200 บรรทัดแรก
VỢ CHÀNG VĨ CẦM
Nguyên tác Osamu Dazai
Kịch bản Yozo Tanaka
Takako Matsu
Tadanobu Asano
Ryoko Hirosue
Satoshi Tsumabuki
Joji...
Nếu con quay cái cối kinh ...
... mà nó về chổ cũ khi dừng lại ...
Đạo diễn Kichitaro Negishi
... thì con sẽ rơi xuống địa ngục đó.
Đừng quay mạnh như thế chứ !
Nào, thử lần nữa đi.
Tháng 12 năm 1946.
Otani, Joji
Anh về rồi đấy à.
Em chưa ngủ ư ?
Cửa đập làm em dậy.
Anh ăn tối chưa ?
Còn một ít bánh gạo đấy.
Cám ơn.
Thằng bé thế nào rồi.
Vẫn còn đang sốt.
À.
Mang nó đến bác sỹ đi.
Ờ.
Em không có tiền.
Ôi, tiền à.
Anh không có à ?
Sao lại thế chứ ?
Em nghĩ lần cuối cùng khi anh về nhà ...
Có ai không ?
Có ai không ?
Có ai ở đây không đấy.
Ông có nhà không, Otani ?
Ông Otani hả ?
Ông Otani !
Sao ?
Anh biết rất rõ mà.
Sao anh lại ăn cắp khi đã có nhà riêng rồi chứ ?
Đừng đùa vô duyên thế và trả tiền lại đây.
Hoặc bọn tôi sẽ gọi cảnh sát.
Bà dám à. Bà đâu được mời tới đây.
Đi đi.
Hoặc tôi sẽ thưa đơn đấy !
Ông Otani !
Anh thực tình là trơ trẽn, khi đi ăn cắp tiền.
Tôi không ngờ anh đấy.
Cái này là vu khống đấy.
Vu khống ư !
Biến ngay ! Mai hãy tới rồi kêu ca nhé.
Lời lẽ thật át nghiệt quá.
Thứ như mày, là đồ vô lại.
Tao chẳng có lựa chọn nào ngoài gọi cảnh sát đâu !
Với thứ như mày.
Xin chào.
Hẳn đây là bà Otani ?
Xin thứ lỗi là chúng tôi đã đến vào lúc này.
Ồ không ông dám !
Bỏ tôi ra !
Không tôi đâm đấy.
Có trộm !
Thôi, đừng mà.
Tao không bỏ qua đâu.
Kichizo! Nghe cô ấy đi.
Tôi sẽ đến đồn cảnh sát.
Tôi sẽ không nhận đâu.
Tôi xin lỗi.
Xin vào nhà và kể tôi nghe đi.
Nơi này thật bề bộn, nhưng ...
Vào trong đi.
Vào đi.
Xin thứ lỗi.
Vào đi.
Sàn lạnh lắm đó. Ngồi lên nệm đi.
Tôi e là chẳng còn tí than nào nữa ...
Dù ông như thế nào.
Có lẽ là chồng tôi đã gây phiền phức cho ông rồi.
Đừng để tâm đến lối cư xử lỗ mãng của anh ấy.
... cho dù có chuyện gì xảy ra.
Tôi không còn lời nào để xin lỗi nữa.
Thưa cô, có đường đột lắm không khi tôi hỏi cô bao nhiêu tuổi rồi ?
Tôi bao nhiêu tuổi á ?
Tôi nghĩ là chồng bà khoảng 30, phải vậy không ?
Vâng.
Tôi thì, à, nhỏ hơn 4 tuổi đấy.
Vậy là cô hẳn 26 ...
Khiếp quá.
Quá trẻ và đẹp, ăn mặc như thế này !
Chính tôi cũng rất ấn tượng đấy.
Có vợ ngoan như cô, sao ông Otani lại hành xử như thế nhỉ ?
Anh ấy bị bệnh, mọi sự là như thế.
Trước đây anh ấy không tệ. Giờ thì càng tệ hơn.
Tôi và vợ tôi đang bán ở một quán rượu nhỏ ờ Nakano.
Anh Otani đến đó lần đầu vào mùa xuân năm 1944.
Tôi không biết anh ta nghe từ đâu là chúng tôi có quán đó ...
... nhưng anh ta đã lẻn vào của sau và gọi rượu lậu.
Vâng, thưa ông.
Tôi tự nhủ hẳn là có ác ý khi lần đầu vào trong một căn nhà ...
quá lặng lẽ, quá dè dặt ...
Từ đêm đó trở đi, Anh ta thường xuyên ghé chổ tôi.
Chào ông bà.
Tôi quá đỗi ngạc nhiên. Anh ta rút ra một tờ 100 yên.
Hồi đó là một số tiền lớn.
Anh ta nhét nó vào tay tôi.
Cả 100 yên !
Nhưng thay vì bỏ tay ra ...
... anh ta lại cười gượng gạo.
Thế ông viết văn để sống à, ông Otani ?
À thì ...
Một ngày nọ có nhà xuất bản đến đây.
Ông ta nói anh viết những điều mà không ai khác có thể làm được.
Đó chẳng phải là khen đâu.
Chắc thế.
Mấy giờ rồi nhỉ ?
À ...
Tiền thối này ...
Không sao đâu.
Ồ, tôi không thể !
Cứ giữ lấy để lần sau đi.
Tôi sẽ quay lại mà.
Cô ơi ...
... đó là lần duy nhất chúng tôi lấy tiền từ anh ta đấy.
Anh ta cứ tảng lờ chúng tôi. Anh ấy chẳng trả xu nào suốt 3 năm.
Hầu hết là độc ẩm anh ấy cứ uống cạn.
Cô có thể hiểu sao tôi lại chán đến thế.
Thực ra thì, cô ơi ...
... tối nay ông Otani ...
lấy mất 5.000 yên của chúng tôi và bỏ chạy.
Những 5.000 yên !
Đó là khoản tiền chúng tôi dành để trả cho mấy nhà cung cấp ...
... bằng không thì chẳng buôn bán gì được.
Món tiền đó chúng tôi bằng mọi giá phải có.
Một ...
Hai ...
Ba ...
Bốn ...
Năm ...
Sáu ...
Bảy ...
Tám ...
Chín ... và mười.
Anh Otani ?
Ăn trộm !
Cùng lắm chúng tôi mới phải tìm nhà anh ta ...
... kìm nén sự nóng giận và lấy tiền lại một cách lịch sự.
... và nhỡ có gì xảy ra ? Anh ta rút dao chẳng hạn !
Thế thì trắng trợn quá !
Tôi xin lỗi !
Tôi phải làm sao đây ?
Họ phải chờ đi đến đồn cảnh sát ...
... và tôi cũng phải đi để lấy lại 5.000 yên.
Nhưng tìm đâu ra để có chừng ấy tiền chứ ?
"Tiếng đàn violon" của Joji Otani
Cấp phát thực phẩm miễn phí từ Quân lực đồng minh !
Thịt hộp cá voi đây ! Đặc biệt hôm nay, 2.30 yên !
Xếp hàng đi !
Coi chừng tiền đấy !
Có 2.30 yên thôi, cô ơi. Quá rẻ mà !
Cá voi đóng hộp đây, cô ơi ! Bồi bổ cho con trai đi cô !
Tsubakiya
Ờ ...
Ôi !
Hẳn là tôi có cách trả lại toàn bộ tiền cho bà đấy.
Tối nay, hoặc mai nhé.
Nhưng tôi biết là sẽ có mà.
Bà không phải lo quá đâu.
Ờ ! Thế có phải tốt không ...
Chắc tôi phải thế thân ở đây cho đến khi có tiền thì thôi.
Được chứ ?
Cứ để tôi giúp ở đây cho đến khi có tiền.
Này cô ơi !
Nhìn nè, bà ơi ...
Bà chưa lau dọn à ?
Tôi làm ngay đây.
Ở đó nhé.
A, ông về rồi à ...
Tôi đang thế thân ở đây cho đến khi kếm đủ 5.000 yên cho ông.
Có chuyện gì vậy ?
Cô ấy bảo có ai đó mang 5.000 yên vào chiều hôm nay.
Cô ơi !
... cô đừng có chắc về món tiền đó cho đến khi cô cầm được trong tay.
Không đâu, lần này thì chắc chắn.
Xin hãy tin tôi và chờ một ngày đi trước khi ông báo cho ai đó.
Tôi sẽ giúp việc ở đây cho đến lúc đó.
Mọi thứ tôi quan tâm là lấy tiền lại thôi.
Chỉ còn một vài ngày nữa là chúng tôi kết sổ cho năm mới rồi.
Vâng, và vậy thì tôi sẽ ...
Ông có khách này.
Mời vào !
Ồ ! Họ mướn một người đẹp !
Quá tuyệt vời !
Xin chào.
Hoa nhài cắm bãi cứt trâu.
Bếp còn chưa đỏ lửa ...
Với nàng, ta chẳng cần ăn đâu. Mang rượu là được.
Ơ, vâng.
Nhanh lên nhé.
Đừng mang cô ấy đi nhé. Tôi cần cô ta để lấy tiền.
No comments yet. Be the first to leave one.