200 บรรทัดแรก
Trong những tập trước của Cloak and Dagger,
Billy!
Bố!
Chờ đã, anh là cậu bé ở bãi biển?
Cậu cần đi tắm.
Ý tôi là, ta không còn cách nào khác sao?
Tôi có thể cho cậu một chấn động.
Cả hai cách đều khai thông đầu óc
giúp cậu bước vào thánh địa Loa.
Bố!
Tandy!
Tôi nghĩ ta cần nói chuyện.
Cậu nghĩ vậy sao?
Không chắc nên bắt đầu từ đâu.
Chà, sao cậu không bắt đầu
bằng cách giải thích sao cậu biết tôi ở đây.
À, cái nhà thờ này, tôi, ừm...
Thực ra tôi đã thấy nó trong Voodoo Tour, nhưng...
rồi tôi thấy nó trong đầu cậu.
Trong đầu tôi?
Có lẽ ở trong tim cậu?
Hoặc có lẽ nó chả là gì.
Chà, không phải là không có gì đâu.
Vì cậu đang ở đây rồi.
Cũng như lúc cậu xuất hiện giữa đường...
bắn cái đùng.
Và ở nghĩa trang tối hôm đó...
bắn... cái gì đó có Chúa mới biết.
Chuyện gì xảy ra lúc đó vậy?
Tại sao giờ nó vẫn đang xảy ra?
Cậu biết không?
Tại sao lại là chúng ta?
Tôi không biết.
Nhưng cậu nói đúng một thứ.
Chúng ta cần nói chuyện.
Có nhiêu nói hết.
Có lẽ lúc đấy ta sẽ tìm ra cách chấm dứt cơn ác mộng này.
Phụ đề được thực hiện bởi Hội yêu thích Agents of SHIELD.
Tất cả bắt đầu khi tôi tắm.
Tắm?
Ừ, nhẽ ra nó giống kiểu thanh tẩy
xóa bỏ nghiệp chướng và gì đó...
- Kiểu đó. - Bom xà phòng gột rửa tâm hồn à?
Ừ. Đại loại vậy.
Cậu tin ba cái tào lao đó à?
Không.
Không, nhưng bà cậu bảo
rằng nó sẽ đưa tôi đến câu trả lời.
Và nó đã phần nào làm được điều đó.
Nhưng tôi nghĩ đó là câu trả lời của cậu.
Ý tôi là, cậu đã ở ngay đó.
Rõ như ban ngày.
Cả cuộc đời cậu.
Từ một cậu gái nhỏ,
nói đúng hơn là một vũ cậung nhí.
Điều này nghe có vẻ điên.
Không, không điên như cậu nghĩ đâu.
Vậy chúng là gì chứ?
Câu trả lời của tôi sao?
Cái tên Roxxon có ý nghĩa gì với cậu không?
Có, bố tôi từng làm việc ở đó.
Ờ thì, ông ấy đã ở đó, tôi nghĩ vậy.
Bố cậu.
Những gã ở Roxxon, chúng tra tấn ông ấy.
Giết ông ấy, hành xác ổng.
Hết lần này đến lần khác.
Lúc đó tôi làm gì?
Cậu luôn bỏ chạy.
Ừ, nghe có vẻ đúng đấy.
Nhưng rồi cậu dừng lại.
Lần cuối cùng, cậu ở lại.
Và cậu chống trả.
Cậu cứu ông ấy.
Không, điều đó là bất khả thi.
Bố tôi đã chết vào cái đêm bão đó.
Vậy tất cả điều này có ý nghĩa gì?
Hôm nay con có đi tập không?
Này! Này!
Mẹ vừa mới hỏi con đấy.
- Sao ạ? - Con ổn không?
Vâng, con ổn. Con chỉ muộn thôi.
Không, con không muộn.
Này, mẹ con đã làm bữa sáng đấy.
- Giờ ngồi xuống và ăn cùng bố mẹ đi. - Không!
Được chưa ạ? Con có việc phải làm.
Chà, muốn vào thì vào đi.
Mẹ có nên hỏi về cậu sỹ quan đó không?
Hay việc đó sẽ khiến mẹ trở thành đồng phạm?
cậu ấy nhầm người thôi.
Mm-hmm.
Vậy điều gì mang con tôii đây?
Con muốn biết về vụ Roxxon.
Vụ án của bố.
Ý con là vụ mà con luôn chế giễu mẹ.
Mẹ, con xin lỗi về việc đó.
Con biết suốt thời gian qua mẹ đã tập trung
lấy lại cuộc sống trước kia của chúng ta.
Lấy lại căn nhà và số tiền.
Không phải chỉ vì số tiền.
Ý mẹ là, có tiền thì tốt.
Rất tốt.
Nhưng còn là danh dự bố con nữa.
Tên tuổi của ông ấy.
Con nhớ được bao nhiêu về ông ấy?
Con có thực sự nhớ về ông ấy không?
Con nhớ cảm giác an toàn khi ở bên bố.
Ông ấy tốt bụng và sáng suốt.
Con nhớ những lúc bố kể chuyện cười nhạt.
Nhưng con lại không nhớ những câu chuyện đó.
Ừ thì, ông ấy là người chăm chỉ nhất mẹ từng biết.
Hễ có vấn đề...
Là ông ấy sẽ quyết tâm giải quyết.
Vòi nước hỏng, Trái Đất nóng lên.
Không quan trọng.
Bố phân tích chúng
hiểu hết từng chi tiết,
- Và giải quyết nó. - Vậy tại sao giàn khoan đó bị nổ?
Mẹ không biết.
Nhưng mẹ biết đó không phải lỗi của ông ấy.
Ông ấy chỉ là vật thế thân cho một tập đoàn tham lam.
Chúng biết rằng người chết thì không thể chống trả.
Được rồi, vậy làm sao ta chống trả?
Ta có thể nhờ giúp đỡ.
Từ một người biết tìm kiếm từ chỗ nào.
Bạn trai mẹ.
Nghe này, mẹ biết Greg có vài điểm yếu,
nhưng anh ấy là một luật sư thực thụ.
- Một luật sư giỏi. - Mẹ.
Anh ấy đã đuổi cậu cảnh sát giúp con hôm qua.
Dừng lại đi.
Chả có lợi thế nào khi chống lại một tổ chức như Roxxon.
Mẹ, mẹ đã sống trì trệ như vậy suốt tám năm
chờ đợi một vận may sẽ chẳng bao giờ đến.
Con yêu à, nó sẽ đến thôi.
Con phải có hy vọng.
Chà, nếu hy vọng tồn tại...
Còn không nghĩ là trông giống Greg đâu.
Vì Greg cũng chỉ là một gã đã có vợ khác
nói với mẹ những thứ mẹ muốn nghe
vì cặp mông của mẹ thôi.
Chuyện này sẽ chẳng đến đâu, mẹ biết mà, phải không?
Này! Anh mua thực phẩm rồi.
Anh sẽ đặt nó qua bên này.
Wow.
Chúng thật đẹp.
Sao vậy?
Em muốn anh chậm lại à?
Không, không. Bật đèn xanh mà.
Chỉ thắc mắc không biết gã Tyrone mới này là ai.
Ai biết được đây mới là con người thật của anh?
Có thứ gì đó như nỗi sợ đã ép đẩy tôi.
Kiểm soát cả đời tôi.
Tôi nghĩ đó là những thứ tôi thấy ở cậu.
Vụ bố cậu và Roxxon.
Như kiểu nỗi sợ tăm tối nhất đang đùa giỡn với cậu.
Cậu có bị như này trước vụ nhìn thấy tôi không?
Có. Một lần với mẹ tôi.
Và trước đó nữa.
Tôi nghĩ là với cái gã đã giết anh tôi.
Hắn là một cảnh sát, phải không?
Kẻ giết anh trai cậu ấy?
Sao cậu biết?
Vì tôi cũng có thể làm vậy.
May mà chú mua đủ Fajita cho cả một đội quân.
Thật ngạc nhiên khi gặp cháu ở đây đó, Tandy.
Mm-hmm.
Cháu biết không, chú vừa nhìn ra ngoài sân trước,
và nghĩ rằng, có lẽ cuối tuần này,
ta có thể ra ngoài và dọn dẹp.
Làm nó gọn gàng hơn một tí.
Có rất nhiều rác vụn khắp nơi.
Như dây xích các kiểu.
Chú nghĩ ta có thể dọn dẹp hết đống đó.
Có lẽ là trồng một khu vườn chăng?
Tự trồng ớt chả hạn.
Cháu có muốn thái cùng không?
Vậy sao chú lại ở đây?
Tìm bồ à?
Luật sư dởm,
hay chú chỉ là kẻ lừa đảo chính hiệu?
Cháu có nghĩ từ lừa đảo (con man) khá là phân biệt giới tính không?
Ý chú là phụ nữ cũng có thể lừa đảo mà?
Ý chú là, chú đã nhìn vào trong cái túi đó.
Cháu biết không, lúc đầu chú cũng là luật sư công đó.
Cháu không hoàn hảo.
Chú cũng vậy, tin ta đi, nhưng....
mẹ của cháu?
Bà ấy khá quan trọng với ta.
Nên chú hy vọng cháu sẽ kiên nhẫn với chú.
Thỉnh thoảng khi tôi chạm vào ai đó...
kiểu da chạm da...
Tôi không biết nữa.
Tôi thấy điều gì đó.
Cậu cũng thấy nỗi sợ của người ta sao?
Không.
Không phải nỗi sợ của họ.
Trớ trêu thay, tôi có thể thấy hy vọng của họ.
Chú biết không, cháu sẽ cắt lát chỗ ớt này.
Anh sẽ không nói dối.
Anh không thể đợi tới lúc được làm việc trong cái nhà bếp mới đó.
No comments yet. Be the first to leave one.