Code Red

Code Red

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

Code Red 2013 1080p WEB-DL H264-PublicHD
ความคิดเห็นโดย ivan.tran301
Biên Dịch: Trang Hoài - Biên tập: Coffee Ngọc Lan (FB: Coffee Ngọc Lan) -- Follow us: FB.com/HomeSub -- Bản quyền phụ đề thuộc website http://HomeSub.vn -- Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Vui lòng không xóa credits khi sử dụng phụ đề.

แท็ก

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
HD
เผยแพร่เมื่อ: 2014-02-17
ดาวน์โหลด: 21
ผู้พิการทางการได้ยิน: Yes

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

Phụ Đề Bởi : Trang Hoài. - FB : Coffee Ngọc Lan.

Thế chiến thứ 2 là thời kỳ mang tính quyết định.

Trận chiến Stalingrad là một bước ngoặt quan trọng.

Quân Đức lập rào cản phòng thủ ở khắp thành phố.

Nếu họ chiếm được Stalingrad, họ sẽ nắm quyền khống chế toàn bộ mỏ dầu ở Nga.

Và stalin sẽ đánh mất lợi thế.

Cho nên ông ta dùng bộ não thiên tài của mình triển khai chiến lược cho trận đánh... quyết tâm thắng trận bằng mọi giá.

Hơn 2 triệu người đã chết trong suốt cuộc chiến này.

Bác sĩ!

Bác sĩ!

Chúng ta đang bị tấn công.

Số binh lính thương vong rất nhiều. Mau phái viện binh đến.

Cần thêm người hỗ trợ.

Chết tiệt! Đau quá.

Cho tôi thuốc giảm đau. Đau chết đi được.

Cố cầm cự đi, Gudo.

Đưa tôi ra khỏi đây. Hans. Đưa tôi về nhà.

Tôi sẽ đưa anh ra khỏi đây.

Tôi sắp chết rồi.

Lặp lại, phái quân tiếp viện đến.

Tôi sắp chết rồi.

Bác sĩ! Bác sĩ!

Otto! - Có phải là anh không?

Xém chút nữa là anh cho tôi ăn đạn rồi.

Tôi xin lỗi! Tôi không nhận ra anh.

Khỉ thật...

Bác sĩ, mau xuống lầu. Ở dưới có người bị thương.

Bác sĩ! Anh phải đi với chúng tôi.

Anh phải xuống dưới lầu. Làm ơn đi với chúng tôi.

Hitler muôn năm.

Chết tiệt.

Chúng tôi vẫn không biết bằng cách nào mà người lính Hans này sống sót.

Đây là nhật ký của anh ta. Tôi có được từ một người bạn niên thiếu hồi còn sống ở Scotland... giờ anh ta làm cho MI6.

Dòng nhật kí cuối cùng vào tháng 8 năm 1944

Vài ngày sau đó, anh ta được cho là đã tự sát tại 1 bệnh viện tâm thần Đức.

- Tiếng Đức của anh thế nào? - Có thể dùng được.

Sao chúng ta lại quan tâm đến cuốn nhật kí của một kẻ điên?

Đây không phải là cuộc tìm kiếm thầy đồng, binh sĩ.

Mà là cuộc tìm kiếm vũ khí sinh hóa hủy diệt hàng loạt.

Hoàn toàn chính xác.

Đi! Nhanh lên. Mọi thứ đang trong tầm kiểm soát.

Chết tiệt.

Stalin luôn nhanh chân hơn Hitler một bước, trong việc chế tạo ra siêu chiến binh.

Mau thay, tất cả thử nghiệm của ông ta đã bị tiêu hủy trước khi trận chiến kết thúc.

Vài viên chức cấp cao nghĩ rằng người Nga.. đã khám phá ra một thứ đầy tai họa một cách tình cờ.

- Khi đọc trong câu chuyện? - Đúng thế.

Ông biết đấy, tôi biết rất nhiều về trận đánh Stalingrad

trong quá trình huấn luyện, cả thành phố đó đã bị chôn vùi nằm sâu dưới nửa lòng đất.

Nhưng tôi không nghe nói gì về khí độc cả.

Bởi vì lực lượng quân đội đã ném bom ngang qua ở phía Nam. Thiêu rụi tất cả.

Đó là cách duy nhất để khống chế việc lây nhiễm...

Điều đó thật buồn cười. Đây là câu chuyện ma mới... để hù dọa tân binh à?

Ước gì là thế. Có rất ít người biết về chuyện khí độc.

Họ đã hủy toàn bộ tài liệu về nó. Không ai muốn thừa nhận đã gây ra sự tàn ác đó.

- Cho nên không có chứng cứ gì cả về chuyện này. - Thứ anh đang cầm trên tay là chứng cứ.

Đó là tất cả những gì chúng ta có.

Sao bây giờ ông lại kể cho tôi nghe về bí mật trọng đại này?

24 giờ trước, có tin từ Bungari...

...báo cáo về một việc trùng khớp với những gì được viết trong cuốn nhật ký đó.

Ở đó có 1 căn cứ. Trong căn cứ đó, có một nhà kho đạn dược. Nhà kho này nằm sâu 8 tầng dưới lòng đất...

... Và chứa trong đó là vũ khí có 80 năm tuổi.

Với quan hệ đồng minh của Nga và Bungari sau thế chiến thứ 2, chúng tôi cho rằng đây là cơ hội thuận tiện để tìm hiểu xem... liệu khí độc có ở trong nhà kho đó không...

Vậy cứ cho người kiểm tra.

Chúng tôi không nghĩ người Bungari... biết rằng họ đang đốu đầu với điều gì.

Chúng ta phải tìm và lấy nó bằng bất cứ giá nào.

Vậy ông đưa tôi vào đó bằng cách nào?

Có một loạt vụ mất trộm vũ khí ở vài căn cứ quân sự khắp miền Đông Châu Âu.

Vỏ bọc lần này của anh sẽ là đại úy John McGahey thanh tra kho vũ khí.

Nhiệm vụ của anh là điều tra vụ mất cắp ở nhà kho trong cùng căn cứ quân sự đó.

Anh phải tìm cách vào cho được nhà kho đó... và báo cáo lại tất cả những gì anh tìm thấy.

Người liên lạc của anh sẽ là bác sĩ quân y Ana Bennett.

Nếu phát hiện bất cứ thứ gì mang dấu hiệu này.... anh phải báo cáo lại với tôi và chỉ mình tôi mà thôi.

Đại úy John McGahey.

- Nghỉ. Chào mừng ngài đến Bungari. Binh nhì Harold Miller sẵn sàng phục vụ ngài. Để tôi mang túi cho ngài.

- Đoạn đường dài bao nhiêu? - Khoảng vài tiếng thưa ngài. - Tuyệt.

Khi nào gần đến thì đánh thức tôi dậy. - Vâng, thưa ngài.

- Đa số dân địa phương ở đây đều làm việc trong căn cứ. Đó chính là ông chủ lớn nhất. Ừ, xem ra họ làm ăn khá phát đạt.

Đừng lo binh nhì. Ai cũng có một thời tuổi trẻ mà.

Chúng ta sẽ có một tiếng ăn trưa trước khi gặp chỉ huy Borov của Bungari. Tôi có thể mang bữa trưa lên phòng ngài hoặc...

Tôi có thể bỏ bữa trưa. Tôi muốn anh đưa tôi đến địa chỉ này.

- Thưa ngài, tôi không được phép... - Tôi vừa cho anh quyền đấy. - Rõ thưa ngài.

- Ai cho các người vào đây? - Xin chào.

- Chúng tôi là.../ - Đừng giở giọng xấc xược với ta! Anh và đám bạn om sòm của anh tốt hơn hết...

...hãy cút ra khỏi đây mau trước khi ta gọi cho Virgil.

Chúng tôi chỉ ở đây một chút thôi, thưa bà. Một người phụ nữ duyên dáng đấy.

- Có việc gì ạ? - Chào cháu. Bác sĩ Bennett có ở đây không?

Mẹ cháu bảo không được nói chuyện với người lạ.

À, tên chú là John. Cháu tên gì?

- Miriam. - Xin chào Miriam. Thấy chưa?

- Giờ chúng ta không phải người lạ rồi. Mẹ cháu có ở nhà không? Mẹ đang ngủ.

À, chú có việc rất quan trọng muốn hỏi mẹ cháu. Bọn chú vào được không?

Mẹ bảo không được cho người lạ vào.

Đó là một nguyên tắc tốt đấy. Hay là cháu đi gọi mẹ và bọn chú đợi ở đây nhé!?

Có lẽ các chú nên vào trong thì hơn. Bà dì Koina của cháu có thể sẽ bắt các chú đấy. - Nghe hay đấy!.

- Con dễ thương quá. - Con đã pha cà phê cho mẹ.

- Tôi có thể giúp gì được cho các anh? - Xin chào, tôi là đại úy John McGahey. Tôi đến đây vì bản báo cáo của cô.

- Các chú muốn uống sữa hay cà phê? - Không cần đâu, cháu yêu.

Ở đây có chỗ nào riêng tư một chút để trò chuyện ko nhỉ?. /- Chúng ta có thể qua kia nói chuyện. - Được.

Miriam này, cháu có thể cho chú binh nhì Miller đây xem đồ chơi của cháu không?

- Được ạ! - Cảm ơn cháu nhé.

- Được rồi, cháu có gì nào? - Đây là ông thỏ.

Tôi đã xem qua hồ sơ của cô và... có thật là cô được cho nghỉ phép tạm thời không?

- Giống bị đình chỉ công tác một cách một cách mập mờ thì đúng hơn. - Ai đình chỉ cô?

Chỉ huy Bungari, đại tá Borov. Ông ta cho rằng báo cáo của tôi rất cẩu thả.

Và tôi phải chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra.

- Đã xảy ra chuyện gì? Anh sẽ không tin lời tôi kể đâu.

- Tin tôi đi. Nếu không ai tin cô, họ đã không phái tôi đến đây.

Tuần trước, tôi có một ca trực..

Kéo lên.

Cảm ơn binh nhì. Giờ anh có thể kéo quần lên.

- Chúng ta sẽ có thể phải ghi lại điều này. - Có thể ư?

Anh có thể bắt đầu tránh xa nhà chứa được rồi đấy.

Bác sĩ Bennett, có ca cấp cứu hóa học.

- Chúng ta có gì đây?/ Họ bảo rằng có nhiều thùng trong kho vũ khí đạn dược đã ngã đè lên người anh ấy.

Bể phổi, gãy vài xương ở mặt. Chỗ anh ta ngã nằm sau 8 tầng dưới mặt đất.

Bác sĩ Bennett, anh ta chết rồi.

Não chết. Tim đã ngừng đập.

Mặt nạ phòng hơi độc là thứ duy nhất khiến anh ta sống.

Thời gian tử vong, 6 giờ 5 phút tối.

Và điều tiếp theo tôi nhìn thấy... là anh ta đứng dậy và tấn công y tá của tôi.

- Chuyện gì đã xảy ra với cái chết? - Tôi nghe nói họ đã thiêu nó. - Tuyệt.

Đại tá Borov bảo rằng cứ để ông ta lo vụ báo cáo

Ông ta viết rằng bệnh nhân đã bị ảo giác... và muốn tôi ký vào đó. Thật vớ vẩn.

Đó không phải do thuốc. Bệnh nhân bắt đầu tấn công sau khi anh ta chết.

Tôi đòi ông ta sửa lại. Ông ta nổi điên, kết tội tôi bất tài...

Và chịu trách nhiệm cho cả hai cái chết, sau đó đình chỉ công tác của tôi.

Đó là khi tôi viết đơn khiếu nại.

- Có chứng cứ gì ko? Hình ảnh, đoạn phim hay bất cứ thứ gì.?

Bất cứ thứ gì chúng tôi có đã bị Borov thu giữ.

- Nguyên nhân gì khiến ông ta làm thế? - Chúng tôi tin rằng ở đây có tồn tại vũ khí sinh hóa.

- Cô bảo bệnh nhân cô bị thương ở tầng mấy? - Tầng 8, tầng thấp nhất.

Với việc Mỹ tiếp quản hầu hết các nhiệm vụ chính được chia đều cho hai bên quân đội.

- Kết quả thế nào? - Tốt.

- Thật sao? Người Bungari thì bực bội vì việc mất quyền kiểm soát.

Và người Mỹ thì ghét người Bungari... làm chậm sự chuyển tiếp.

Có vẻ như là một đại gia đình hạnh phúc nhỉ?

- Chào đại tá. - Chào mừng anh đến Bungari, đại úy McGahey. - Cảm ơn đại tá.

Quân đội Bungari luôn có được sự tôn trọng trên toàn thế giới.

Đây là một sự nhục nhã khi phải giao căn cứ này cho người nước ngoài.

Có lẽ các chàng Mỹ sẽ dạy cho các ông vài thứ hay ho.

- Mạnh tay lên nữa. - Đi.

Đại tá, tôi cần phải vào tất cả nhà kho... và khu chưa đạn dược của bên ông.

Xin lỗi, đại úy. Những nhà kho đó chỉ đươc mở để phục vụ mục đích chiến tranh.

Tại sao một quân đội đáng kính như thế lại muốn chiến đấu bằng vũ khí ở thế chiến thứ 2 ?

Với một loạt vụ trộm cấp trong năm qua... các nhà chức trách quốc tế...

...muốn được cập nhật thông tin nhiều hơn từ kho vũ khí của các ông.

Và dù gì thì căn cứ cũng sẽ được giao cho thiếu tá Stone nên điều đó cũng không thành vấn đề.

Phải không đại tá? Chỉ giao căn cứ thôi. Không phải nhà kho.

Nhà kho vẫn thuộc quyển kiểm soát của tôi.

Nghe này đại tá, nếu ông muốn giữ vững chức vị ở đây của mình thì tôi khuyên ông hãy tìm cách thực hiện việc này...

Nếu không ông sẽ bị thay thế sớm hơn ông tưởng đấy. Ông hiểu chứ!?

Chúc một ngày tốt lành.

- Anh ta muốn gì? - Rắc rối...

- Bảo Vladi, chúng ta cần gặp ông ta. - Rõ.

Mày tưởng mày có thể trốn khỏi tao à? Con nhóc thối tha.

Của con đây.

Mẹ ơi, con ko thích phô mai đó.

- Con biết việc mua sắm ở hòn đảo này thế nào mà. - Con ghét hoàn đảo này.

Vậy con không đi lễ hội ở trường à?

- Con không muốn đi nữa. - Tại sao không?

Họ trêu chọc con.

Vì con thông minh và xinh đẹp hơn những đứa khác à?

Không. Bởi vì con là người Mỹ. Họ ghét chúng ta.

- Không phải ai cũng ghét người Mỹ. - Họ đã sa thải mẹ mà không có lý do nào cả.

Con yêu... đến đây nào.

Con không cần phải lo. Mẹ chỉ nghỉ ngơi một thời gian ngắn thôi.

Và năm sau con sẽ có thêm nhiều bạn Mỹ nữa,

Và con sẽ thấy thoải mái hơn.

- Từ đây đến lúc đó, con có thể ở nhà không? - Không.

Nhưng con có thể luyện tập tiếng Bungari của mình và làm quen thêm nhiều bạn mới.

Con sẽ không đời nào làm bạn với Ivan đâu. Không sao cả. Con có thể kết bạn với những người khác.

Và sau đó Ivan sẽ để con yên.

- Uống một ly với anh nào. - Xin lỗi, em còn phải uống với khách nữa.

- Thôi nào. - Không đời nào.

Katiusha, cút khỏi đây.

- Cô ả ngon thật. - Chúng tôi có 1 cô nàng da đen mới sẽ làm ông thích mê đấy.

- Tôi sẽ gặp cô ta sau. - Tôi có một thứ đặc biệt dành cho ông.

Với một nửa giá.

Giờ thì bàn chuyện công việc đi. Chúng ta phải nghỉ ngơi một thời gian.

- Bởi vì tên lính bị nhiễm phóng xạ đó à? - Tôi ko biết anh đang nói gì.

Này, đại tá. Nếu họ gữi một thằng Mỹ đến... để điều tra tai nạn nhỏ của ông...

Tốt hơn ông hãy tin rằng Vladi cũng biết điều đó.

Được rồi, giờ thì hoãn lại hai hay ba tuần đây?

Không. Chuyện này chấm dứt ở đây.

Chấm dứt? Chấm dứt hết?

Không. Tôi còn có khách nữa. Họ đã trả tiền rồi.

Họ đang đợi gởi hàng. Họ sẽ nổi giận đấy.

Nổi giận ư?

Nếu tên người Mỹ này phát hiện hàng trăm tấn vũ khí đã biến mất....

Anh sẽ phải ngồi tù cả đời.

Không. Hẳn phải có cách khác.

Tôi đã biến anh trở thành đại gia. Bỏ vụ này đi và tìm sở thích khác.

Giờ thì bảo ả da đen đến đây.

- Ra đây thư giản à? - Không, thưa đại tá.

- Sắp xếp mọi thứ đâu vào đó rồi chứ? - Vâng, tôi đã chuẩn bị kíp nổ.

- Gochev và Dimov đang làm nhiệm vụ. - Tốt.

Thế còn chuyện vợ con của anh...

...cố gắng ra khỏi thành phố là thế nào?

Anh là thằng ngu sao hả?

Sao anh không nói thẳng với bọn Mỹ rằng anh có dính dáng đến vụ này luôn đi.

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left