200 บรรทัดแรก
Cho dù máy tính của bạn đã sẵn sàng hay chưa, chỉ còn đúng 318 ngày nữa là đến năm 2000.
Một nhóm tập đoàn quan tâm đến các vấn đề
liên quan tới sự cố Y2K đã triệu tập một cuộc họp...
Không. Đừng khóc.
Không khóc nữa. Này.
Mọi việc rồi sẽ ổn.
Xin chào. Mọi việc rồi sẽ ổn, cậu bé.
Coi nào, Coi nào. Ôi.
Quả là một cậu bé tốt. Được rồi, không khóc nữa.
Bà ta sẽ không thể làm hại cậu nữa.
Nó đã qua rồi. Coi nào. Không ai có thể làm tổn thương cậu được nữa.
Tên tôi là Louis Hicks. Tôi là một nhà báo điều tra.
Tôi viết khá nhiều truyện về những kẻ sát nhân và bọn tội phạm.
Cuộc sống của họ là bóng đêm, không chút hy vọng.
Tôi luôn cố không để công việc ảnh hưởng tới mình, nhưng điều đó quả là khó.
- Này. Gordo. Cho hai ly. - Không.
- Được mà, được mà. - Không, không, không, không.
- Tôi phải làm việc sau nửa giờ nữa. - Vậy thì, chỉ một ly nhé.
- Không, không. - Một ly thôi, anh bạn cũ.
- Môt. Một ly. - Của ngài đây.
- Chúc sức khỏe Louis. - Chúc sức khỏe.
Thôi được, anh đã mời tôi một ly. Hãy để tôi mua bữa sáng cho anh nhé.
Quá trễ rồi. Tôi đã dùng bữa sáng. Một bữa sáng hoành tráng.
Công việc của anh thế nào, có gì hấp dẫn không, có vụ án thực nào cho tôi chứ?
Không phải hôm nay.
Được thôi...
Thế còn công việc của anh? Anh vẫn nghiên cứu và viết truyện chứ?
Vẫn thế. Luôn luôn làm việc mà, Gordo.
Nào, hãy nói về chúng, Công việc hiện tại anh là gì?
Anh không định từ bỏ công việc ở trường đại học chứ?
Tôi ư, một trợ giảng? Tôi nghi ngờ về một số câu hỏi về đạo đức đấy.
Louis, Anh là một nhà văn giỏi.
Anh là một nhà điều tra nhạy bén. Có lẽ vậy...
Có lẽ một công việc dạy học là cái anh cần để kết hợp chúng lại.
Anh hiểu chứ ?, Anh hiểu chứ ? cho họ thấy rằng anh có thể giữ một công việc,
ở một nơi cố định, ổn định một chút.
À, có thể anh cần giành thêm thời gian đi thăm Adam.
Nghe có vẻ tuyệt đấy.
Anh vẫn gặp cậu bé thường xuyên chứ?
Vào cuối tuần. Vâng. Hầu hết cuối tuần.
Louis, anh bạn, Tôi lo cho anh đấy.
Coi nào, sự thực là, anh chẳng làm tốt cho chính bản thân anh, anh biết không?
Ý của anh là gì, Gordo?
Ôi, Chúa ơi. Những người bản xứ đang bồn chồn.
- Đến giờ rôi. - Tôi phải đi thôi.
Dù sao cũng cám ơn anh, Gordo.
Cậu sẽ làm được gì nếu không có tôi?
Làm ơn tính tiền giúp?
- Chào. - Chào.
Em cứ nghĩ anh sẽ đến trễ đấy.
Ừm, Anh chợt nghĩ là chúng ta nên nói chuyện trước.
Anh lại đeo nhẫn cưới ư?
Em phát chán với nó, Louis. Em phát chán với nó.
Felicia, chờ đã.
Tôi đã chờ đợi, tôi đã chờ. Có lẽ vợ anh mới chịu đựng được, chứ tôi thì không.
Không thể tin được, đồ chó đẻ. Dù gì đi nữa.
Anh muốn quay lại với vợ của anh, được thôi. Chúc may mắn. Tôi chấp nhận, xong.
Cô đã khóc ư.
Cô đã truy tố Sampson Raines vì những vụ giết người năm ngoái.
Thú vị chứ, Felicia?
Đưa tất cả chúng lên tin quan trọng? Tôi cá là như thế.
Thú vị hơn nhiều việc đảm nhận một vụ án thứ yếu về bạo hành trẻ em,
và cũng chẳng có một tin tức nào trên đài báo cả.
Cậu bé. Ông là cha của cậu bé đó à?
Không. Không, tôi không phải cha đứa bé, Felicia.
Tôi là thiên thần bảo hộ của cậu ấy.
Xem nào...
"Felicia Carson, độc thân, sống một mình, chết ngày hôm nay."
Cô thấy chứ? Nó đã được viết ra.
Vì vậy, nó sẽ phải xảy ra.
Felicia?
Felicia?
Felicia.
911. Việc khẩn cấp của ngài là gì?
Tôi cần một xe cứu thương, số 717 Đường Oak.
Ngài bị thương, thưa ngài?
Không, có rất nhiều máu ở đây.
Có ai đó bị thương chứ? Tôi cần cụ thể hơn.
Này.
Tránh khỏi việc này đi.
Felicia Carson, Trợ lý ủy viên công tố quận.
Có lẽ sẽ là một đêm dài đây, anh bạn.
Ồ, coi nào, nhìn xem ai tới kìa.
Không, không, để anh ấy qua.
Louis Hicks. Có chuyện gì vậy? Lại làm việc trễ một chút à?
Anh lại dính vào chuyện của cảnh sát nữa à?
Tôi là người đã phát hiện ra cô ấy. Tôi đã gọi cấp cứu.
- Anh đã làm gì ở đây? - Chúng tôi là bạn bè.
Là bạn ư? Trán anh bị sao thế kia?
Có một gã lạ mặt ở trong nhà với cô ấy.
Khi hắn thấy tôi, hắn bỏ chạy. Tôi đuổi theo.
Chúng tôi giằng co, và hắn ném tôi đập vào thùng rác.
- Tôi sẽ ghi nhận. - Đưa cô ấy lên xe đi. Được chứ.
Anh đuổi theo hắn, rồi hắn ném anh. Rồi hắn đi đâu?
Tôi không biết. Tôi mất dấu. Anh này, Tôi chỉ... Hắn... Có vẻ như hắn đã biến mất.
Biến mất ư? Bằng cách nào?
Anh biết đấy, hắn đứng đó, và rồi hắn biến mất.
Rồi chuyện gì xảy ra tiếp?
Sau đó tôi bất tỉnh.
Louis, cái quái quỷ gì xảy ra với anh vậy?
Tạm dừng tại đây. Tới đây. Chúng ta cần phỏng vấn một chút.
Cô ấy là bạn của anh à?
Một cô gái xinh đẹp. Thật là điều đáng tiếc.
Đưa cô ấy đi.
Cô ấy là một người tốt. Ai có thể muốn làm điều này với cô ấy chứ?
Một trợ lý ủy viên công tố quận? Một ai đó bị cô ta xử tù,
một kẻ nào đó muốn được nổi tiếng, hoặc có thể là ngẫu nhiên.
Thế này mà anh xem là ngẫu nhiên ư?
Không, nó có vẻ rất điên rồ, điên rồ hàng loạt.
Anh gặp cô ấy lần cuối khi nào?
- Tôi không nhớ rõ. Khoảng 6:00 giờ. - Tối nay ư?
- Vâng. - Ở đâu?
Bên ngoài văn phòng của cô ấy.
Hai người quen biết nhau bao lâu rồi?
Khoảng hai tháng. Có lẽ hơn. Chúng tôi quen nhau trong một vụ án.
Vụ giết người hàng loạt của Sampson Raines.
Tôi nhớ vụ đó.
Những gì tôi viết về vụ đó đều không có gì riêng tư cả.
Dĩ nhiên là không rồi.
Chờ ở đây. Tôi cần gặp ai đó để nắm được toàn bộ báo cáo.
Tôi sẽ giúp đỡ hết mình.
Cục điều tra đánh giá cao sự hợp tác của anh.
Gặp anh sau, Gordo.
Hắn đúng là một kẻ khó ưa.
À, Cậu ta đọc hết những gì anh viết về cậu ta mà khó chịu chứ.
Anh đang nghĩ gì à?
Tối nay tôi đã cãi nhau với cô ấy, Gordo.
Tôi không thể giúp gì, nhưng tôi nghĩ, anh biết đấy, nếu như tôi không,
anh biết không, cô ấy đã nổi giận, không chút cảnh giác gì.
Thôi nào. Đó không phải lỗi của anh.
Hãy tìm ai đó để chăm sóc vết thương trên trán anh đi. Đi nào.
Tới ngay đây.
Ôh, con trai yêu. Ba nhớ con, cậu bé.
- Con mượn laptop của ba được chứ? - Con biết nó ở chỗ nào mà.
Gina?
Chào buổi sáng, Louis. Anh quên rồi sao?
Không, không, Chỉ là anh mới trải qua một đêm rất tồi tệ.
Dĩ nhiên rồi. Để em đoán, anh đã rất bận để nghiên cứu một câu chuyện cực hot chứ.
Ý em là gì?
Anh có định đưa con trai đi chơi công viên vào sáng nay hay không?
Louis, anh đã thỏa thuận rằng kỳ nghỉ cuối tuần cùng con trai quan trọng thế nào với anh.
Đúng vậy, đúng vậy. Anh nhớ chứ.
Tốt. Nhìn coi nào, Em đã cố dọn dẹp mấy thứ lặt vặt cho anh,
- nhưng nếu anh cứ tiếp tục bừa bộn... - Không. Không. Anh không có bừa bộn.
Cái này. Cái này. Chỉ vài cái này bừa bộn thôi.
Chào buổi sáng, ông Hicks. Cô...
Cô. Bà Hicks.
Thanh tra Becker, đây là vợ tôi, Gina. Tôi có thể giúp gì cho anh?
Tôi muốn tiếp tục vài chuyện liên quan đến vụ án mạng cô Carson đêm qua.
Một vụ án mạng ư?
Felicia Carson, Trợ lý ủy viên công tố quận, bị sát hại tại nhà riêng đêm qua.
Chồng cô đã phát hiện ra thi thể cô ta.
Một người anh quen biết bị sát hại đêm qua.
Em rất tiếc. Một phụ nữ anh quen ư?
Qua công việc thôi. Từ bài báo lần trước.
Tôi xin lỗi vì đã làm phiền vào sáng sớm. Tôi chỉ muốn tìm hiểu rõ hơn về chuyện đó.
Cảnh sát làm việc trong bài viết sự thật về tội phạm và không muốn bị buộc tội cẩu thả.
Được rồi. Adam, đi nào con yêu.
Nhưng con muốn chơi với Ba.
Ừm, Mẹ hiểu, con yêu. Nhưng không phải hôm nay. Ba con quá bận rộn.
Gina, chờ đã.
Nhưng con muốn xem chú cảnh sát.
- Adam, đi thôi con. - Gina.
Coi nào, đúng là quãng thời gian tồi tệ. Anh sẽ gọi lại cho tôi vào chiều nay chứ?
Tại sao phải như thế?
Này. Một phụ nữ đã chết.
Một ngày tốt lành.
Gina.
Gina.
Gina, chờ một chút. Anh rất tiếc, Anh đã dính vào chuyện này.
Anh vẫn luôn thế mà, chỉ là chưa dính líu tới một nạn nhân thôi.
Em nghiêm túc chứ? Một phụ nữ đã bị giết.
- Gì chứ? Người phụ nữ mà anh đang quan hệ ư. - Anh không hề quan hệ với cô ấy.
Hơn nữa, chúng ta cũng đã xa nhau trong sáu tháng.
Vâng, Em biết chứ anh vẫn còn đeo nhẫn cưới. Tuyệt đấy.
Thôi nào.
Nghe này, anh đã thấy kẻ sát nhân, và Anh đuổi theo hắn.
Giành chúng cho mấy cuốn tiểu thuyết chết tiệt đi, Louis. Tôi chẳng quan tâm nữa.
Tôi chắc nó sẽ là 1 kiệt tác đấy. Đặc biệt là một bài miêu tả trực tiếp.
Ý tôi là, anh biết nạn nhân quá tường tận.
Anh không biết. Chúa ơi, Anh không biết. Anh xin lỗi.
Anh xin lỗi. Anh chỉ muốn về với em.
Không. Anh không được làm thế. Anh không thể làm thế với tôi, không phải theo cách này.
Hãy đi kiếm mấy thứ chết tiệt của anh đi, Louis.
Gina, chờ đã.
Này, con trai yêu.
Ngồi xuống nào con yêu.
Chết tiệt.
Hắn sẽ tiếp tục giết họ.
Xin chào. Bạn đã gọi tới số của tôi.
Tôi không thể trả lời vào lúc này, nhưng bajn có thể để lại lời nhắn
cùng với số điện thoại của bạn, ngay cả khi bạn nghĩ tôi đã có nó.
Tôi sẽ gọi lại cho bạn sớm nhất có thể, trừ khi Tôi quên.
Xin chờ sau tiếng Bíp. Và bạn biết phải làm gì tiếp.
Louis. Chuyện gì thế? Anh ổn chứ?
Chúng ta cần nói chuyện. Tôi vào được chứ?
Ồ, vâng, dĩ nhiên mà. Mời vào. Mấy giờ rồi nhỉ?
Tôi đã quay lại chỗ mà Tôi mất dấu hắn.
Anh làm... Làm thế làm cái quái gì?
Anh sẽ thích với điều này đấy, Gordo. Anh sẽ thích với điều này đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.