145 บรรทัดแรก
Bên kia những bờ khô cằn của Biển Chết
Nơi một dân tộc cổ xưa đã định cư là những người Jebusite (người bộ tộc Canaan sinh sống ở Jerusalem cổ).
Hàng ngàn năm trước, trên một vùng đá nền rộng lớn nhô lên,
nơi người Jerusalem cổ đã thờ thần Shalem,
vị thần của mặt trời mọc.
Chỉ có thành đó được mệnh danh là nơi ở của thần Shalem.
Yerushalem.
Qua thời gian, thành này trở thành cánh cổng dẫn tới Thiên Chúa của ba tôn giáo lớn.
Và là phần quan trọng nhất được tìm thấy trong lịch sử.
mà nhiều người tin là trung tâm của thế giới.
Ngày ngay, bức tường cổ nằm ngay trung tâm thành Jerusalem
Là một mảnh ghép của các nền văn hóa và tôn giáo
nơi những người Do Thái, Kitô giáo và Hồi giáo sống bên cạnh nhau.
Trong những khu riêng biệt.
Tại mỗi khu Jerusalem của riêng họ
Người ta đều có một cái cổng riêng biệt.
Còn cái cổng của tôi là Mamascus.
Khi bạn bước qua cổng Damascus
có nghĩa bạn là người Hồi giáo, giống tôi
Đây chính là Jerusalem của tôi.
Trong thế giới Arập, chúng tôi gọi là cổng al-Quds, Nghĩa là Thành Thánh
tuy đó cũng là nơi buôn bán mua đồ tạp phẩm
Cũng là khu vui chơi và trường học.
Còn Jerusalem với tôi thì còn hơn cả một thành phố.
Nó rất đẹp, là tinh thần và cũng là tôn giáo của tôi.
Nhưng quan trọng nhất, nó là gia đình của tôi.
Hầu hêt mọi người không nghĩ tôi là tín đồ Hồi giáo.
Chỉ khi tôi bước vào hội đường và đeo khăn chùm đầu, họ mới thấy ngạc nhiên.
Nhưng Jerusalem mới đầy những bất ngờ.
Hai tuần một lần, người Do Thái tổ chức một lễ kỉ niệm lớn ở khu vực của họ
Với con trai, lễ đó gọi là Bar mitzvah.
Còn con gái thì là Bat mitzvah.
Nó đánh dấu bước trưởng thành của một người.
Người Do Thái ở Jerusalem đến từ hàng trăm quốc gia khác nhau.
Gia đình tôi chẳng hạn, Mẹ tôi là người Pháp.
Còn ông và ngoại là người Tuynidi. Bố tôi lại là người Ba Lan.
Dù chúng tôi đến từ đâu thì đều mang vết tích ở đây.
Thi thoảng tôi cảm thấy rất thích đi bộ trên những phiến đá của tổ tiên.
Bởi vì trải qua các thời đại Kinh Thánh, chúng tôi vẫn giữ một lời hứa.
Chúng tôi vẫn thực hiện cuộc di cư, nghĩa là đến một nơi cao quý hơn
Và với tôi cũng như người Do Thái, không gì sánh bằng Jerusalem.
Còn với tôi, cơ hội tốt nhất để tôi đến Jerusalem chính là Lễ Phục Sinh.
Mọi lễ Giáng Sinh bắt đầu từ ngày Lễ Chúa Nhật
Đó là nơi mọi người đi bộ lên núi Olives
Là ngày kỷ niệm lần đầu chúa Jesus bước vào thành Jerusalem.
mỗi năm, tôi và anh George đều tham gia vào đoàn rước này.
Và kết thức bằng cuộc gặp gỡ đồng hương khắp nơi trên thế giới.
Lễ Phục Sinh, với hầu hết mọi người, là có đầy những quả trứng, thỏ nuôi và đồ trang trí-
Ở đây, chúng tôi duy trì lễ Phục Sinh từ 2000 năm về trước
chúng tôi vẫn tái hiện những gì đã xảy ra với Chúa Jesus
Vẫn giống y như cuộc khổ nạn của Người, mỗi lễ Phục Sinh.
Trong khu vực Kito giáo, chúng tôi gồm Chính thống Ethiopian, Chính thống Hy Lạp,
Chính thống Catholics, Coptics, Syrian và cộng đồng khác
Kỉ niệm lễ Phục Sinh theo cách của mình.
tiếp theo là khu vực người Kito giáo Ta cùng đến với Giáo hội Chính thống Armenia
Và họ kỉ niệm ngày lễ này theo dân tộc mình.
Thành phố cổ này tuy rất nhỏ nhưng cả bốn khu vực của nó ít có sự giao thiệp.
dù cho chúng tôi sống chung một vùng, nhưng chúng tôi hầu như không gì về biết nhau.
Dù chỉ lớn gần một dặm vuông,
thành cổ của Jerusalen vẫn tồn tại những di tích linh thiêng nhất trên thế giới.
Đối với cả Do thái giáo, Kito giáo và Hồi giáo.
Vì vậy, làm sao mà nửa dân số địa cầu lại mến chuộng nơi bé nhỏ này như vậy!
Jerusalem nằm ở ngay ngã tư của Châu Phi, Á và Âu.
Và dường như tôn giáo được coi như là cái nôi của các nền văn minh.
Các đế chế của sắc dân Sêmít đã ngự trị ở đây từ 5000 năm trước.
khi các thế lực thống trị thay nhau nổi lên và bao vây
Jerusalem trở thành trận địa không ngừng nghỉ.
Mỗi nền văn minh đi qua đều để lại những vết tích của nó.
Người Rôma đã xây dựng các thành phố hải cảng khổng lồ trên bờ Địa Trung Hải.
Còn trên các ngôi một tiên tri thời Cựu Ước, người Hồi giáo xây lăng mộ của họ.
Trên một khu vực đất đai rộng lớn cao hơn hẳn Biển Chết,
Vua Heerrode I đã xây thành Masada
một pháo đài trên một ngọn núi mà người Do Thái nổi dậy
Chống lại quân đội Rôma
Hoang mạc Juda là nơi các kito hữu tiên khởi xây dựng các tu viện biệt lập.
Một số vẫn còn hoạt động cho đến ngày nay.
Trải qua hơn 40 lần bị xâm chiếm
Jerusalem bao gồm rất nhiều thành phố.
Mỗi thành này lại xây trên đống đổ nát của thành kia.
Và hầu hết chúng bị chôn vùi ngay dưới chân chúng ta.
ví dụ, bạn là một nhà khảo cổ
và bạn quyết tìm ra bí mật dựa trên những mẫu vật mà bạn thu thập được,
Thì bạn sẽ chỉ thấy khám phá của các nhà khảo cổ Chứ không phải là sự thật trong quá khứ.
một trong những điều làm Jerusalem trở thành nơi thú vị để khai quật
Là các tầng đất định cư liên tục, hết lớp này đè lên lớp khác.
Quay trở lại, cách đây 5000 năm, những cư dân đầu tiên -
người Canaan (tiền nhân của người Israel), và xuyên suốt từ thời của người Israel,
Tới thời người Rôma, thời Thập Tự Chinh Và qua các thời đại cho tới ngày nay.
Việc tìm hiểu đúng gốc người Jerusalem cổ thật khó như việc một giải bài toán đố khổng lồ.
Nơi mà ta còn thiếu gần hết những mảnh ghép
Đến nỗi ta không thể biết được bức ảnh gốc ra sao.
Mọi thứ mà ta đào lên được lại là một mảnh ghép của một câu đố mới.
Jerusalem có vị trí là trung tâm tôn giáo
nó đem lại những cho các nhà khảo cổ những khám phá phi thường-
và một trong những điều kì lạ đó là những cuộn Da Biển Chết.
chúng được viết từ 2000 năm trước
Và là những bản sao chép cổ nhất của Bộ Kinh Thánh Do thái.
Ẩn giấu dưới những tầng đất dưới cùng của nó, chúng ta tìm thấy những dấu tích còn sót lại
Của những người đã sống ở vùng đất này.
Vậy điều gì đã khiến người ta kéo đến nơi định cư đầu tiên ở Jerusalem?
Đó phải là một thành trì biệt lập, mát mẻ và trên nền đá cứng.
Đơn giản là vì: Nước.
Ở trung tâm của thành phố cổ của Jerusalem
Có một suối nước ngầm chảy quanh năm
vì vậy, các cư dân đầu tiên đã cắt một đường hầm xuyên qua tầng đá nền để tới nguồn nước đó.
Cùng với nguồn nước, còn có một lý do khiến Jerusalem trở nên quan trọng.
Nó nằm ở vị trí trên đỉnh đồi nhìn ra thành phố
Có một vỉa đá nền lớn nơi mà người Jerusalem cổ đã tin
Nơi thờ Thiên Chúa của Mặt trời mọc.
Theo truyền thống Do thái cổ, đó chính là tảng đá nền mà Thiên Chúa đã tạo dựng nên thế giới.
Và là nơi diễn ra các một số biến cố quan trọng nhất của Kinh Thánh.
Khi Abraham chuẩn bị sát tế con trai đầu lòng, trong cuộc thử thách đức tin.
Khi vua David mang Hòm Bia Giao Ước.
Và khi vua Solomon xây cất Đền thờ đầu tiên- Nhà của Thiên Chúa.
sau đó Đền thờ đó đã bị người Babilon phá hủy,
và những người còn sống sót đó đã truyền lại qua Kinh Thánh
Rằng Jerusalem là nơi tôn nghiêm nhất nối địa cầu với Thiên Chúa.
ông nội của tôi đã đến đây từ khi 12 tuổi, vào năm 1936.
Chỉ vì ông cụ thân sinh ông quá chán ngán với những gì diễn ra ở Châu Âu.
dù tất cả người thân của gia đình ông đều ở lại Ba Lan.
Và cuối cùng tất cả họ đã bỏ mạng trong thời Holocaust-
ông tôi đã nghiên cứu mọi ngóc ngách của thành cổ này
Và ông đã viết 7 cuốn sách về Jerusalem.
bây giờ ngoài tuổi 90, ông vẫn đam mê tìm hiểu
Những gì mới lạ của chốn này.
Đó thật là tình yêu mãnh liệt, tôi nghĩ vậy.
Chỉ sau người vợ của ông, nhưng…
Tôi nghĩ chắc là phần tình yêu của ông
Dành cho Jerusalen đã chuyển qua cho gia đình, cho tôi.
Một ngôi mộ trên đồi Ôliu được đặt theo tên tiên tri Zacaria (thế kỉ 6 TCN).
Đó là nơi sinh ra gốc tổ của dòng họ nhà tôi.
Dù Zacaria đã thấy việc phá hủy thành Jerusalem từ hơn 2000 năm trước,
nhưng ông ấy vẫn hy vọng mọi người Do Thái sẽ quay trở lại nơi này
trong giây phút kết thúc những tuần lễ thánh, như Lễ Yom Kippur(Lễ xá tội) và Lễ Vượt Qua;
chúng tôi hay hát: “Hẹn năm tới tại Jerusalem-”
Hàng trăm năm qua, giấc mơ của người Do Thái vẫn là
trở về Jerusalem,
Và tôi có dịp để thực hiện được giấc mơ đó.
Tôi thực sự cảm nhận được sự thiêng liêng của nó.
Sự thôi thúc mạnh mẽ của chốn này.
Tôi theo truyền thống này vào mỗi dịp sinh nhật,
là viết lời cầu nguyện trên bức tường
Mà chúng tôi tin lời cầu nguyện qua bức tường đó Được đưa lên tới Thiên Chúa.
Nó đã cùng người Do thái trải qua các thế hệ- Bức Tường Phía Tây, một trong 4 bức tường thành
bảo vệ nền móng thành trì vĩ đại
No comments yet. Be the first to leave one.