200 บรรทัดแรก
Ba người phải không? Mời vào.
Mời vào trong.
Cảm ơn.
- Cậu lại lẻn vào nấu à? - Anh thì không à?
Lần này đến lượt tôi.
Mơ đi.
Dài hay ngắn?
Ngắn.
Coi chừng bố vợ giùm tôi.
Tôi không có phần à?
Chờ một lát.
Mỗi người đều có một phần.
Mặc kệ hắn.
Làm cái gì vậy?
Xử hắn đi!
NHÀ HÀNG THỢ SĂN
Đánh chết bọn mày.
Ông chủ về rồi ạ? Cẩn thận một chút.
Mang mấy thứ này vào.
Vâng.
Này.
Chú.
Lại làm trò gì thế?
Không có gì ạ.
Không có gì.
Các cô may đấy.
Chỉ có tôi cắt tôm hùm ra bốn miếng thôi. Người khác không biết làm đâu.
Mời đi lối này.
Tránh ra.
Sao số tiền toàn là 0 thế?
Vì hôm nay tôi chiêu đãi.
Khi nào cô mời tôi đi xem phim?
Một ngày nào đó.
Đừng nói về tương lai,
vì có khi mai là tận thế.
Nó không tồn tại.
Cũng đừng nói quá khứ,
nó chỉ là đoạn phim được phát trong đầu ta thôi.
Cũng không tồn tại.
Đúng chứ? Hiện tại mới là quan trọng
vì hiện tại là vĩnh hằng.
- Vậy tối nay tôi sẽ gọi anh. - Được!
Tên anh là gì?
Tôi là Johnny. Còn cô?
Tôi là Sylvia.
- Tôi đi đây. - Sylvia.
- Tạm biệt. - Tạm biệt, Sylvia.
- Chào Johnny. - Chào Sylvia.
Học tôi đi.
Tạm biệt.
Cảm ơn quý khách.
Bố vợ tôi về bao lâu rồi?
Ông ấy về lâu lắm rồi.
Đừng cho ổng cầm súng đấy.
Mày được lắm!
Vừa thấy gái đẹp là mời người ta ăn cơm.
Còn biểu diễn mua vui.
Múa dao hay hơn Anh Hùng Xạ Điêu à ?
Tao cũng muốn lĩnh giáo đây. Nào.
- Con đâu có. - Nào.
Mày sợ à? Vừa nãy không phải oai lắm à?
Nào.
- Nào. - Con…
Nào.
Còn chẳng bằng bọn gà mờ.
Đây này.
Nhìn cái gì? Làm việc đi.
Mất lông mày thì có gì to tát?
Mất lúc nào không biết mới là vấn đề.
Giỏi thì chạy đi.
Khi mày từ Lục Địa đến mày chỉ mặc độc cái quần lót!
Là ai đã giúp mày đến giờ?
Là ai đã chăm sóc ông nội 103 tuổi của mày, hả?
Ngày thường thì chơi bời lêu lổng.
Làm không đến nơi đến chốn.
Vừa thấy gái là hai mắt sáng hơn đèn pha.
Tao còn gả con gái cho mày.
Mày đối xử với nó thế nào?
Nhìn lại mày xem.
Mặt mũi lấm la lấm lét.
Ếch ngồi đáy giếng, chẳng có tài năng gì.
Lúc đến Hồng Kông tao cũng chỉ mặc quần lót,
mà tao tay trắng lập nghiệp.
Thuốc mỡ đâu?
Mang tao thuốc mỡ!
Này.
Anh không sao chứ?
Bố vợ anh vẫn luôn như thế mà. Nghĩ thoáng chút đi.
Dán băng vào đi. Người ta mà thấy thì mất mặt lắm.
Tôi vào WC một lát.
Anh hiểu mà.
Anh ấy thảm thật! Lại bị bố vợ bắt nạt.
Đến lông mày cũng bị cạo.
- Lại giả vờ sĩ diện. - Nhỏ thôi! Đừng làm anh ấy buồn.
Thảm quá.
NHÀ VỆ SINH
Một, hai, ba…
A Anh, nghe nói động tác này có lợi cho sinh con đó!
Ôi dào, đừng nói nữa.
Tớ và tên ngốc kia lấy nhau đã bảy năm, mà đến giờ vẫn chưa có con.
Là chỗ bạn bè nên tớ mới nói.
Chắc anh ta ở ngoài chơi bời lắm. Cậu cẩn thận đó.
Tớ đã cẩn thận lắm rồi.
Ở nhà tớ cũng chỉ dám nuôi mèo đực.
Đúng đó. Lỡ anh ta đưa mèo cái vào WC,
có trời biết anh ta làm gì.
MINH NGUYỆT THẾ GIỚI
TRUNG QUỐC CUNG ĐIỆN
Cái gì?
Anh ta lại đi hộp đêm à?
Trời ạ! Ông làm đổ trà sâm đắt tiền rồi!
Cậu cần giúp không?
Cho tớ mượn chó.
- Cần vớ của chồng cậu. - Được.
Đi thôi.
- Mười lăm. - Mười lăm.
- Biến mất nè! - Trời.
- Lại thua. - Thua phải uống.
Chân chồng cậu thối thế.
Đến chó cũng sợ.
Sau này sẽ biến mất.
- Mùi hôi á? - Chân anh ta.
Anh Hoàng ở bên dưới.
Cảm ơn.
- Anh Hoàng, anh có điện thoại. - Được.
Cảm ơn. A lô? Xa Tử à?
Hả? Cái gì?
Sao lại có chó ở đây?
Đi nhờ nào! Chắn cho tôi!
Này, không được vào!
Tội nghiệp.
Tên khốn kia! Xuống đây ngay!
Xuống là chó cắn mất chân!
- Hết thối chân càng tốt. - Xuống đi!
- Xuống đi! - Xuống mau!
- Nhanh lên! - Nhanh lên!
- Xuống! - Còn lâu!
Cứu với!
Sandy ngoan lắm.
Dậy đi, đồ khốn.
Mau đưa Sandy đi vệ sinh.
Đi đi!
Nhanh lên!
Ông nội.
Ông đang làm gì thế?
Ông đang nấu trà thảo dược để chữa thấp khớp.
Sao không vào bếp mà nấu?
A Anh không thích ông nấu cái này.
Đống thảo dược đó không tốt.
Ông chờ đấy, cháu lấy thứ tốt hơn.
Này.
Nhìn mày xem.
Ở nhà thì như ăn trộm,
ra ngoài thì vờ làm dân chơi.
- Con đâu có. - Tối qua lại đi đàn đúm hả?
Con gái tao tám tuổi đã mất mẹ.
Đến 28 tuổi mới có người theo đuổi.
Có người theo đuổi cô ấy ạ?
- Chính là mày! - Vâng.
Tao tưởng mày là đứa cầu tiến,
tương lai để cho mày quản lý nhà hàng này.
Nhưng mày chỉ chơi thôi.
Tại vì mày, A Anh đến mèo cái cũng chẳng dám nuôi.
Tao cảnh cáo mày.
Nếu tao phát hiện mày lại đi chơi…
- Cút đi! - Vâng.
- Ông nội. - Ừ?
Nhân sâm này đắt lắm.
Ung thư cũng khỏi chứ đừng nói thấp khớp.
- Ông cầm đi. - Lại trộm của A Anh à?
Bọn cháu là vợ chồng.
Của cô ấy là của cháu. Cháu lấy cho ông.
Ông hiểu rồi.
Đi chết đi!
Thơm không?
Hôn một cái nào.
Đứng mà cũng nằm mơ được.
Mày có tương lai gì?
Tao đi săn đây. Trông nhà hàng đi.
Được mà. Tôi giỏi chơi tennis lắm.
- Tôi không chơi. - Tôi dạy cô.
Tennis cần có tài năng.
Không biết vì sao mà tôi luôn thắng.
Thật ra tài năng rất khó nói, mỗi người mỗi khác.
Chơi tennis quan trọng là lực cánh tay.
- Tay khỏe sẽ luôn thắng. - Ai chả biết thế!
Tay yếu sẽ luôn thua. Nên hãy tập trung luyện tay.
- Thật sao? - Quan trọng nhất là phải luyện tay.
Chỉ vài ngàn đô thôi.
Nhớ tôi nói chưa?
- Luyện tay. - Mang rau lên đi.
Được rồi.
- Mau lên. - Quan trọng đó.
- Anh dạy tôi đi. - Được.
- Anh đi à? - Vâng.
Khách thường thì chỉ cần đầu bếp nhỏ.
Còn các vị là khách quý!
- Anh là bếp trưởng à? - Phải.
- Nhớ luyện tay đó. - Tay khỏe.
May mà vừa kịp.
No comments yet. Be the first to leave one.