187 บรรทัดแรก
Đi thôi nào.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Oh, tôi siêu thích cái vòi tắm của anh.
Đúng, bộ đó rất tốt mà.
Tôi và cái tay cầm này đã trở nên rất thân thiết đó.
Anh đúng là K.M*, nhưng tin tôi đi, nó tuyệt lắm đấy. (*S.O.L: Shit Outta Luck - Không May)
Oh, tôi có dùng mà.
Như thế nào vậy?
Bắn thẳng vào mông đó.
Thật sao?
Chắc rồi.
Oh, tuyệt quá!
Anh có biết thêm gì không?
Sao?
Anh thiếu một bước trong công đoạn đó đấy.
Oh, không, chỉ là đi nhẹ thôi mà. Nhìn đi.
Anh ngồi để đi nhẹ à?
Đúng, tôi luôn ngồi khi có thể mà. Tôi thích ngồi lắm.
Ngồi nhất định là nằm trong top năm các hoạt động yêu thích của tôi đó.
- Thế những cái khác là gì? - Ăn uống.
Làm mấy người ngu ngốc câm bằng lời nói của mình.
Tắm bồn.
Tự sướng.
- Thế còn chuyện đó? - Chắc là khoảng thứ tám.
- Thế còn chuyện đó với tôi? - Bảy, hoặc cũng có thể là thứ sáu.
Ừm, không, chuyện đó với cô, rồi đến ngủ.
Trừ khi là tôi có một giấc mơ được bay lượn.
Thì cô sẽ đứng thứ bảy.
Thế một ngày của anh thường như thế nào vậy?
Oh, cô biết rồi đó, tương tác tẻ nhạt với những con người tệ hại.
Lạ thật đó. Tôi cũng vậy đấy.
Vậy khi nào thì anh về nhà?
Quần áo từ đêm qua của tôi vẫn nằm trong máy sáy của anh.
Cũng hơi muộn đó.
Có muốn cho tôi một cái chìa khóa để tôi có thể vào nhà không?
Jimmy?
Anh đang dùng cái tay cầm à?
Edgar có thể mở cửa cho cô mà.
Đúng, nhưng lỡ như là anh ấy không có ở nhà.
Này...
Này!
Tôi chỉ có ý muốn một cái chìa khóa để lấy đồ của mình thôi, Tôi không có ý là lấy một cái chìa khóa... theo cái ý đó đâu.
Được rồi.
Không có ý vậy đâu.
- Được. - Thôi được rồi. Tốt.
- Nhưng, ý tôi là... - Các Thánh thần ơi!
Nghiêm túc đó, cho dù là tôi có ý đó, thì anh có cần phải bực mình như thế không vậy?
Có.
Chúng ta cũng đã ở với nhau liền năm, sáu đêm liên tục rồi mà?
'đó là lúc nào cô cũng ngủ như chết sau khi làm chuyện đó xong!
Cô cứ như là một anh chàng béo ị trong phim sitcom của Mỹ vậy đó.
Nó chỉ là một cái chìa khóa thôi mà.
Nó chỉ là để mở lối vào thôi mà.
Không, không chỉ là vậy đâu.
Nó là...
Nó chính là tự do của tôi bị nung chảy trong một lò kim loại lỏng.
Nó có nghĩa là sẽ có nhiều quyền được cấp thêm và những chỉ định...
được chỉ định.
Đâu, có phải đâu. Chỉ là...
Oh, Chúa ơi, anh nói đúng.
Thật sao?
Tôi chắc vẫn còn đang tỉnh rượu. Cảm ơn đã đánh thức tôi nhé.
Một giây phút điên bất chợt thôi.
Jesus.
Vậy, thế thì, uh... chúng ta sẽ gặp nhau sau hay là...?
Tôi thật ra là có kế hoạch rồi.
Được rồi.
Vậy, như là bà tôi vẫn nói,
"Nó sẽ chỉ là một con đường xấu hổ nếu như bản thân cháu thấy xấu hổ thôi."
Gặp anh sau nhé.
Cảm ơn đã làm tất cả những chuyện đó với tôi nhé.
- Đây là món frittata. - Mm-hmm.
Nó là món làm từ-trứng gần giống với món ốp-la.
Tôi biết món frittata là gì mà.
Món này có tỏi tây và pho-mát dê đấy. Tôi có thấy công thức này trên chương trình của Rachael Ray.
Cậu không nên xem chương trình của cô ấy nữa đâu.
Bác sỹ có nói là sự ám ảnh với cô ấy của cậu là không lành mạnh đâu mà.
Tớ biết, nhưng mỗi giây phút tớ xem cô ấy,
thì tớ sẽ không hút heroin nữa.
Ngoại trừ là thỉnh thoảng tớ vẫn có hút heroin.
- Cậu biết không, cô ấy có hỏi xin một cái chìa khóa đó. - Ai cơ?
Rachael Ray. Cậu nghĩ là ai chứ?
- Rachael Ray có thể có chìa khóa mà. - Cậu có thể tin được là cô ấy lại có thể làm thế không?
- Thì ý tớ là, chìa khóa để mở khóa mà. - Nó không chỉ là một cái chìa đâu. Nó là một cái biểu tượng đó.
- Của cái gì chứ? - Của sự không ngừng,
của xu thế tất yếu của tất cả mọi thứ đã được dự đoán trước,
nhạt nhẽo và tầm thường.
Đó là Rachael Raying của thế giới đó.
Một thế giới ấm áp với những bữa ăn được nấu- tại nhà và chênh lệch cân nặng duyên dáng sao?
Tớ sẽ sống trong cái thế giới như vậy đó.
Tớ thật lòng không thể ngồi đây và giả vờ không
sợ bởi những thứ không được cản trọng suy nghĩ và đặc biệt
như "Liệu tôi có thể có một cái chìa khóa không," bị điều khiển bằng những thứ gần như
bản năng của động vật đến cái độ mà chắc là tớ phải
đi ngủ với một chú chim di cư hay một con rùa biển lưng đen mất.
Tớ sẽ ăn hộ cậu món frittata này.
"Liệu tôi có thể có một cái chìa khóa không?"
Để tớ nói cho cậu nghe nhé... Tại sao cậu có thể chứng kiến những chuyện khỉ gió này
xảy ra và chỉ cười và thấy ổn với tất cả chứ?
Làm sao mà cậu có thể nhìn vào một con người đang ở bên cạnh và không biết là
trong thâm tâm người đó có một người rất buồn chán và kém cỏi
mà rồi sẽ có một ngày cần hỗ trợ về mặt tình cảm
để cùng đi mua đen trang trí cùng nhau tại Williams-Sonoma đó.
Làm sao mà cậu có thể bỏ qua những chuyện điên khùng đó được chứ?
Tớ cũng không rõ.
Vì cậu thích họ thôi, tớ đoán vậy.
Ừm, vậy...
Tớ không biết làm vậy như thế nào, nên...
Mà, cũng hợp lý khi hôm nay cô ấy nhạy cảm thôi mà.
Tớ thề là, nếu mà cậu theo dõi biểu đồ kinh nguyệt của cô ấy thì...
Hôm nay là sinh nhật của cô ấy đấy.
Thật sao?
Mm-hmm.
Thế tại sao cô ấy không nói gì với tớ cả?
Oh, của Gretchen đấy.
Tớ nên mang trả lại cho cô ấy.
Đưa đây nào.
Cái gì cơ?
Tớ sẽ không nhìn trộm đâu.
Tớ sẽ không làm gì đâu!
Aw...
Aw, thật là quá ngốc.
C-cậu đúng là đồ ngốc.
Tôi đang sống chung với một người ngốc nhất nước Mỹ này.
Tôi, thông minh nhất, và cậu, người ngốc nhất, sống cùng nhau này.
Cậu thật sự tin là tôi không
đủ khỏe để có thể vượt qua được... mười cái dập ghim à?
Chúc một ngày vui vẻ ở trường nhé.
Cậu chắc đang đùa tớ đấy à.
Cậu đang ăn kiêng bằng nước quả sao?
Đồ sáo rỗng đáng khinh bỉ.
Cậu sẽ làm xấu mặt tớ tại quán ăn quen thuộc mất thôi.
Không quan tâm.
Ngày thứ năm rồi đó. Gretch, cậu không thể tin được là nó phê thế nào đâu.
- Mmm, cá là tớ có thể đấy. - Không, không thể nào đâu.
Nhớ hồi cậu và Chingy ngửi K khỏi chỗ đó của tớ không?
Aw... đúng nhỉ.
Lọ này có hạt hạnh nhân, hạt lanh và cái gì đó gọi là "sữa lỏng."
Mmm. Mmm.
Mmm.
Cậu không biết độ gầy nhom của mấy bà vợ tại chỗ làm của Paul đâu, Gretch.
- Tớ không cạnh tranh được đâu. - Vậy thì đừng cố.
Mấy bà ở Westside toàn là những con quái vật bãi rác thích tắm nắng quá đà với mấy bộ ngực giả.
Với xương hông nhô ra khỏi mấy cái quần Lululemons đó.
- Chính xác là họ đấy. - Vậy kệ xác 'họ đi.
Kệ xác 'họ, ly dị Paul, rồi bắt đầu ăn lại,
chuyển lại về East Side, và lại một lần nữa trở nên thú vị đi.
Wow.
Nếu như hôm nay không phải sinh nhật của cậu, tớ sẽ thấy tổn thương lắm đó.
Xin lỗi nhé.
Mấy chuyện với Jimmy đang khiến tớ phát hoảng đây.
Tớ đã cảnh báo cậu về anh ta rồi mà.
Tớ dám cá là hai người lúc nào cũng nói về tớ mà, huh?
- Cho dù là chuyện đó làm cho tớ thấy rất phiền. - Không.
Ew! Hai người thậm chí có lẽ, còn, nói về tớ khi làm chuyện đó đấy nhỉ.
Hai người đúng là kỳ quặc.
Tớ không có ý về cái chìa khóa như anh ấy nghĩ đâu.
Tớ không nghĩ là tớ có ý đó. Bọn tớ đang rất vui vẻ mà.
- Thế là đủ rồi đó. - Tốt hơn là nên như vậy mà. Anh ấy là người xấu mà.
Thì tớ cũng là người xấu.
Ooh, vậy cậu có còn hẹn hò với Ngài. Đạo diễn hoành văn tráng không?
- Chuyện đó phức tạp lắm. - Cuộc sống của cậu thật vui và phức tạp!
Cuộc sống của tớ đã từng rất vui và phức tạp.
- Và bây giờ thì cậu đã kết hôn với một nhân viên ngân hàng. - Paul thật ra là Phó Chủ tịch
của Ủy Ban Quản lý đầu tư và Chiến lược đó.
- Đồ ngốc. - Cái gì?
Em đây rồi. Chị xin lỗi nhé, Gretchen.
Uh, nhưng điện thoại của em toàn chuyển vào hộp thư thoại.
Oh, vì em để đâu mất rồi í. Thế có gì mới vậy chị?
Là Sam. Cậu ấy có trả lời một bài phỏng vấn.
Mà không có em giám sát à? Với ai vậy?
Một tờ báo đại học.
Oh. Và?
Cậu ấy đã dùng từ "gay" và "faggot" 37 lần.
Như là "faggot là một từ rất tệ" và "những người gay là tuyệt nhất" ạ?
Cậu phóng viên đó là chủ tịch của hội những sinh viên Gay và Lesbian tại trường đấy,
và cậu ấy đang dọa là sẽ đưa lên báo Times đó.
Đi đi. Bữa sáng để tớ trả cho. Chúc mừng sinh nhật nhé.
Thử hay đó.
Vì cậu vẫn phải mua quà cho tớ đấy... đồ rẻ tiền.
Mmm.
Oh, thôi nào!
Anh rất mong đến đêm nay nhé. XOXO
Ty là thằng khỉ nào vậy?!
Tôi có trộm cho chị một cái thiếp từ bên hiệu thuốc CVS, nhưng lại đánh mất trên đường đến đây rồi.
Chuyện này nghiêm trọng lắm đấy, Sam.
Bên trong có ghi là, "Chị không những đang già đi.
No comments yet. Be the first to leave one.