Another

Another (アナザー)

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ซีซั่น 1

ข้อมูลรุ่น

Bóng đêm kinh hoàng S01E10 WEBRip Netflix vi
ความคิดเห็นโดย Vo_Minh_Quoc
Từ Netflix. Thời lượng 24:42.

แท็ก

webrip
web
BRip
เผยแพร่เมื่อ: 2021-08-23
ดาวน์โหลด: 72
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

169 บรรทัดแรก

Cậu đã nghe chuyện của Ayano chưa?

- Cậu ấy định trốn đi phải không? - Hình như thế.

Có phải vì cố trốn đi nên cậu ấy mới chết?

Tớ không biết.

Tớ nghe nói cùng ngày hôm đó

anh trai của Ogura cũng chết phải không?

Ừ.

- Anh ta là người xa lánh xã hội mà nhỉ? - Ừ.

Tớ có nghe nói về chuyện đi du lịch của lớp.

Hình như có tác dụng đấy.

Có tác dụng? Ý cậu là sao?

Nhờ các vị thần giúp đỡ?

Tớ nghe nói có lớp nhờ chuyện đó mà thoát được đấy.

Ngốc nghếch.

Anh trai ngốc!

Đồ ngốc!

Ối!

Tớ xin lỗi! Cậu có sao không?

Cậu ổn chứ?

Rất vui được gặp cậu, tớ là Sakakibara Kouichi.

HỘI TRƯỜNG KỈ NIỆM SAKITANI

- Có mang cuộn băng không? - Tớ mang rồi.

- Nghe chưa? - Chưa.

Tớ sợ phải nghe một mình.

Chụp ảnh kỷ niệm nào.

Kỳ nghỉ hè cuối cùng của cấp hai mà.

Được chứ?

Mọi người xếp hàng ở đó đi.

Đúng rồi. Thầy cô cũng vào đứng cùng đi ạ.

Được rồi, em chụp đây.

Sakakibara và Misaki, đứng lại gần nhau hơn chút đi.

Mochizuki, cậu cũng phải được chụp ảnh chứ. Tớ chụp cho.

Em chụp đây!

Mochizuki, cậu với cô Mikami đứng xa nhau quá!

Sakaki và Misaki cũng thế!

Kazami đứng đó được rồi.

Được rồi, cười lên nào.

Ngày mai cả lớp chúng ta sẽ đi viếng đền, để cầu khấn cho mọi người được bình an.

Vâng ạ!

Nhà nghỉ dưỡng này to đẹp nhỉ.

Một doanh nghiệp địa phương đã quyên tặng căn nhà này đấy.

Thú thật thì hơi sang trọng quá đối với thầy trò chúng ta nhỉ.

Chào mừng mọi người đến đây!

Chúng tôi đã chuẩn bị phòng cho mọi người rồi đó.

Xin nhờ bác chăm sóc chúng cháu trong ba ngày tới ạ.

Rất hân hạnh được đón tiếp.

Mọi người cần gì thì đừng ngại hỏi nhé.

Được rồi.

Tớ bật băng đây.

Bây giờ là phần quan trọng...

Ngay sau khi chúng tôi xuống đến chân núi,

"việc đó" đã xảy ra. "Việc đó" nghĩa là...

Tóm lại...Tôi đã...

Việc xảy ra trong rừng, ngay ngoài khu nhà nghỉ.

Tôi cãi nhau với một người tên là "...".

Sau đó chúng tôi đánh nhau.

Rồi sau đó...sau đó...

Khi tôi nhận ra thì đã thấy cậu ta nằm bất động.

Lúc đó cậu ta nằm dưới một gốc cây cổ thụ.

Nhìn gần hơn tôi mới thấy cậu ấy đã bị một cành cây đâm xuyên qua.

Cậu ấy đã chết.

Tôi hoảng hốt chạy về phòng ở nhà nghỉ.

Lúc tôi về mọi người đã quyết định ở lại thêm một đêm nữa.

Cảnh sát đến thẩm vấn chúng tôi về vụ sét đánh và ngã xuống vực.

Họ đã hỏi rất nhiều, nhưng về chuyện của "..." thì...

tôi đã không dám kể với họ.

Kết cục đêm đó tôi không ngủ nổi.

Tôi chắc rằng ai đó sẽ tìm thấy xác "..."

và rồi tất cả mọi người sẽ hoảng sợ.

Nhưng cho đến tận sáng hôm sau,

vẫn không có chuyện gì xảy ra,

nên tôi đã tự đi kiểm tra.

Quay lại chỗ cây cổ thụ trong rừng.

Vậy mà...

cái xác không có ở đó.

Cái xác đã biến mất không dấu vết.

Tôi đã rất hoang mang…

Tôi hỏi những người khác chuyện đã xảy ra với "...".

Nhưng họ nhìn tôi như thể tôi là kẻ điên.

"Ai vậy? Tớ không biết ai có tên đó."

Họ còn bảo chuyến đi này có 19 học sinh chứ không phải 20.

Khi đó tôi mới nhận ra.

Người mà tôi đã giết...cậu bạn "..." kia,

chính là học sinh bị thêm vào.

Lúc đó tôi biết chắc chắn mình đã giết "...".

Không gì có thể thay đổi sự thật đó.

Vậy nên tôi mới quyết định tự thú ở đây.

Đây là lời thú tội của tôi.

Đã hai tuần trôi qua kể từ chuyến đi,

và chỉ có tôi, người duy nhất có liên quan sâu sắc đến cái chết kia,

là vẫn nhớ cậu bạn kia.

Nhưng tôi có cảm giác đây chỉ là vấn đề thời gian.

Vì vậy, khi còn có thể nhớ rõ,

tôi muốn nói ra sự thật,

và cách để dừng lại tai họa.

Nghe này, hãy đưa người chết về cõi chết.

Đưa người chết về lại cõi chết.

Đó là cách ngăn chặn tai họa lại khi nó đã bắt đầu.

Chúng ta không nghe được tên anh ta.

Nghĩa là băng đã được chỉnh sửa?

Chắc hẳn rồi.

Vậy hẳn là đúng rồi.

Chẳng có lý do gì để chỉnh sửa đồ giả cả.

Chúng ta cần gì biết cái tên kia.

Vấn đề là cách ngăn chặn tai họa.

Họ nói không có cách nào phân biệt người sống và người chết.

Và người chết không biết mình đã chết.

Có cách nào để phân biệt không?

Có vẻ là không.

Vụ của chú Matsunaga hoàn toàn là trùng hợp thôi.

Cậu có nghĩ là học sinh thêm vào kia đang ở khu nghỉ dưỡng này không?

Cứ cho là

chúng ta phát hiện ra người đó. Rồi sao?

Sau đó phải...giết người đó à?

- Chuyện đó thì... - Cậu có thể giết bạn học cùng lớp không?

Tớ đang suy nghĩ mãi về việc ai là học sinh thêm vào.

- Cậu nghĩ ra ai chưa? - Chuyện đó...

tớ nghĩ phải có cách để phân biệt được ai là kẻ thêm vào.

Có lẽ là có cách, chỉ là bọn mình chưa biết thôi.

Đúng vậy.

Em xin phép cô Mikami một chút được không ạ?

Nhân có mọi người ở đây, em có điều muốn nói.

Được không ạ?

Ừ, được.

Nói đi, Akazawa.

Từ tháng Năm, lớp chúng ta trải qua không gì ngoài tai ương.

Ngay tháng vừa rồi, thầy Kubodera đã không may trở thành nạn nhân.

Đầu tiên, với tư cách là trưởng ban phòng chống

tớ muốn xin lỗi vì những thiếu sót lớn của mình.

Ngoài ra, mặc dù vẫn chưa rõ ràng

liệu chuyến đi này có giúp chúng ta tìm ra giải pháp hay không,

tớ thật lòng nghĩ rằng ít nhất Misaki phải gánh một phần trách nhiệm

cho những thảm họa chúng ta đã đối mặt.

Tại sao…

Nếu Misaki giữ đúng vai trò của cậu ấy với tư cách học sinh không tồn tại,

tớ tin rằng đã không ai phải chết.

Đợi đã!

Việc đã xảy ra là không thể tránh khỏi. Cậu ấy không liên quan đến chuyện đó.

Thật sao?

Nếu cậu ấy tuân thủ nghiêm ngặt việc không giao tiếp với Sakakibara

thì kế hoạch phòng chống chắc chắn đã thành công.

Người đầu tiên phải chịu trách nhiệm cho thất bại này...

chính là Misaki. Chẳng phải thế mới đúng sao?

Cậu muốn cậu ấy phải làm gì bây giờ?

Xin lỗi đi.

Chúng ta vẫn chưa nghe được một lời xin lỗi nào từ cậu ấy.

Thế mà Misaki ạ, từ lúc cậu được cho phép tồn tại đến giờ,

cậu tiếp tục sống như không có gì xảy ra.

Vô ích thôi.

Xin lỗi thì có giải quyết được gì không?

Nếu được thì tớ sẽ xin lỗi.

Misaki, cậu không phải xin lỗi đâu.

Tớ xin lỗi. Là lỗi của tớ.

- Không phải do cậu! - Thôi đi!

Thật vô nghĩa! Điều quan trọng bây giờ là tìm xem ai là kẻ thêm vào.

Wakui, cậu ổn chứ?

- Cậu đau ở đâu? - Này!

Học sinh này bị hen suyễn phải không?

Vâng, cậu ấy lúc nào cũng có thuốc này.

Thuốc xịt hen suyễn? Dùng xong cũng vẫn bị sao?

Trống rỗng ư? Em có ống dự phòng không?

Gọi cấp cứu! Cô Mikami, gọi cấp cứu ngay!

Tất cả điện thoại đều mất sóng từ hôm qua. Chúng ta không gọi điện được.

Ngoài vùng phủ sóng rồi.

Điện thoại ai có sóng? Gọi ngay 119 và báo họ ta cần xe cứu thương!

Có cả ăng ten ở đây nhưng cũng không kết nối được!

- Của tớ cũng thế. - Không thể gọi được.

Thầy sẽ đưa cậu ấy đến bệnh viện.

Cô ổn chứ ạ?

More Vietnamese subtitles for Another

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left