200 บรรทัดแรก
Mười thế kỷ trước, trước Thời Kỳ Thuần Phục,
loài chó đi lại trong tự do, đánh dấu lãnh địa của chúng.
Tìm cách mở rộng sự cai trị,
Vương triều Kobayashi yêu mèo đã tuyên chiến
và tấn công bằng vũ lực những con thú bốn chân thiếu cảnh giác.
Thời khắc trước sự tuyệt diệt của loài chó,
một chiến binh nhỏ thương cảm với cảnh bị vây khốn của bầy chó yếu thế
đã phản bội lại đồng loại,
chém đầu người đứng đầu gia tộc Kobayashi
và mừng thanh gươm của mình bằng bài thơ haiku chiến đấu sau:
Ta quay lưng lại
Với loài người!
Sương giá phủ cửa sổ.
Sau đó cậu được biết với tên gọi Cậu bé Samurai Huyền thoại, hãy yên nghỉ.
Vào hồi cuối của chiến tranh chó đẫm máu,
những giống chó lai bị đánh bại trở thành thú nuôi vô năng:
bị thuần hóa, dạy bảo, khinh miệt.
Nhưng họ đã sống sót và sinh sôi.
Gia tộc Kobayashi, tuy vậy, chưa từng tha cho kẻ thù đã bị họ chinh phục.
LƯU Ý CHO KHÁN GIẢ:
Con người trong câu chuyện này chỉ nói tiếng mẹ đẻ
(đôi lúc được dịch bởi các phiên dịch viên song ngữ,
du học sinh giao lưu văn hóa, hoặc thiết bị điện tử.)
Mọi tiếng sủa đã được chuyển ngữ sang tiếng Anh.
ĐẢO CỦA NHỮNG CHÚ CHÓ
Quần đảo Nhật Bản, tương lai 20 năm sau.
Ngài Kenji Kobayashi
Tình trạng Bão Hòa Chó đã tiến đến mức độ nguy hiểm.
Một đợt bùng nổ bệnh Mõm Chó đã diễn ra ở Thành phố Megasaki.
Số lượng lớn bọ chét, sâu, ve chó và rận nhiễm bệnh
gây nguy hiểm cho người dân.
Cúm Chó đe dọa vượt qua ranh giới giống loài
và trở thành một trong các chứng bệnh của người.
Trong một phiên họp đặc biệt nửa đêm tại Nhà Vòm Thành Phố,
Thị trưởng Kobayashi của Liên hiệp
đã ban hành các mệnh lệnh khẩn yêu cầu mau chóng cách ly:
trục xuất và giam giữ mọi giống chó, cả chó hoang và chó nhà.
Theo sắc lệnh chính thức, Đảo Rác trở thành vùng lưu đày.
ĐUỔI HẾT LŨ CHÓ.
Cứu Thành phố Megasaki của Liên hiệp!
Đảo Chó.
Hệ thống pháp luật của chúng ta chấp nhận: Ý KIẾN TRÁI CHIỀU.
Tôn trọng.
(Ứng cử viên Đảng Khoa học: Giáo sư WATANABE)
Không công bằng cho loài chó.
Đường lối mà Thị trưởng Kobayashi ủng hộ tàn nhẫn và phi khoa học.
Một ngàn năm qua, loài vật sôi nổi này đã yêu quý,
phục vụ và bảo vệ chúng ta.
Giờ đây, vào lúc chúng cần nhất, chúng ta lại ruồng bỏ chúng sao?
Một cơn cuồng loạn Chống-Chó như sóng thần đã bẻ gãy nhận định đạo đức của chúng ta.
Hãy cho tôi sáu tháng, và tôi sẽ tạo được huyết thanh.
Tôi đã gần hoàn thành rồi.
Cúm Chó sẽ bị xoá sổ. Bệnh Mõm Chó sẽ được chữa khỏi.
Độ Bão Hòa Chó sẽ trở lại mức độ có thể chịu được
và không cần phải thiến hàng loạt!
NHÀ HOẠT ĐỘNG SINH VIÊN ỦNG HỘ CHÓ
Chuyện gì đã xảy ra cho người bạn tốt nhất của con người?
BUỒNG PHIÊN DỊCH VIÊN: TRỰC TIẾP
Không, không!
Đám đông đang đòi phê chuẩn ngay
và chấp thuận đề nghị của Thị trưởng.
Như một biểu hiện của đoàn kết công chúng,
Thị trưởng Kobayashi đang gọi Trợ lý Đao phủ của mình, Thiếu tá Domo,
bàn giao chú chó vệ sĩ riêng của nhà thị trưởng,
Spots Kobayashi,
cho Ủy Ban Bài Trừ Chó.
Spots sẽ là chú chó đầu tiên chính thức bị trục xuất khỏi thành phố.
Sáu tháng sau.
CẨN THẬN CHÓ KHÔNG HẠ CÁNH
Những đàn chó từng là thú nuôi trong nhà, nay lang thang, bệnh và đói,
rảo khắp các núi rác và những chỗ dơ bẩn, sục sạo thức ăn thừa.
Một trăm phần trăm dương tính với khuẩn Cúm Chó.
Triệu chứng: giảm cân, đi loạng choạng,
ngủ vùi, mất ngủ,
và có hành vi cực đoan/hung hăng.
Ba phần tư có biểu hiện của bệnh Mõm Chó giai đoạn đầu:
thân nhiệt cao, huyết áp thấp,
ủ rũ quá độ và đường thở mũi bị co thắt.
Số chó bị lưu đày ngày càng yếu hơn, buồn bã hơn, giận dữ hơn.
Tuyệt vọng.
Chờ chút.
Trước khi ta tấn công nhau và cấu xé nhau
như một lũ điên,
hãy mở cái bao ra trước và xem thứ gì ở trong đó.
Có thể nó không đáng để gây rắc rối.
- Mấy cậu thấy sao? - Tôi không chắc.
Có thể.
Được rồi.
Một lõi táo bốc mùi; hai vỏ chuối bị sâu gặm;
một bánh gạo mốc; một quả dưa muối khô queo;
hộp xương cá sardine; một mớ vỏ trứng vỡ;
một mề gà ôi đã chảy nước với giòi bò đầy...
Được, cũng đáng.
Biến khỏi đây và đừng quay lại.
Trời, Igor. Tôi nghĩ là hắn cắn đứt tai cậu rồi.
Tôi nghĩ tôi không thể tiêu thêm nổi mớ rác này nữa.
- Đây cũng thế. - Tôi cũng tính nói thế.
Tôi từng ngủ trên ghế lười bọc lông cừu
cạnh một lò sưởi điện.
Đó là lãnh thổ của tôi. Tôi là chó trong nhà.
Tôi đã đóng liên tiếp 22 quảng cáo Doggy-Chop.
Nhìn tôi lúc này đi. Không thể dự buổi thử vai nào.
Tôi từng là linh vật chính cho một đội bóng chày trung học bất bại.
Tôi đã mất hết tinh thần. Chán nản quá.
Tôi chỉ đòi thứ mà tôi vẫn luôn có:
chế độ ăn uống, tắm rửa thường xuyên, khám sức khỏe tổng quát một năm một lần.
Có lẽ tôi sẽ bỏ cuộc.
- Sao, lúc này à? - Ngay lúc này.
Không có tương lai trên Đảo Rác.
Các cậu đã nghe tin đồn nhỉ? Về Buster.
- Không chắc. - Nhắc tôi đi?
- Buster là ai? - Anh tôi, đẻ khác lứa.
- Cậu ta gặp chuyện gì? - Tự sát.
Tự treo cổ bằng dây buộc của mình.
Trời ơi.
Tôi muốn chủ của mình.
Mấy cậu làm tôi thấy bệnh quá.
Tôi từng thấy những con mèo còn gan dạ hơn đám chó các cậu.
Đừng tự liếm vết thương nữa!
Cậu đói à? Giết thứ gì đó và ăn nó đi.
Cậu bệnh à? Ngủ một giấc dài đi.
Cậu lạnh à? Đào cái hố đất, bò vào đó, và tự chôn mình đi.
Nhưng ở đây không ai bỏ cuộc cả, và các cậu đừng bao giờ quên điều đó.
Cậu là Rex!
Cậu là King!
Cậu là Duke!
Cậu là Boss!
Tôi là Chief.
Chúng ta là bầy chó đầu đàn đáng sợ, bất hoại.
Các cậu đang nói chuyện như một đám thú nuôi... thất bại.
Cậu không hiểu đâu. Sao cậu hiểu được chứ? Cậu là...
Cứ tự nhiên, nói đi. Tôi là chó hoang, phải.
Sao cô ấy giữ lông sạch thế nhỉ? Ở Đảo Rác làm gì có sữa tắm.
Các cậu nghe tin đồn rồi nhỉ? Về cô ấy và Felix.
- Tin đồn thế nào? - Felix à? Không.
- Có chuyện gì với họ? - Họ kết đôi.
Mà Felix là ai?
Tất cả những ai tôi thích: họ không thoáng về chuyện ấy.
Này, cái máy bay nhỏ kia đang bay loạng choạng.
- Cậu nói đúng. - Bình tĩnh.
- Kéo lên. - Nó sắp mất một cánh.
Chà.
Phần Một: "Phi Công Nhỏ".
- Bé con. Người chẳng nhiều thịt. - Nó chết rồi à?
- Có vẻ đã chết. - Tôi có câu hỏi.
Chúng ta sẽ ăn nó, hay là cứu hộ?
- Vẫn chưa biết. - Không ai ăn phi công nhỏ cả.
Kể cả xác cậu ta. Chó không ăn thịt chủ.
Cậu không phải thủ lĩnh. Chúng ta bình đẳng. Hãy bỏ phiếu.
Ai ủng hộ không ăn phi công nhỏ, nói "Aye".
- Aye (Có). - Nay (Không).
Việc cần thì làm trước:
mở mũ ra để cậu ấy thở (nếu còn sống),
rồi xem ta có thể kéo mảnh trục cánh quạt vỡ này
khỏi đầu cậu ấy không .
- Nghe thế được chứ? - Ừ, được đấy.
Spots! Spots!
Chúng tôi hiểu rồi. Cậu đang tìm chú chó bị mất của mình, Spots.
- Ai biết cậu ta không? - Không.
Trời.
Để trả lời cho các câu hỏi
về vụ biến mất ầm ĩ của Atari, cậu bé được bảo hộ,
Thị trưởng Kobayashi không bình luận gì
và đòi các phóng viên tôn trọng riêng tư của nhà thị trưởng.
Atari, 12 tuổi, được nhìn thấy lần cuối vào sáng sớm hôm qua
khi đang cất cánh một chiếc máy bay nhỏ tại Sân bay Megasaki.
24 giờ sau.
Ta cắn đấy.
Xin lỗi nhé. Cứ kệ con chó đó. Cậu ta bị bệnh Mõm Chó.
Hãy đi theo chúng tôi.
Tôi chưa từng gặp cậu ấy, nhưng có hỏi thăm.
Được biết cậu ấy có rất nhiều bạn.
Cậu ấy tính hiền lành, tôi nghe vậy.
Dĩ nhiên là cậu rõ nhất.
Đi thêm một chút nữa bên trái.
Mà tôi nói rồi đó, cậu ấy có vẻ là một động vật rất dễ chịu.
Không may, chẳng ai tìm được cách mở lồng của cậu ấy.
Ba năm trước.
Người sống sót duy nhất của thảm họa tàu hỏa cao tốc tuần trước,
một cậu bé tên Atari, đã tỉnh lại sau cơn hôn mê vào sáng sớm nay,
biết về cái chết bi thảm của bố mẹ,
và ý định của người bác xa, Thị trưởng Kobayashi,
là đích thân nhận bảo hộ cậu bé vào nhà thị trưởng.
Khi rời bệnh viện Đa khoa Megasaki,
Atari đã mất đi thận phải
và gãy rất nhiều xương trong vụ tai nạn
sẽ sống ở dãy phòng khuất nẻo
nằm trong phạm vi Dinh thự Gạch,
ở đó cậu bé sẽ được dạy dỗ riêng bởi các gia sư.
Atari cũng được cấp cho một bảo vệ
vì an toàn của cậu
dưới hình thức một chú chó vệ sĩ được huấn luyện kỹ lưỡng
tên là Spots Kobayashi.
Cậu là chủ mới của tôi. Tôi là Spots. Xin phục vụ cậu.
Tôi sẽ bảo vệ quyền lợi và an toàn của cậu từ nay về sau.
Nói cách khác: tôi là chó của cậu.
Chó vệ sĩ! Không phải thú cưng!
Tôi có thể nghe cậu, Cậu chủ Atari.
Tôi có thể nghe được cậu. Tôi nghe được cậu.
Ôi không.
No comments yet. Be the first to leave one.