy bay?
Bố sẽ lên. Bố sẽ lên, con ạ.
Mẹ?
Mẹ ơi!
Mẹ cần con trên này.
- Rồi. - Được rồi. Mẹ cần con kéo qua phải.
- Mẹ, người mẹ có máu. - Không sao, không sao.
Đẩy cần ga ở đó.
Giữ vững, giữ vững.
Con kéo lại ở mức 55 knot.
- Cùng đếm nào. - 45, 50...
Kéo lại. Con làm được!
Kéo lại. Dùng hết sức.
Được rồi.
Dậy đi mẹ ơi. Đau đớn chỉ làm con mạnh mẽ hơn, nhớ chứ?
- Red Guardian trở lại rồi. - Red Guardian thắng lợi trở về.
Làm ơn, tôi xin ông. Không làm gián điệp nữa.
Tôi muốn trở lại hành động. Mặc lại bộ đồ. Tôi muốn mặc lại nó.
Tướng Dreykov, hơn ba năm rồi.
Con xin lỗi mẹ.
- Con đã sợ hãi. - Đừng để sợ hãi chiếm lấy tim con.
Anh lấy được nó chứ?
Và North Institute?
- Thành tro. - Sẽ không sao đâu.
Melina thế nào?
Cô ấy sẽ sống. Cô ấy khỏe mà.
- Mẹ ơi? - Mẹ?
- Bố ơi! - Để tôi xử lý.
- Bố ơi! - Yelena!
- Bố ơi! - Tránh xa con bé ra!
Không được đụng vào nó! Tôi sẽ bắn đó.
Không được đụng vào nó!
Tôi sẽ giết hết các người! Tôi sẽ bắn đó.
- Không được đụng vào nó! - Con yêu.
Con cần đưa khẩu súng đó cho bố.
Con không muốn quay về đó.
Con muốn sống ở Ohio.
Bố không thể bắt con bé đi.
Không thể.
- Nó mới 6 tuổi. - Lúc đó con còn nhỏ hơn.
Không sao mà.
Lại đây.
Con sẽ ổn thôi.
Con biết vì sao sẽ ổn chứ? Vì các con gái bố cứng cỏi nhất trên đời.
Các con sẽ lo cho nhau, được chứ?
Và mọi việc, mọi việc sẽ ổn thôi.
Con bé đó máu lửa đấy.
Tên nó là gì?
Natasha.
À... Natasha.
Không!
Bỏ hết những đứa kém cỏi.
Đứa đó... và cô bé kia.
Không!
Yelena!
Cầm lấy! Cầm lấy! Không!
Không!
Giờ Phòng Đỏ là nhà của bọn mày.
Bỏ tôi ra! Không!
Các gián điệp trong cộng đồng chúng ta.
Chúng tạo danh tính giả, thậm chí xây dựng gia đình...
DỰA TRÊN TRUYỆN TRANH CỦA MARVEL
21 NĂM SAU
- Họ ở trên, thưa ngài! - Tầng 1 xong!
- Đã chặn hết các lối ra. - Được rồi. Cảnh giác.
Tôi sẽ cho đội Alpha vào.
Natasha Romanoff đã vi phạm Hiệp ước Sokovia.
Cô ta tấn công vua Wakanda. Hãy lấy cô ta làm gương.
- Sao? - Đừng làm việc này.
- Làm gì? - Truy đuổi tôi.
Ông đang tự làm nhục mình. Kiểu như tuyệt vọng ấy.
Tưởng cô gọi tôi để thỏa thuận gì chứ.
Vì theo góc nhìn của tôi,
một kẻ đào tẩu của liên bang đang tuyệt vọng.
Từ góc nhìn của tôi, có vẻ ông cần ngủ cho khỏe lại.
- Lần thứ hai ông phẫu thuật tim rồi nhỉ? - Tôi không lo cho tôi đây.
Chúng tôi đã có Barton, Wilson và gã kia, tên tội phạm phóng to thu nhỏ khó tin.
Rogers đang chạy trốn. Cô không có bạn đâu. Cô sẽ đi đâu?
Tôi đã sống rất nhiều cuộc đời trước khi gặp ông, Ross.
Ông không nên dính vào rắc rối này. Tôi nói xong rồi.
Romanoff?
Tổ trống không, Bộ trưởng Ross. Máy theo dõi của cô ta.
MA-RỐC
Đã thấy mục tiêu. Chờ gói hàng.
Tôi thấy một người không liên quan.
Bắn khi đếm đến ba. Năm, bốn...
Cô ta đã thấy ta. Mục tiêu dùng khói.
Cô ta chạy bộ cùng gói hàng. Ở yên trên cao. Tôi xuống đất.
Oksana.
Ôi, không. Tôi đã làm gì thế này?
Cứu những người khác nhé.
Yelena, cần báo cáo tình hình.
Yelena, cần báo cáo tình hình.
Tập trung về chỗ đội trưởng.
Tướng Dreykov, có một kẻ đào ngũ.
Cho phép kích hoạt Thủ tục Taskmaster?
Cười đi.
NA UY
Sau Hiệp ước Sokovia, cuộc săn lùng các Avenger còn lại vẫn tiếp tục...
Steve Rogers và Natasha Romanoff vẫn đang chạy trốn.
- Anh nằm trên giường tôi. - Tôi đâu có dùng chăn.
- Có đủ danh sách của tôi chưa? - Có các hộ chiếu,
thị thực nhập cảnh, vài cái bằng lái địa phương.
Khớp với nhau hết, cô có thể dùng đến 20 thân phận.
- Fanny Longbottom? - Sao?
- Anh 12 tuổi à? - Tên đó chính thống mà.
Chúng ta có máy phát điện bên ngoài.
Chạy bằng xăng. Và bồn tự hoại thì vài tuần cần xả một lần,
nhưng tôi có một người đến lo vụ đó.
Cô phải đem rác vào thị trấn. Mất 20 phút lái xe.
Tôi có bộ dụng cụ cơ bản để dưới gầm cầu thang cho cô.
Tốt lắm.
Cô ổn chứ?
- Sao lại không ổn chứ? - Tôi nghe tin.
- Gì đó về các Avenger tan rã... - Không sao.
- Tôi tự lo cho mình vẫn tốt hơn. - Cô chắc chứ?
Ừ.
Vì cô có thể nói với tôi. Đó gọi là bạn bè đấy.
Tôi biết. Tôi có bạn bè.
Người có bạn bè thì không gọi cho tôi.
Và tôi không trả tiền anh để lo lắng.
À này.
Đống gì đây?
Một ít thư từ và đồ cá nhân từ nhà an toàn Budapest.
- Budapest à? - Ừ. Budapest.
- Không, là "Budapest". - Budapest.
- Budapest. - Là "Budapest".
Tùy thôi. Tôi biết cô sẽ không quay về đó, nên giờ có người đang ở đó rồi.
Xin lỗi vì anh đã gặp rắc rối. Tôi nên bảo anh bỏ nó đi.
Nếu cô không muốn nó thì ném vào thùng rác đi.
No comments yet. Be the first to leave one.