The Decline

The Decline (Jusqu'au déclin)

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

The Decline WEBRip Netflix vi
ความคิดเห็นโดย NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Trọng Huy. Thời lượng: 1 tiếng 23 phút (83 phút)

แท็ก

webrip
web
BRip
เผยแพร่เมื่อ: 2021-07-05
ดาวน์โหลด: 13
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

NETFLIX GIỚI THIỆU

Daphné, con yêu, dậy đi!

Dậy đi, đến giờ rồi. Lấy đồ đi. Khẩn trương lên.

Đi nào.

Đi giày, lấy túi. Áo khoác. Đi nào.

Nhanh lên con, đi thôi.

Bố biết con ngái ngủ nhưng nhanh lên.

Nào, cho tay vào áo.

- Tuyệt, con có chai chưa? - Rồi ạ.

- Có thêm tất chưa? - Rồi ạ.

- Bộ sinh tồn? - Rồi, bố ạ, con có hết rồi.

Raphaël đâu? Đi thôi!

Có rồi, bố ạ.

Đi nào, con yêu, nhanh lên.

Đi nào, con yêu. Nào, khẩn trương lên.

Nào, nhanh lên.

- Có đủ tất cả chưa? - Chắc là rồi.

Được. Tắt đèn nhé?

Từ giờ, không nói chuyện nữa.

Ba, hai, một.

Tuyệt, 17 phút 53 giây để rời khỏi đảo.

- Rất tốt. - Nhanh hơn lần trước hai phút.

Căn giờ tốt lắm. Chúc mừng.

Nhưng cảnh báo con, Daphné, lần sau sẽ không có cơ hội thứ hai.

Nếu con quên con rùa, ta sẽ phải bỏ nó lại. Hiểu chưa?

Nhưng ngoài ra thì tốt lắm.

- Giỏi lắm. - Giỏi lắm, con yêu.

Ta đi ngủ nhé?

Các cửa hàng tạp hóa như ở Montreal có đủ hàng cho ba ngày.

Nghĩa là sau ba ngày,

nếu xe tải không đến, sẽ chẳng còn gì.

Tất cả sẽ chết đói. Sẽ là hỗn loạn. Sẽ có đánh nhau.

Thế nên tôi làm hướng dẫn về Mylar hôm nay.

Chúng ta sẽ học cách... bảo quản thực phẩm.

Vì điều đó tạo nên sự khác biệt.

Vì hòa bình ta biết bây giờ đang như chỉ mành treo chuông.

Nhưng nếu chính phủ sụp đổ, tất nhiên.

Hoặc bùng phát cúm H1N1 khủng khiếp, hoặc... thảm họa tự nhiên.

Lượng này là đủ rồi. Tôi có 20 cân gạo ở đây.

Điều tiếp theo chúng ta cần làm là loại bỏ nhiều ô-xy nhất có thể.

Bạn có thể dùng túi hút ô-xy hoặc tấm làm ấm chân. Cái đó cũng được.

Và ngoài ra, nếu không dùng tấm làm ấm,

bạn có thể cho vào giầy, giữ ấm chân trong trời lạnh rất tốt.

Cho tất cả vào túi. Bắt đầu rồi.

Đây là lúc phải nhanh tay.

Như thế này.

Bịt kín túi... bằng bàn là.

Cẩn thận ngón tay.

Chúng ta sẽ bịt cả hai đầu túi.

Cho vào... Đúng, chuẩn rồi. Đè chặt vào đây.

Bàn ủi quần áo cũng được.

Đúng. Đến tận...

Giờ hãy kiểm tra kết quả.

Đã kín chưa?

Rồi ạ.

Gạo này có thể ăn trong 20 năm nữa.

Thậm chí trước đó.

Trong trường hợp có dịch bệnh hay...

Nếu có khủng hoảng kinh tế, hoặc nếu trái đất nóng hơn nữa,

người ta sẽ đói, còn chúng ta sẵn sàng.

Đập tay nào. Tay kia nào.

Hãy đăng ký kênh của tôi. Nếu có câu hỏi, tôi sẽ trả lời.

Nếu có bình luận, tôi sẽ đọc.

Và đừng quên: để tồn tại, bạn phải sống sót.

Chào Antoine, Alain đây.

Alain Frenette.

Tôi rất thích thư giới thiệu của cậu, nó làm tôi rất cảm động.

Nghe này, tôi biết là thông báo rất gấp, nhưng nếu cậu thích, chà,

một người tham dự đã hủy lịch. Nên tôi có chỗ cho cậu.

Nên nếu muốn, nó là của cậu.

Cậu có thể gọi lại cho tôi hoặc xác nhận qua email.

Nếu thu xếp được thì rất tốt. Tạm biệt.

...thông báo rằng số người tị nạn khí hậu

sẽ đạt đỉnh vào năm 2050.

Đau buồn thay, các tổ chức quốc tế tuyên bố đó là một cuộc khủng hoảng,

nhưng sắp đạt đến quy mô đại dịch.

Có tin đồn rằng đến năm 2050, sẽ có ít nhất 250 triệu người tị nạn khí hậu

phải đi tìm nhà mới.

Hầu hết nhóm dân số dễ bị tác động nhất là nông dân,

công nhân, những người hoàn cảnh vốn đã bấp bênh.

Có người vẫn muốn ở lại đất nước,

nhưng những người khác đã bắt đầu di cư sang các nước khác.

Những người đứng đầu nhà nước tuyên bố sẽ tiếp tục đóng cửa

với người tị nạn khí hậu, và biện pháp an ninh đó được thực hiện

để ngăn chặn làn sóng di cư.

Ngược lại, các nước khác đang mở cửa chào đón người tị nạn

vào biên giới mình, dù không biết làm thế nào...

- Antoine? - Vâng!

Thật lạ khi được gặp ông ngoài đời.

Lấy đồ đi.

Tôi sẽ thu điện thoại.

Ngồi đi.

Đây, cái này cho cậu.

Cẩn thận không thừa.

Được rồi, sẽ xóc lắm đấy. Bám chắc vào nhé.

Xem trên mạng thì có vẻ dễ.

Nhưng cậu sẽ thấy, đời thực thì hoàn toàn khác.

Tôi có khoảng 500 mẫu đất.

Rộng khổng lồ!

Nó bảo vệ ta khỏi thế giới.

Cậu tháo ra đi. Đến nơi rồi.

Tôi cần phải lấy vài thứ và sẽ chỉ cho cậu nơi để đồ.

Được rồi.

Alain?

Tôi để cái này ở đâu?

Trên quầy. Tôi sẽ xử lý sau nhé?

Hoàn hảo.

- Chào. - Chào.

- Tôi là Anna. - Antoine, rất hân hạnh.

Rất hân hạnh.

- David. - Antoine.

- Sẽ thú vị lắm đấy. - Đúng.

Đi!

Cậu có thể chọn một trong hai giường ở kia.

- Chào. François. - Antoine.

Người cuối à?

Không, còn một người.

Thu xếp ổn định chỗ ở, cứ tự nhiên như ở nhà.

Ồ và... Đây là nội quy.

Nhớ đọc nhé.

Và giờ giới nghiêm là 10:30.

- Chào, Rachel. - Antoine.

Ở đó cũng được, nhưng tôi ngáy đấy nhé.

Được.

Mong là anh mang bịt tai.

David.

Chỉ Sébastien chỗ cất đồ đi.

- Được. - Chào.

- David. - Sébas.

Chào, tôi là Antoine.

Chào, Sébas.

Có hút không, Sébastien?

Có, thỉnh thoảng khi uống rượu.

Không được hút thuốc trong lều.

Trong nhà cũng không. Đây là Frank. Sébastien.

- Chào. - Xin chào.

Nói chung là Alain không thích ta hút thuốc.

Được, không sao cả.

Lại đây nào.

Dù ta cũng ngộ ra rồi mà.

Đúng. Chín tiếng.

Lại gần đây!

Cảnh đẹp quá.

Tôi muốn giải thích khu tự trị tạm thời cho người sinh tồn là gì.

Một KTTTT.

Đây là dự án của tôi, đứa con của tôi.

Tôi đã xây dựng nó khoảng mười năm.

Các bạn sẽ thấy những khu khác. Nhưng cái này là độc nhất.

Được. Ở đây tôi có sáu tấm pin mặt trời, cho công suất 2.600 oát.

Tôi có cực nhiều khí ga, xăng dầu.

Gỗ để đốt. Gỗ khô vì gỗ xanh đốt không ra nhiệt.

Và một máy phát điện 1.500 lít.

- Máy phát ở đâu? - Sau nhà.

Nhờ máy phát, tôi có tủ đông,

- tủ lanh, điện. - Ừ.

Và năng lượng thừa nạp vào ắc quy để dùng buổi tối.

Đây... chúng ta có chuồng gà.

Đằng kia là nhà kính. Cả hai đều có sưởi.

Các bạn sẽ thấy, ở đây ăn rất phong phú.

Gà của tôi ngon lắm.

Không phải loại gà bệnh mua ở cửa hàng đâu.

Đi tiếp về dưới này, tôi có một vườn táo sai quả.

Chắc có cả hươu nữa.

Anh không biết đâu. Ở đây chẳng thiếu thịt gì.

Và đi thêm một chút về đây, tôi có cây phong.

Mùa xuân nào, tôi cũng làm si-rô.

Thấy không? Cho đến giờ, tôi vẫn làm thủ công, nhưng...

Tôi dự định làm một xưởng. Vì khi mọi thứ sụp đổ...

Si-rô phong sẽ là thứ hoàn hảo để trao đổi.

Vì ai cũng thích một chút ngọt.

Có thể cho vào mọi thứ, cà phê, ngũ cốc. Hương vị rất dễ chịu.

Đây là cái tôi gọi là đường mòn sơ tán,

phòng khi bị tấn công.

Vào mùa hè, tôi quét lá và bỏ những thứ gây tiếng động.

Và vào mùa đông, tôi dọn dẹp sạch sẽ.

Để những kẻ tấn công không nghe thấy tiếng ta di chuyển.

Rồi.

Giả sử tôi bị đuổi. Tôi làm các ngã ba.

Đây là ngã ba đầu tiên.

Ngã ba nào cũng rẽ phải, nếu không sẽ đi vào đường cụt.

Nghĩ lại thì nó giống như mật mã.

- Hay đấy! - Và ở cuối

có một công-te-nơ chứa nhu yếu phẩm.

Nên nếu tôi bị tấn công,

tôi có thể tự vệ và giành lại đất đai từ đây. Các bạn hiểu không?

Ừ, nó giống căn cứ địa.

Không "giống căn cứ địa", mà chính xác là thế.

- Nhưng... cố định hay di động? - Cố định.

Ông nghĩ đến việc khiến nó di động chưa? Mục tiêu di động khó bắn hơn.

Rồi, nhưng nó là để giành lại đất đai, không phải bỏ chạy như kẻ hèn nhát.

- Xem được không? - Nghe này.

Hãy tin tôi, được chứ? Đừng đến đó, có nhiều bất ngờ nho nhỏ đấy.

Nói cho rõ nhé: đường mòn này không phải để đi dạo.

- Được. - Được chứ?

Vậy...

- Ai lần đầu đến đây? - Tôi. Tôi đến lần đầu.

Lần đầu đến đây, nhưng tôi đã học huấn luyện sinh tồn.

Hai tuần đi săn một năm, có tính không?

Ừ, cũng có ích đấy.

Còn anh, Antoine, đợt huấn luyện đầu tiên à?

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left